14/06/2025
Lần đầu ra Hà Nội, mình chọn Hồ Gươm làm điểm đến đầu tiên.
Không biết tại sao, chỉ là... mình luôn có cảm giác nơi này giữ hộ điều gì đó rất cũ – rất trong – rất Hà Nội.
Sáng sớm, Hồ Gươm dịu như một bài thơ còn ngủ dở.
Mặt nước phẳng lặng, tháp Rùa hiện lên mờ mờ trong sương, còn cây cối thì đang khe khẽ trò chuyện với gió.
Mình đi bộ một vòng, không vội. Nhìn thấy những bác lớn tuổi đang tập dưỡng sinh, mấy bạn trẻ selfie bên tượng vua Lý, và một đôi người nước ngoài ngồi đọc sách ở ghế đá.
Mỗi người một thế giới, nhưng dường như ở đây – mọi thế giới đều được yên bình tồn tại.
Có một khoảnh khắc, mình dừng lại thật lâu ở bờ hồ. Không phải để chụp ảnh.
Mà là để lắng lại.
Lắng xem... cô gái 18 tuổi trong mình đã lớn đến đâu rồi?
Đủ lớn để bắt đầu hành trình riêng, đủ bình tĩnh để không hoảng sợ giữa những ngã rẽ cuộc đời?
Chưa biết. Nhưng ít nhất, sáng nay ở Hà Nội, mình thấy lòng mình bình yên.
Và có lẽ, tuổi trẻ đâu cần phải chắc chắn mọi thứ, chỉ cần một nơi để ngồi xuống và thở thật sâu – là đủ rồi.