20/08/2026
Cô bán căn nhà bố mẹ cô để lại đi, nếu không mẹ sẽ ch-ết vì món n-ợ này!” — chồng quỳ xuống khóc trước mặt tôi, còn mẹ chồng nằm trên giường gi-ả b-ệnh. Tôi tin họ và ký giấy bán nhà… cho đến đêm đó, tôi nghe thấy mẹ chồng cười trong điện thoại: “Nó mắc b-ẫy rồi, tiền sắp về tài khoản của con!” Tôi đứng ngoài cửa, ch-ết lặng… rồi âm thầm lên một kế hoạch khiến họ phải trả giá... TRUYỆN NGẮN
“Vãn Ninh, anh xin em… bán căn nhà bố mẹ em để lại đi. Bác sĩ nói nếu không có tiền điều trị ngay, mẹ anh có thể không qua khỏi!”
Trần Hạo quỳ xuống giữa phòng khách căn hộ ở Hàng Châu, hai mắt đỏ hoe. Trên bàn là một tập hồ sơ bệnh án dày cộp, bên cạnh còn có bảng dự toán điều trị hơn hai triệu nhân dân tệ.
Mẹ chồng tôi, bà Triệu Tú Lan, nằm trên sofa, sắc mặt nhợt nhạt, một tay ôm ngực.
“Đừng ép con bé nữa…”
Bà yếu ớt nói.
“Căn nhà ở Tô Châu là thứ cuối cùng bố mẹ nó để lại. Mẹ già rồi, sống thêm được mấy năm nữa đâu.”
“Mẹ đừng nói vậy!”
Trần Hạo quay sang tôi, giọng nghẹn lại.
“Vãn Ninh, đó là mẹ anh.”
Tôi nhìn người đàn ông đã sống cùng mình tám năm.
“Nhưng căn nhà đó cũng là thứ duy nhất bố mẹ để lại cho em.”
Không khí lập tức im bặt.
Căn nhà hai tầng gần Bình Giang Lộ, Tô Châu, không sang trọng nhưng chứa toàn bộ ký ức tuổi thơ của tôi. Trong sân vẫn còn cây quế bố trồng, căn phòng trên tầng hai vẫn giữ chiếc bàn may của mẹ.
Tôi từng nói dù khó khăn đến đâu cũng sẽ không bán.
Nhưng Trần Hạo cúi đầu xuống.
Trán anh gần chạm sàn.
“Anh cầu xin em.”
Tôi chết lặng.
“Chỉ cần cứu được mẹ, sau này anh làm gì cũng được.”
Mẹ chồng bật khóc.
“Tiểu Ninh, mẹ có lỗi với con…”
Bà nắm lấy tay tôi, bàn tay lạnh ngắt.
“Nếu con không muốn bán, mẹ không trách. Ngày mai mẹ sẽ xuất viện. Số phận thế nào… mẹ nhận thế ấy.”
Chính câu nói đó khiến phòng tuyến cuối cùng trong tôi sụp xuống.
Một tuần sau, tôi ký giấy bán nhà.
Giá chuyển nhượng: 3,86 triệu nhân dân tệ.
Khi nhân viên môi giới hỏi lần cuối:
“Cô Tống, cô chắc chắn muốn bán chứ?”
Tôi nhìn chữ ký của mình rất lâu.
Rồi gật đầu.
“Bán.”
Trần Hạo lập tức ôm lấy tôi.
“Vãn Ninh, cả đời này anh nợ em.”
Mẹ chồng cũng khóc đến đỏ mắt.
“Nhà họ Trần có được người con dâu như con là phúc của chúng ta.”Tôi không ngờ, chỉ vài giờ sau, chính mình lại nghe thấy một câu hoàn toàn khác.
Đêm đó, gần mười một giờ, tôi xuống bếp lấy nước.
Đi ngang phòng mẹ chồng, tôi chợt nghe tiếng cười.
Tôi khựng lại.
Suốt hai tháng qua, bà đi vài bước đã than mệt, ăn cơm cũng phải có người dìu.
Nhưng lúc này, giọng bà vang lên đầy khỏe khoắn.
“Nó ký rồi!”
Tay tôi cứng lại trên chiếc cốc.
Bà đang gọi điện.
“Con cứ yên tâm. Nó tưởng mẹ bệnh nặng thật.”
Tôi cảm giác máu trong người lạnh đi.
“Bệnh án à? Có tiền thì chuyện gì chẳng sắp xếp được.”
Tôi bịt miệng.
Trong đầu hiện lên từng cảnh suốt hai tháng qua.
Mẹ chồng ôm ngực giữa bữa cơm.
Những lần Trần Hạo vội vã đưa bà vào bệnh viện.
Những tờ kết quả xét nghiệm.
Những hóa đơn điều trị.
Và cả đêm anh ngồi bên giường tôi, nói rằng nếu mẹ mất vì không có tiền chữa bệnh, anh sẽ ân hận cả đời.
Tất cả đều là giả?
Bên trong, bà Tú Lan cười khẽ.
“Con trai mẹ diễn còn đạt hơn mẹ. Nó quỳ một cái, Vãn Ninh mềm lòng ngay.”
Tôi nhắm mắt.
Một giây ấy, thứ đau nhất không phải căn nhà đã mất.
Mà là tám năm hôn nhân của tôi.
Đúng lúc đó, cửa chính mở.
Trần Hạo trở về.
Tôi né nhanh vào khoảng tối cuối hành lang.
Anh bước thẳng vào phòng mẹ.
“Mẹ, tiền bao giờ về?”
“Bên mua nói sáng mai.”
“Cô ấy có nghi ngờ không?”
“Không. Mẹ vừa ho vài tiếng là nó còn hỏi có cần đi bệnh viện không.”
Hai mẹ con cùng bật cười.
Tôi đứng cách họ một cánh cửa.
Không khóc.
Không xông vào.
Tôi chỉ lấy điện thoại, bật ghi âm.
Trần Hạo hạ giọng:
“Ngày mai tiền về, mẹ đừng để cô ấy kiểm tra tài khoản.”
“Biết rồi.”
“Quan trọng nhất là đừng để Vãn Ninh gặp lại bác sĩ Lưu.”
Tôi sững người.
Bác sĩ Lưu?
Chính là người đã trực tiếp nói với tôi rằng bệnh của mẹ chồng rất nghiêm trọng.
Tại sao Trần Hạo lại sợ tôi gặp ông ta?
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy lúc sáu giờ rưỡi như thường lệ.
Tôi nấu cháo kê cho mẹ chồng.
Trần Hạo chỉnh cà vạt trước gương rồi ôm vai tôi.
“Chiều anh đưa mẹ nhập viện làm đợt điều trị mới.”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
“Em không cần đi đâu.”
“Tại sao?”
Anh khựng lại.
“Mẹ sợ em mệt.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vậy em không đi.”
Anh lập tức thở phào.
Sau khi hai mẹ con rời khỏi nhà, tôi gọi xe đến Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu.
Tôi không tìm Trần Hạo.
Tôi đi thẳng tới khoa nơi bác sĩ Lưu làm việc.
Nhưng y tá nhìn tên trên điện thoại tôi rồi cau mày.
“Bác sĩ Lưu?”
“Vâng. Ông ấy điều trị cho mẹ chồng tôi, Triệu Tú Lan.”
Cô y tá im lặng vài giây.
Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Cô chắc chứ?”
Tim tôi đập mạnh.
“Có chuyện gì sao?”
Cô ấy chưa kịp trả lời thì một người đàn ông mặc áo blouse từ cuối hành lang bước tới.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.
Ông quay người định đi.
“Bác sĩ Lưu!”
Tôi chạy theo.
Ông dừng lại trước cửa cầu thang thoát hiểm.
“Cô Tống, tôi không có gì để nói.”
“Tôi chỉ muốn biết mẹ chồng tôi mắc bệnh gì.”
“Cô về hỏi chồng mình đi.”
“Tôi đã bán căn nhà bố mẹ để lại để chữa bệnh cho bà ấy!”
Ông ta lập tức quay lại.
“Cô bán nhà rồi?”
Tôi nhìn phản ứng ấy, toàn thân lạnh buốt.
“Đúng.”
Bác sĩ Lưu im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông đóng cửa cầu thang lại rồi lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa nhỏ.
“Cô đi theo tôi.”
Ông dẫn tôi xuống phòng lưu trữ hồ sơ dưới tầng một.
Trước khi mở một ngăn tủ khóa kín, ông nhìn tôi và nói:
“Cô Tống, nếu đã bán nhà, cô nên xem thứ này trước khi tiền được chuyển đi.”
Ông đặt trước mặt tôi hai tập hồ sơ.
Cùng một cái tên:
**Triệu Tú Lan.**
Nhưng kết quả bên trong hoàn toàn khác nhau.
Tôi vừa đưa tay mở tập hồ sơ thứ hai thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn của Trần Hạo:
**“Vãn Ninh, em đang ở đâu?”**
Ngay sau đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Bác sĩ Lưu biến sắc, lập tức giữ tay tôi lại.
“Đừng mở ở đây.”
Tôi nhìn ông.
“Tại sao?”
Ông hạ giọng:
“Bởi vì người làm giả bệnh án cho mẹ chồng cô… có thể đã biết cô đến rồi.”
HẾT PHẦN 1... CÒN TIẾP PHẦN 2 LINK DƯỚI BÌNH LUẬN