27/09/2024
“Đêm ngày 21 tháng 9 năm 1945. Đó là cái đêm mà tôi ch*t".
Mộ Đom Đóm (Grave of the Fireflies) mở đầu bằng một câu nói đầy á:m ảnh, đưa người xem đến ngay với thực tại bàng hoàng của bối cảnh phim - đúng 19 ngày sau khi Ch:iến tranh thế giới thứ II kết thúc. Nhật Bản lúc này phải gánh chịu hậu quả nặng nề.
Giữa cái bầu không khí t:ang tóc, linh h:ồn Seita hiện lên trong ánh đỏ nhức nhối. Cậu bé giương mắt nhìn về phía thân hình bản thân: gầy gò, trơ x:ương, đang nằm h:ấp h:ối trên sàn của ga tàu lửa. Từ đó, cậu thực hiện một "nhiệm vụ" không vui sướng gì: kể lại quá khứ bi th:ương của chính mình. Cùng với cô em gái Setsuko đáng yêu, hai đứa trẻ ngược dòng thời gian trên chuyến tàu, tìm về với gốc gác ban đầu, từ màn đêm u tối.
Một nhà phê bình trên Rotten Tomatoes từng đánh giá, đây là một phần mở đầu phim vô cùng thành công. Vì toàn bộ thông tin mà nó tiết lộ đã gieo cho khán giả ấn tượng vô cùng mạnh mẽ, rằng số phận của 2 nhân vật chính đã được an bài: chúng sẽ ch*t. Khởi đầu táo bạo và nặng nề này ăn sâu vào tiềm thức người xem, khiến ta phải ý thức, dù cảnh phim là khoảnh khắc vui vẻ hay đ:au buồn, cái ch*t của Seita và Setsuko luôn hiện hữu. Qua từng giây từng phút của phim, cái ch*t lại càng cận kề hơn với 2 đứa trẻ.