Cụm Rạp Chiếu Phim Tuyển Dụng

Cụm Rạp Chiếu Phim Tuyển Dụng Welcome to Novotel Nha Trang, one of the top 4-star hotels in Vietnam

Cô bán căn nhà bố mẹ cô để lại đi, nếu không mẹ sẽ ch-ết vì món n-ợ này!” — chồng quỳ xuống khóc trước mặt tôi, còn mẹ c...
20/08/2026

Cô bán căn nhà bố mẹ cô để lại đi, nếu không mẹ sẽ ch-ết vì món n-ợ này!” — chồng quỳ xuống khóc trước mặt tôi, còn mẹ chồng nằm trên giường gi-ả b-ệnh. Tôi tin họ và ký giấy bán nhà… cho đến đêm đó, tôi nghe thấy mẹ chồng cười trong điện thoại: “Nó mắc b-ẫy rồi, tiền sắp về tài khoản của con!” Tôi đứng ngoài cửa, ch-ết lặng… rồi âm thầm lên một kế hoạch khiến họ phải trả giá... TRUYỆN NGẮN
“Vãn Ninh, anh xin em… bán căn nhà bố mẹ em để lại đi. Bác sĩ nói nếu không có tiền điều trị ngay, mẹ anh có thể không qua khỏi!”
Trần Hạo quỳ xuống giữa phòng khách căn hộ ở Hàng Châu, hai mắt đỏ hoe. Trên bàn là một tập hồ sơ bệnh án dày cộp, bên cạnh còn có bảng dự toán điều trị hơn hai triệu nhân dân tệ.
Mẹ chồng tôi, bà Triệu Tú Lan, nằm trên sofa, sắc mặt nhợt nhạt, một tay ôm ngực.
“Đừng ép con bé nữa…”
Bà yếu ớt nói.
“Căn nhà ở Tô Châu là thứ cuối cùng bố mẹ nó để lại. Mẹ già rồi, sống thêm được mấy năm nữa đâu.”
“Mẹ đừng nói vậy!”
Trần Hạo quay sang tôi, giọng nghẹn lại.
“Vãn Ninh, đó là mẹ anh.”
Tôi nhìn người đàn ông đã sống cùng mình tám năm.
“Nhưng căn nhà đó cũng là thứ duy nhất bố mẹ để lại cho em.”
Không khí lập tức im bặt.
Căn nhà hai tầng gần Bình Giang Lộ, Tô Châu, không sang trọng nhưng chứa toàn bộ ký ức tuổi thơ của tôi. Trong sân vẫn còn cây quế bố trồng, căn phòng trên tầng hai vẫn giữ chiếc bàn may của mẹ.
Tôi từng nói dù khó khăn đến đâu cũng sẽ không bán.
Nhưng Trần Hạo cúi đầu xuống.
Trán anh gần chạm sàn.
“Anh cầu xin em.”
Tôi chết lặng.
“Chỉ cần cứu được mẹ, sau này anh làm gì cũng được.”
Mẹ chồng bật khóc.
“Tiểu Ninh, mẹ có lỗi với con…”
Bà nắm lấy tay tôi, bàn tay lạnh ngắt.
“Nếu con không muốn bán, mẹ không trách. Ngày mai mẹ sẽ xuất viện. Số phận thế nào… mẹ nhận thế ấy.”
Chính câu nói đó khiến phòng tuyến cuối cùng trong tôi sụp xuống.
Một tuần sau, tôi ký giấy bán nhà.
Giá chuyển nhượng: 3,86 triệu nhân dân tệ.
Khi nhân viên môi giới hỏi lần cuối:
“Cô Tống, cô chắc chắn muốn bán chứ?”
Tôi nhìn chữ ký của mình rất lâu.
Rồi gật đầu.
“Bán.”
Trần Hạo lập tức ôm lấy tôi.
“Vãn Ninh, cả đời này anh nợ em.”
Mẹ chồng cũng khóc đến đỏ mắt.
“Nhà họ Trần có được người con dâu như con là phúc của chúng ta.”Tôi không ngờ, chỉ vài giờ sau, chính mình lại nghe thấy một câu hoàn toàn khác.
Đêm đó, gần mười một giờ, tôi xuống bếp lấy nước.
Đi ngang phòng mẹ chồng, tôi chợt nghe tiếng cười.
Tôi khựng lại.
Suốt hai tháng qua, bà đi vài bước đã than mệt, ăn cơm cũng phải có người dìu.
Nhưng lúc này, giọng bà vang lên đầy khỏe khoắn.
“Nó ký rồi!”
Tay tôi cứng lại trên chiếc cốc.
Bà đang gọi điện.
“Con cứ yên tâm. Nó tưởng mẹ bệnh nặng thật.”
Tôi cảm giác máu trong người lạnh đi.
“Bệnh án à? Có tiền thì chuyện gì chẳng sắp xếp được.”
Tôi bịt miệng.
Trong đầu hiện lên từng cảnh suốt hai tháng qua.
Mẹ chồng ôm ngực giữa bữa cơm.
Những lần Trần Hạo vội vã đưa bà vào bệnh viện.
Những tờ kết quả xét nghiệm.
Những hóa đơn điều trị.
Và cả đêm anh ngồi bên giường tôi, nói rằng nếu mẹ mất vì không có tiền chữa bệnh, anh sẽ ân hận cả đời.
Tất cả đều là giả?
Bên trong, bà Tú Lan cười khẽ.
“Con trai mẹ diễn còn đạt hơn mẹ. Nó quỳ một cái, Vãn Ninh mềm lòng ngay.”
Tôi nhắm mắt.
Một giây ấy, thứ đau nhất không phải căn nhà đã mất.
Mà là tám năm hôn nhân của tôi.
Đúng lúc đó, cửa chính mở.
Trần Hạo trở về.
Tôi né nhanh vào khoảng tối cuối hành lang.
Anh bước thẳng vào phòng mẹ.
“Mẹ, tiền bao giờ về?”
“Bên mua nói sáng mai.”
“Cô ấy có nghi ngờ không?”
“Không. Mẹ vừa ho vài tiếng là nó còn hỏi có cần đi bệnh viện không.”
Hai mẹ con cùng bật cười.
Tôi đứng cách họ một cánh cửa.
Không khóc.
Không xông vào.
Tôi chỉ lấy điện thoại, bật ghi âm.
Trần Hạo hạ giọng:
“Ngày mai tiền về, mẹ đừng để cô ấy kiểm tra tài khoản.”
“Biết rồi.”
“Quan trọng nhất là đừng để Vãn Ninh gặp lại bác sĩ Lưu.”
Tôi sững người.
Bác sĩ Lưu?
Chính là người đã trực tiếp nói với tôi rằng bệnh của mẹ chồng rất nghiêm trọng.
Tại sao Trần Hạo lại sợ tôi gặp ông ta?
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy lúc sáu giờ rưỡi như thường lệ.
Tôi nấu cháo kê cho mẹ chồng.
Trần Hạo chỉnh cà vạt trước gương rồi ôm vai tôi.
“Chiều anh đưa mẹ nhập viện làm đợt điều trị mới.”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
“Em không cần đi đâu.”
“Tại sao?”
Anh khựng lại.
“Mẹ sợ em mệt.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vậy em không đi.”
Anh lập tức thở phào.
Sau khi hai mẹ con rời khỏi nhà, tôi gọi xe đến Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu.
Tôi không tìm Trần Hạo.
Tôi đi thẳng tới khoa nơi bác sĩ Lưu làm việc.
Nhưng y tá nhìn tên trên điện thoại tôi rồi cau mày.
“Bác sĩ Lưu?”
“Vâng. Ông ấy điều trị cho mẹ chồng tôi, Triệu Tú Lan.”
Cô y tá im lặng vài giây.
Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Cô chắc chứ?”
Tim tôi đập mạnh.
“Có chuyện gì sao?”
Cô ấy chưa kịp trả lời thì một người đàn ông mặc áo blouse từ cuối hành lang bước tới.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.
Ông quay người định đi.
“Bác sĩ Lưu!”
Tôi chạy theo.
Ông dừng lại trước cửa cầu thang thoát hiểm.
“Cô Tống, tôi không có gì để nói.”
“Tôi chỉ muốn biết mẹ chồng tôi mắc bệnh gì.”
“Cô về hỏi chồng mình đi.”
“Tôi đã bán căn nhà bố mẹ để lại để chữa bệnh cho bà ấy!”
Ông ta lập tức quay lại.
“Cô bán nhà rồi?”
Tôi nhìn phản ứng ấy, toàn thân lạnh buốt.
“Đúng.”
Bác sĩ Lưu im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông đóng cửa cầu thang lại rồi lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa nhỏ.
“Cô đi theo tôi.”
Ông dẫn tôi xuống phòng lưu trữ hồ sơ dưới tầng một.
Trước khi mở một ngăn tủ khóa kín, ông nhìn tôi và nói:
“Cô Tống, nếu đã bán nhà, cô nên xem thứ này trước khi tiền được chuyển đi.”
Ông đặt trước mặt tôi hai tập hồ sơ.
Cùng một cái tên:
**Triệu Tú Lan.**
Nhưng kết quả bên trong hoàn toàn khác nhau.
Tôi vừa đưa tay mở tập hồ sơ thứ hai thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn của Trần Hạo:
**“Vãn Ninh, em đang ở đâu?”**
Ngay sau đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Bác sĩ Lưu biến sắc, lập tức giữ tay tôi lại.
“Đừng mở ở đây.”
Tôi nhìn ông.
“Tại sao?”
Ông hạ giọng:
“Bởi vì người làm giả bệnh án cho mẹ chồng cô… có thể đã biết cô đến rồi.”
HẾT PHẦN 1... CÒN TIẾP PHẦN 2 LINK DƯỚI BÌNH LUẬN

20/08/2026

Cô dâu b///ầu 8 tháng ngày cưới mẹ chồng không cho vào cửa trước mà bắt ĐI QUA tường vào nhà. Mẹ chồng còn m///ỉa m//ai: “Nhà đã ngh//èo lại còn không biết dạy con g//ái,, không LÀM được thì quay về nhà mà đ/ẻ…”. Bố cô dâu đứng đó đã làm chuyện không a/i ng/ờ…
Sáng hôm ấy, đoàn nhà trai rước dâu đến. Tiếng kèn, tiếng trống vang rộn rã cả ngõ.
Hạnh nắm chặt tay bố — ông Lâm, người đàn ông đã tóc bạc nửa đầu vì thư/ơng con — rồi bước ra. Nhưng khi vừa tới cổng nhà trai, mẹ chồng tương lai – bà Hà – đứng chắn ngay trước cửa, mặt lạnh tanh.
“Dừng lại! Con dâu ch//ửa trước thì không được vào cửa chính. Nhà tôi xưa nay giữ gia phong, không thể để chuyện x/ấu h/ổ này diễn ra trước bàn thờ tổ tiên. Muốn vào thì PHẢI qua tường bên hông kia!”
Cả đoàn rước dâu ch//ết lặng.
Hạnh sữ/ng s/ờ, tưởng như mình nghe nhầm.
Cô quay sang nhìn chồng – người mà cô đã tin tưởng, người từng hứa “Dù có chuyện gì, anh cũng sẽ bảo vệ em”.
Nhưng anh cúi gằm mặt, im lặng. Không một lời ph/ản đ/ối. Không một bước tiến lại gần.
Bà Hà vẫn tiếp tục nói: “Nhà các người ngh/èo, lại còn để con g/ái mang b//ầu trước cưới, đúng là không biết dạy con. Chẳng trách phải cưới gấp, không thì 6 h/ổ với thiên hạ. Làm đi, không làm được thì quay về nhà mà đ/ẻ…”. Bố cô dâu đứng đó đã làm chuyện không a/i ng/ờ…”

BÌNH LUẬN 999 ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 CÂU CHUYỆN

Thử lòng vợ sắp cưới, tôi dẫn em về ngôi nhà lụp xụp ở quê, ai ngờ vừa đến nơi, nhìn thấy mẹ già, em đã cười rồi đưa mản...
20/08/2026

Thử lòng vợ sắp cưới, tôi dẫn em về ngôi nhà lụp xụp ở quê, ai ngờ vừa đến nơi, nhìn thấy mẹ già, em đã cười rồi đưa mảnh giấy khiến tôi xấ:;u h:;ổ vô cùng...
Tôi là trưởng phòng kỹ thuật, thu nhập không tệ. Người yêu tôi là giáo viên mầm non, hiền lành, nhẫn nại, yêu tôi suốt 3 năm. Nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng thấy bất an... vì những câu chuyện ngoài kia về "cưới xong mới l-ộ mặt thật".
Vậy là một tuần trước hôn lễ, tôi đánh liều thử lòng em. Tôi rủ em về quê thăm mẹ — nhưng không đi xe hơi như mọi khi, mà bắt xe khách, về căn nhà cũ kỹ giữa đồng ruộng, nơi mẹ tôi vẫn sống một mình, mái nhà nghiêng ngả, tường b**g tróc.
Tôi còn dặn mẹ diễn "cho sâu": mặc đồ cũ, than đau lưng, rên khớp gối.
Vừa bước xuống xe, em cười rạng rỡ, chạy đến đỡ mẹ tôi rồi nói:
— Mẹ ơi, con về rồi! Mẹ ăn cơm chưa?
Tôi ngẩn người. Không một chút ngại ngùng, không một cái chau mày. Đến lúc vào nhà, tôi chưa kịp mở miệng "chờ xem phản ứng" thì em móc từ túi ra một mảnh giấy gấp tư, đưa cho tôi.
Tôi ch-ết lặng. Em ngồi xuống bên mẹ, vừa bóp chân vừa thủng thẳng tuyên bố..
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! Ẩn bớt

Sáng nào chồng cũng ʟôɪ ᴛôɪ ʀᴀ đáɴʜ vì không biết đ.ẻ con trai... Cho đến 1 hôm, tôi ɴɢấᴛ ɴɢᴀʏ ɢɪữᴀ sâɴ ᴠì ǫᴜá đᴀᴜ, anh ...
20/08/2026

Sáng nào chồng cũng ʟôɪ ᴛôɪ ʀᴀ đáɴʜ vì không biết đ.ẻ con trai... Cho đến 1 hôm, tôi ɴɢấᴛ ɴɢᴀʏ ɢɪữᴀ sâɴ ᴠì ǫᴜá đᴀᴜ, anh ta đưa tôi đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ ᴠà ɢɪả ᴠờ như tôi bị ɴɢã xᴜốɴɢ cầu thang. Nhưng ai ngờ khi bác sĩ đưa kết quả cho anh ấy thì tấm phim khiến anh ta ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ
Sáng nào cũng vậy.
Chồng tôi ʟôɪ tôi ra giữa sân, đáɴʜ ɴʜư ᴛʀúᴛ ɢɪậɴ chỉ vì một lý do duy nhất:
“Tao ʟấʏ ᴍàʏ ᴠề mà mày không biết đ.ẻ con trai.”
Ban đầu là ᴄáɪ ᴛáᴛ
Sau là đạᴘ ʟà đá
Cuối cùng là những ᴄú đáɴʜ ᴋʜôɴɢ ᴄòɴ ᴄʜừᴀ ᴄʜỗ ᴋíɴ.
Hàng xóm nghe thấy thì đóɴɢ ᴄửᴀ.
Mẹ chồng đứng trong nhà, ɴɪệᴍ ᴘʜậᴛ.
Còn tôi, quen dần với việc ᴄᴏ ɴɢườɪ ᴄʜịᴜ đòɴ, chỉ mong anh ta đáɴʜ ɴʜᴀɴʜ để còn đứng dậy đi nấu cơm.
Tôi sɪɴʜ đượᴄ ʜᴀɪ đứᴀ ᴄᴏɴ ɢáɪ. ᴄả ʜᴀɪ đềᴜ ʙị ᴄᴏɪ ʟà “ɴợ”.
Mỗi lần nhìn thấy chúng, anh ta lại đáɴʜ ᴛôɪ ᴍạɴʜ ʜơɴ, ɴʜư ᴛʜể ʟỗɪ ɴằᴍ ở ᴛôɪ.
Hôm đó cũng là một buổi sáng như mọi ngày.
Anh ta vừa đáɴʜ ᴠừᴀ ᴄʜửɪ, tôi chỉ thấy ᴛᴀɪ ù đɪ, ᴍắᴛ ᴛốɪ sầᴍ. Đến cú cuối cùng, tôi ɴɢã ɢụᴄ xᴜốɴɢ ɴềɴ sâɴ, không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên ʙăɴɢ ᴄᴀ. Chồng tôi đứng cạnh, mặt tỏ ra ʟᴏ ʟắɴɢ ʜɪếᴍ ʜᴏɪ. Anh ta ᴅặɴ ʙáᴄ sĩ rất nhanh:
“Vợ tôi ᴛʀượᴛ ᴄʜâɴ ɴɢã cầu thang.”
Tôi ᴋʜôɴɢ ᴄòɴ sứᴄ để nói.
Chỉ ɴʜắᴍ ᴍắᴛ.
Bác sĩ cho tôi đi chụp chiếu tổng quát vì ɴɢʜɪ ɴɢờ ᴄʜấɴ ᴛʜươɴɢ ɴặɴɢ. Tôi được đẩy vào phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng lên mặt.
Khoảng một tiếng sau, bác sĩ gọi chồng tôi ra ngoài trước.
Tôi nằm trong phòng, nhưng vẫn nghe được giọng nói ở hành lang.
Giọng bác sĩ trầm xuống:
“Anh có thể vào đây xem phim chụp không?”
Không có tiếng trả lời.
Chỉ vài phút sau, cửa phòng bật mở. Chồng tôi bước vào, ᴍặᴛ ᴛʀắɴɢ ʙệᴄʜ, tay cầm tấm phim X-quang, ʀᴜɴ đếɴ ᴍứᴄ ᴋʜôɴɢ ɢɪữ ɴổɪ.
Anh ta nhìn tôi, ᴍôɪ ᴍấᴘ ᴍáʏ, nhưng không thốt ra được câu nào.
Bác sĩ theo sau, nói rất chậm, rất rõ kết quả khiến 2 vợ chồng ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ.......Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận".
Ban biên tập xin quý độc giả một lời nhận xét góp ý, chúc quý độc giả sức khỏe! Ẩn bớt

Giọng bà yếu đến mức như gió thổi cũng tan mất.Minh không nghĩ gì thêm, lập tức bế bà lên. Cơ thể bà nhẹ đến mức khiến a...
20/08/2026

Giọng bà yếu đến mức như gió thổi cũng tan mất.
Minh không nghĩ gì thêm, lập tức bế bà lên. Cơ thể bà nhẹ đến mức khiến anh lạnh sống lưng — như thể bà bị b/ỏ đó nhiều giờ rồi.
Anh ôm bà chạy ra xe, lập cập nổ máy. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: đưa bà đến bệnh viện nhanh nhất có thể.
TẠI BỆNH VIỆN
Bác sĩ vội đưa bà vào phòng cấ//p c//ứu. Minh đứng ngoài, tim đập thình thịch, quần áo dính đất, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Gần một tiếng sau, bác sĩ đi ra.
“Anh đưa bà ấy tới à?”
“Dạ.”
“Anh cứu bà ấy một mạ/ng. Bà bị b//ỏ đó//i, m/ất nước, số//c lạnh và có dấu hiệu bị hanhhung. Nếu chậm một chút… khó giữ.”
Minh nuốt khan.
“Ai lại đối xử với người lớn tuổi như vậy…”
Bác sĩ lắc đầu, thở dài:
“Điều đáng nói là bà ấy… là người rất giàu có.”
Minh tròn mắt: “Giàu… cỡ nào ạ?”
“Rất nổi tiếng. Là nữ tỷ phú đứng đầu nhiều doanh nghiệp lớn.”
Minh ch/oáng v/áng.
Người mà anh vô tình cứu trong bụi chuối… lại là…
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Sau 12 năm làm vợ, tôi bị chồng đuổi khỏi nhà ngay trong ngày anh ta đưa nhân tình đang mang th-ai về giới thiệu với mẹ ...
14/08/2026

Sau 12 năm làm vợ, tôi bị chồng đuổi khỏi nhà ngay trong ngày anh ta đưa nhân tình đang mang th-ai về giới thiệu với mẹ mình… Người duy nhất không vui lại là luật sư xuất hiện ngay sau đó, bởi ông mang theo một bản di chúc khiến mẹ chồng và cả gia đình phải chế-t lặng... TRUYỆN NGẮN

Chiếc vali màu bạc bị ném xuống bậc thềm đá cẩm thạch, bật tung ngay trước mắt hơn hai mươi người trong nhà họ Cố. Quần áo của tôi văng ra giữa sân mưa, còn chồng tôi đứng trong phòng khách, một tay đỡ người phụ nữ trẻ đang ôm bụng.

— Tô Nhược Lan, cô rời khỏi đây ngay hôm nay.

Tôi nhìn Cố Minh Viễn, người đàn ông đã sống cùng mình suốt mười hai năm, nhưng không thể tìm thấy chút do dự nào trong mắt anh.

— Anh đuổi tôi khỏi chính căn nhà tôi đã gìn giữ hơn một thập kỷ, chỉ để đưa cô ta vào sao?

Tống Uyển Tình khẽ tựa vào vai anh, bàn tay cố ý đặt lên phần bụng mới nhô lên.

— Chị Nhược Lan, em không muốn làm tổn thương chị. Nhưng đứa trẻ cần một danh phận.

Mẹ chồng tôi lập tức đập chén trà xuống bàn.

— Cô còn trách ai? Mười hai năm làm dâu mà không sinh được người nối dõi. Uyển Tình đang mang cháu đích tôn nhà họ Cố, cô nên biết điều mà bước đi.

Tôi bật cười, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Chín năm trước, khi Tập đoàn Cố Thịnh đứng bên bờ phá sản, chính tôi mang ba mươi triệu tệ từ gia đình mình đến cứu nguy. Những năm bố chồng bệnh nặng, người túc trực ngoài phòng cấp cứu cũng là tôi. Vậy mà giờ đây, họ chỉ nhìn thấy một người vợ “không sinh được con”.

— Tôi sẽ cho cô hai triệu tệ và một căn hộ ở ngoại ô.

Minh Viễn nói như thể đang ban ơn.

— Coi như bồi thường cho mười hai năm.

Tôi nhìn anh thật lâu.

— Công ty của anh, căn nhà này, những hợp đồng anh đang tự hào… có bao nhiêu thứ được xây bằng những gì tôi đã mất? Anh nghĩ hai triệu tệ là đủ sao?

— Đừng kể công nữa. Cô làm những việc đó vì cô là con dâu nhà họ Cố.

— Còn anh phản bội tôi vì anh là con trai nhà họ Cố à?

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Uyển Tình bỗng ôm bụng, khẽ rên lên:

— Minh Viễn, em hơi khó chịu…

Anh lập tức quay sang cô ta, giọng dịu hẳn:

— Có cần gọi bác sĩ không?

Mẹ chồng tôi chỉ thẳng ra cửa.

— Tô Nhược Lan, cô còn đứng đó làm gì? Cô muốn ảnh hưởng đến đứa trẻ sao?

Tôi cúi xuống nhặt chiếc áo khoác dưới chân, cố giữ cho bàn tay không run.

— Tôi sẽ đi. Nhưng tôi muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Minh Viễn lạnh lùng đáp:

— Ngoài quần áo và trang sức, không có thứ gì ở đây thuộc về cô.

Đúng lúc ấy, quản gia vội vã bước vào.

— Phu nhân, bên ngoài có một vị luật sư muốn gặp.

Mẹ chồng cau mày:

— Luật sư nào?

— Luật sư Hạ Văn Sơn, từ Thượng Hải. Ông ấy nói có việc liên quan đến di chúc của lão gia.

Sắc mặt Minh Viễn bất ngờ thay đổi.

Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo khoác xám bước vào, tay cầm chiếc cặp da đen. Ông nhìn chiếc vali nằm giữa sân rồi chậm rãi nói:

— Xem ra tôi đã đến đúng thời điểm.

Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.

— Di chúc đã công bố từ năm ngoái. Ông còn đến đây làm gì?

Luật sư Hạ đặt chiếc cặp lên bàn.

— Phần được công bố trước đây chỉ là phân chia tạm thời. Ông Cố Trường Hải còn để lại một bản bổ sung, chỉ được mở khi một điều kiện xảy ra.

— Điều kiện gì?

Ông quay sang nhìn tôi.

— Khi bà Tô Nhược Lan bị đuổi khỏi nhà, hoặc cuộc hôn nhân tan vỡ vì lỗi từ phía ông Cố Minh Viễn.

Minh Viễn lập tức bước tới.

— Không thể nào! Bố tôi chưa từng nói chuyện này!

Luật sư Hạ lấy ra một phong bì niêm phong đỏ. Bên ngoài là dòng chữ quen thuộc của bố chồng tôi:

“Gửi Nhược Lan, vào ngày con không còn được coi là người nhà.”

Hai chân tôi gần như mất sức.

Minh Viễn đổi giọng ngay lập tức:

— Nhược Lan, chuyện của chúng ta có thể bàn lại. Không cần để người ngoài xen vào.

Tôi nhìn người vừa ném hành lý của mình ra sân.

— Anh sợ điều gì?

Luật sư Hạ mở hồ sơ, bắt đầu đọc. Chỉ vài câu đầu tiên đã khiến chén trà trong tay mẹ chồng rơi xuống sàn, còn gương mặt Minh Viễn trắng bệch.

Nhưng điều khiến Tống Uyển Tình hoảng loạn nhất lại chưa phải tài sản.

Luật sư Hạ lật sang trang cuối, nhìn thẳng vào chiếc bụng của cô ta.

— Trong di chúc còn có một điều khoản đặc biệt liên quan đến đứa trẻ này.

Uyển Tình vô thức lùi lại.

— Đứa trẻ… thì liên quan gì?

Ông đặt một chiếc máy ghi âm lên bàn, chậm rãi nhấn nút.

Giọng nói yếu ớt của bố chồng tôi vang lên giữa căn phòng:

“Nhược Lan, nếu con đang nghe được lời này, có nghĩa là Minh Viễn đã đưa người phụ nữ ấy về nhà. Nhưng trước khi tất cả tin rằng đứa trẻ trong bụng cô ta là cháu nhà họ Cố, có một sự thật mà ta buộc phải nói…”

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại của Uyển Tình rơi xuống sàn.

Màn hình sáng lên với một tin nhắn vừa được gửi tới:

“Rời khỏi nhà họ Cố ngay. Đừng để họ biết đứa trẻ thật sự là của ai…”

CÒN NỮA

Tôi sinh ra cao chưa đầy 1m nhưng đổi lại ông trời cho gương mặt xinh như búp bê. Trời thương nên se duyên cho tôi với n...
14/08/2026

Tôi sinh ra cao chưa đầy 1m nhưng đổi lại ông trời cho gương mặt xinh như búp bê. Trời thương nên se duyên cho tôi với người chồng cao to 1m75. Tôi được chồng yêu chiều, được đối xử như bà hoàng. Cho đến khi tôi mang bầu, anh thay ngoắt thái độ 180 độ sau khi nhìn tấm ảnh siêu âm đầu tiên của con đầu lòng...

57 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm động ph//òng, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nh...
14/08/2026

57 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm động ph//òng, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy…
Tôi tên Minh, năm nay 57 tuổi. Vợ đầu của tôi m//ất cách đây 8 năm vì bệ//nh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi.
Tôi không tr//ách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc kh//ủng kh//iếp.
Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi.
Chúng tôi m/ất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là g/óa ph/ụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về.
Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp.
Một lần, tôi nói đùa:
– Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn?
Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ.
Thế là, 57 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu.
Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.”
Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên.
Đêm t/ân hô//n – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới.
Khi tôi vừa c//ởi á///o cô, tôi gi/ật mình th/ảng th/ốt... đọc tiếp câu chuyện ở đây

Từ ngày con trai mất, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/é/t ...
14/08/2026

Từ ngày con trai mất, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/é/t từ phòng ngủ, cả làng chạy đến thì t;á h;ỏa...nhận ra...Từ ngày con trai mất, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu. Ông bảo, “nó một thân một mình, sao bố để mặc được?” Mọi chuyện tưởng yên ấm, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/ét thất thanh từ phòng ngủ. Cả làng chạy đến thì tá hỏa…
Bà Tư bán tạp hóa đầu xóm là người đầu tiên nghe thấy tiếng h/é/t. Bà đang thiu thiu ngủ thì bị tiếng k//êu thất thanh. Tiếng đàn bà, ch/át ch/úa, tuyệt v;ọng như vừa gặp phải thứ gì đó kh//ủng kh//iếp lắm.
Bà bật dậy, không kịp đi dép, cứ chân đất mà chạy sang đầu nhà số 5 – nơi Thu, cô con dâu trẻ mới mất chồng chưa đầy một năm, đang sống cùng ông Thắng – bố chồng cô.
Cửa không khóa, đèn trong nhà vẫn sáng trưng. Người trong xóm lũ lượt kéo đến, ai nấy bàng hoàng. Trong phòng ngủ, Thu co rúm người trong góc, mặt t;ái m/ét như gặp ma. Còn ông Thắng thì đang q;uỳ giữa phòng, tay run run như muốn chạm vào con dâu nhưng lại thu lại.
– Chuyện gì xảy ra vậy?!
Thu chỉ ú ớ, mãi mới thốt ra được một câu khiến cả xóm ch/ết lặng:
– Ông ấy… ông ấy định vào giường cháu.
Không ai nói nên lời. Một người đàn ông đứng tuổi, đạo mạo, làm công chức cả đời như ông Thắng… không thể nào… Nhưng ánh mắt của Thu khi đó, sự hoảng loạn thật sự, khiến ai nấy cũng rúng động.
Chuyện ông Thắng về sống với Thu bắt đầu từ 8 tháng trước, sau đám tang của Lâm – chồng Thu. T/ai n/ạn giao thông trên đường công tác. Lâm ra đi khi còn quá trẻ, để lại người vợ mới cưới chưa đầy hai năm, bụng mang dạ chửa chưa kịp thì đã sảy vì cú s/ố/c mất chồng.
Thu dọn về căn nhà cũ của hai vợ chồng, nằm cuối con hẻm nhỏ. Không họ hàng thân thích nào gần gũi, bố mẹ đẻ ở tận miền Trung. Mẹ chồng đã mất từ lâu, nên khi ông Thắng – bố chồng – xin nghỉ hưu sớm để về ở cùng, Thu không dám từ chối.
Ban đầu, mọi thứ đều bình thường. Ông Thắng là người ít nói, sống khép kín, ngoài lúc chăm sóc vườn tược thì hầu như ở trong phòng đọc sách. Thu đi làm cả ngày, tối về lặng lẽ nấu cơm, hai người ăn uống qua loa rồi ai nấy về phòng. Cuộc sống cứ thế trôi qua, lặng lẽ, chẳng ai hỏi đến ai.Nhưng từ một thời điểm nào đó, Thu bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Có lần cô đi làm về sớm, thấy cánh cửa phòng mình hơi hé. Lúc bước vào, cô thấy chiếc khăn tay để trên bàn đã bị ai đó gấp lại cẩn thận, khác hẳn cách cô thường làm. Lúc khác, đôi giày của cô bị dời khỏi chỗ. Cô bắt đầu cảnh giác. Cảm giác có ai đó lặng lẽ quan sát mình mỗi ngày khiến cô mất ngủ, hay giật mình giữa đêm.
Nhưng vì không có bằng chứng, Thu đành giữ trong lòng.
Cho đến đêm hôm đó.
Cô tỉnh giấc lúc nửa đêm vì nghe tiếng bước chân rất khẽ. Cửa phòng không khóa. Tiếng chân dừng lại trước cửa. Cô căng thẳng nín thở.
Cánh cửa mở ra.
Ánh sáng từ hành lang hắt vào bóng một người đàn ông. Cô nhận ra ông Thắng.
– Bố… bố làm gì vậy? – Giọng cô run run.
Ông Thắng không đáp. Ông bước vào, chậm rãi.
Thu h/é/t lên.
Mọi chuyện sau đó trở nên h;ỗn l;oạn.
Sau đêm đó, ông Thắng không nói một lời. Ông thu dọn đồ đạc, bỏ lên quê cũ sống cùng chị gái. Không ai biết ông nghĩ gì. Còn Thu, sống vật vờ như người m;ất h;ồn. Cô xin nghỉ việc một thời gian, đi khám tâm lý.
Cả xóm bàn tán suốt cả tháng trời. Có người thương Thu, trách ông Thắng. Có người lại lặng lẽ lắc đầu, không dám tin một người như ông Thắng lại làm điều thất đức. Nhưng dù bênh hay chê, ai cũng thống nhất một điều: trong đêm ấy, đã có chuyện gì đó rất sai.
Một số người già thì bảo, “chưa chắc đâu, đừng vội k/ết t/ội người ta… sống với nhau thì biết, chứ chưa ai nghe ông Thắng giải thích điều gì.”
Quả thực, ông chưa từng nói gì.
Vài tuần sau, trong lần dọn tủ, Thu vô tình tìm thấy một quyển sổ tay cũ – của Lâm, chồng cô. Trong đó, cô đọc được những dòng nhật ký rời rạc. Một số đoạn bị gạch xóa, nhưng có một đoạn khiến cô s/ững s/ờ:...Xem tiếp tại bình luận

Address

50 Tran Phu Street
Quận 11

Telephone

+84901862185

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cụm Rạp Chiếu Phim Tuyển Dụng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Cụm Rạp Chiếu Phim Tuyển Dụng:

Shortcuts

Share