Truyện Hay Ở Đây

Truyện Hay Ở Đây Chuyên lên truyện HOT - truyện dở không lên
(4)

24/05/2026

Anh chồng và chị dâu lấy lý do cháu gái cần học trường điểm nên dọn vào căn nhà của tôi ở nhờ.

Ở một phát là sáu năm.

Ở riết thành quen, họ thật sự xem đó là nhà của mình.

Hôm nay, chồng tôi dẫn con gái sang ăn cơm bên đó.

Đến tối, chị dâu bỗng khăng khăng nói chiếc vòng vàng để trong ngăn kéo phòng ngủ đã biến mất, nhất định là Niệm Niệm lấy.

Ngay trước mặt cả đám họ hàng, chị ta l//ột s//ạch qu//ần á//o con bé, chỉ chừa lại mỗi chiếc á//o m//ặc tr//ong.

Sau đó đ//è con xuống nền nhà, cầm móc áo q//uất liên tiếp.

“Một thứ có mẹ s//inh mà không có mẹ d//ạy như mày, đúng là cái mầm ăn c//ắp!”

“Y hệt mẹ mày, chỉ biết chiếm ti//ện ngh//i nhà người khác!”

Lúc tôi chạy đến nơi, khóe miệng Niệm Niệm đã rỉ m//áu.

Hai cánh tay đầy vết b//ầm t//ím xanh đỏ chằng chịt.

Con bé ôm chặt cặp sách vào ngực, run đến mức ngay cả khóc cũng không dám phát ra tiếng.

Còn chồng tôi thì đứng chắn trước cửa, nhíu mày nhìn tôi:

“Em đừng làm quá lên nữa.”

“Tr//ẻ c//on ăn tr//ộm, bị dạy vài cái cũng bình thường thôi.”

Giọng anh ta bình thản đến lạnh người.

Giống như chỉ đang xử lý một chuyện cỏn con trong nhà.

Thậm chí còn mang vẻ bất lực, như thể chính tôi mới là người cố tình “bé xé ra to”.

Tôi không nhìn anh ta.

Chỉ lướt mắt qua vai anh, nhìn thấy Niệm Niệm đang co rúm dưới nền gạch lạnh ngắt giữa phòng khách.

Cuối thu gió lạnh.

Chiếc áo phao màu hồng của con bị l//ột ra, quăng chỏng chơ trên sofa.

Con bé chỉ còn mặc chiếc áo thun dài tay mỏng dính, phần c//ổ á//o bị x//é r//ách gần một nửa.

Trong tay chị dâu vẫn còn siết chặt nửa chiếc móc áo nhựa đã g//ãy đôi.

Chị ta chỉ thẳng vào mặt Niệm Niệm, ng//ực phập phồng dữ dội:

“Tao hôm nay phải đ//ánh ch//ết cái loại bạch nhãn lang tay chân không sạch sẽ này!”

“Ăn cơm nhà tao, uống nước nhà tao mà còn dám lấy vòng vàng của tao?”

“Minh Vũ, hôm nay chú đừng cản chị. Chị phải thay vợ chồng chú dạy lại cái thứ ăn c//ắp này!”

Trần Minh Vũ quay đầu khuyên nhủ:

“Chị dâu bớt giận đi, trẻ con còn nhỏ, đ//ánh vài cái cho nhớ là được rồi.”

Nói xong, anh ta quay sang tôi, thở dài:

“Lâm Tri Hạ, em đưa Niệm Niệm về trước đi, bảo con bé viết kiểm điểm.”

“Chiếc vòng đó là anh hai mua tặng chị dâu, có ý nghĩa đặc biệt.”

“Mai em mua cái mới đền cho chị ấy là xong.”

Anh ta sắp xếp mọi chuyện trơn tru như thể tất cả đều hợp tình hợp lý.

Nhưng từ đầu đến cuối…

Anh ta chưa từng hỏi một câu:

Rốt cuộc Niệm Niệm có ăn c//ắp hay không?

Cũng chưa từng nhìn đến những vết b//ầm đang rỉ m//áu trên người con bé.

Tôi cởi áo khoác dạ trên người xuống.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ bước tới.

Thấy tôi đến gần, chị dâu theo phản xạ lùi lại một bước nhưng miệng vẫn ch//ửi r//ủa không ngừng.

Tôi mặc kệ.

Tôi ngồi xổm xuống, dùng áo khoác quấn kín cơ thể đang run lên vì lạnh của Niệm Niệm.

“Mẹ…”

Giọng con bé nhỏ xíu.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay tôi.

“Con không ăn c//ắp…”

“Con thật sự không lấy.”

“Con chỉ vào phòng ngủ lấy khăn giấy giúp bác thôi…”

Tôi nhẹ nhàng lau vệt m//áu nơi khóe môi con.

“Mẹ biết.”

Sau đó, tôi bế con lên, xoay người đi thẳng ra ngoài.

“Lâm Tri Hạ, em có ý gì đây?”

Trần Minh Vũ lập tức giơ tay cản lại.

Vẻ ôn hòa trên mặt anh ta cuối cùng cũng biến mất.

“Chị dâu đang nóng giận, em không xin lỗi mà đã muốn đi?”

“Bình thường em dạy con kiểu gì vậy? Làm sai mà không biết nhận lỗi à?”

Tôi dừng bước.

Lạnh lùng nhìn anh ta.

“Trần Minh Vũ, tránh ra.”

Giọng tôi rất nhẹ.

Nhưng anh ta vẫn khựng lại.

Có lẽ anh ta không ngờ lần này tôi lại bình tĩnh như thế.

Trong mắt anh ta, tôi đáng lẽ phải giống trước kia.

Vì cái gọi là “gia đình hòa thuận”, tiếp tục nh//ẫn nh//ục, tiếp tục thay con cúi đầu xin lỗi.

“Em nhất định phải làm căng lúc này sao?”

Giọng anh ta trầm xuống, đầy trách móc.

“Người một nhà sống chung, em muốn biến mọi chuyện thành khó coi đến vậy à?”

“Cút.”

Tôi chỉ nói đúng một chữ.

Sau đó ôm chặt Niệm Niệm, húc vai anh ta rồi bước khỏi căn nhà vốn dĩ thuộc về tôi.

Sau lưng lập tức vang lên tiếng cười nhạo của chị dâu:

“Minh Vũ thấy chưa? Bênh con kiểu đó bảo sao dạy ra thứ ăn c//ắp!”

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Niệm Niệm vùi mặt vào cổ tôi, khóc nghẹn đến run người.

Tôi ôm con bằng một tay, tay còn lại gọi cho Châu Nam.

Châu Nam là luật sư.

“Nam Nam, giúp tớ kiểm tra hạn mức giao dịch gần nhất của hai căn nhà mặt tiền gần trường học đứng tên tớ.”

“Tiện thể chuẩn bị giúp tớ một bản thỏa thuận ly hôn.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó giọng Châu Nam lập tức nghiêm túc hẳn:

“Được. Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Để sau nói. Giờ tớ đang đưa Niệm Niệm đến bệnh viện.”

Vừa cúp máy, điện thoại của Trần Minh Vũ lập tức gọi tới.

Tôi bắt máy, mở loa ngoài.

“Lâm Tri Hạ, em đưa con đi đâu rồi?”

Giọng anh ta đã quay về vẻ cao ngạo bình tĩnh thường ngày.

“Đến bệnh viện giám định thương tật.”

Đầu dây bên kia lập tức bật ra tiếng cười khó chịu.

“Em bớt làm quá được không?”

“Tr//ẻ c//on da th//ịt dày, bị vài roi móc áo thì làm gì nghiêm trọng đến mức đó.”

“Em kéo đến bệnh viện làm ầm lên như vậy, để anh hai chị dâu còn mặt mũi nào?”

“Anh đã nói rồi, mai em đi mua cái vòng…”

“Trần Minh Vũ.”

Tôi cắt ngang.

“Trong đầu anh chứa toàn c//ứt à?”

Nói xong tôi cúp máy luôn.

Tiện tay kéo số anh ta vào danh sách chặn.



Phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố ngập mùi thuốc sát trùng.

Bác sĩ cầm kéo, cẩn thận c//ắt b//ỏ lớp áo bên trong đã r//ách nát của Niệm Niệm.

Khoảnh khắc lớp áo được mở ra, ngay cả bác sĩ cấp cứu từng gặp đủ loại thương tích cũng hít mạnh một hơi.

Trên l//ưng và hai c//ánh t//ay của con bé là hơn chục vết r//oi đỏ t//ím chồng chéo lên nhau.

Có chỗ d//a đã r//ách t//ươm, sưng phù đến rỉ m//áu.

Bác sĩ cau mày:

“Đ//ánh kiểu gì mà nặng thế này?”

“Đi chụp X-quang ngay, đồng thời làm giám định thương tích phần mềm.”

Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức suýt không giữ nổi.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Nhưng vừa đưa Niệm Niệm ra khỏi phòng X-quang, cuối hành lang đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Trần Minh Vũ đi đầu.

Phía sau là anh chồng và chị dâu.

Sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi.

Vừa tới nơi đã siết mạnh cổ tay tôi:

“Lâm Tri Hạ, em quậy đủ chưa?”

Anh ta liếc phiếu thanh toán trong tay tôi, nhíu chặt mày.

“Cấp cứu, chụp X-quang… em nhiều tiền quá không có chỗ tiêu à?”

“Anh nói rồi, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Em kéo tới bệnh viện làm trò cái gì?”

“Mau đưa con về, anh hai chị dâu đã tự tới đón rồi, em còn muốn thế nào nữa?”

Vừa nhìn thấy chị dâu, Niệm Niệm sợ đến hét lên, ôm chặt lấy chân tôi.

Chị dâu trợn mắt cười khẩy:

“Ôi trời, giả vờ đáng thương cái gì.”

“Không biết còn tưởng tôi b//ạo h//ành nó.”

“Ăn c//ắp thì không đáng bị đ//ánh à?”

“Tôi đang thay vợ chồng cô dạy con, tránh để sau này lớn lên vào t//ù!”

Trần Minh Vũ không phản bác lấy một câu.

Anh ta còn cúi xuống kéo Niệm Niệm:

“Niệm Niệm, đừng trốn nữa, xin lỗi bác gái đi.”

Nhưng bàn tay ấy vừa lúc bóp trúng cánh tay đang bị thương của con bé.

Niệm Niệm đau đến bật khóc.

Khoảnh khắc đó, sợi dây cuối cùng trong đầu tôi cũng đứt hẳn.

Tôi hất mạnh tay anh ta ra.

Trần Minh Vũ lùi liền hai bước, va mạnh vào dãy ghế bệnh viện.

“Lâm Tri Hạ, em điên rồi à?”

Tôi không nhìn anh ta.

Tôi bước thẳng tới trước mặt chị dâu.

Chị ta vẫn còn cười nhạt.

Tôi giơ tay lên.

“Chát!”

Một cái t//át giáng thẳng xuống m//ặt chị ta.

Tiếng vang dội khắp cả hành lang.

Chị dâu bị đ//ánh nghiêng đầu sang một bên, trên má lập tức hiện rõ năm dấu tay đỏ chót.

Chị ta sững người vài giây rồi gào lên như lợn bị ch//ọc t//iết:

“Cô dám đ//ánh tôi?”

“Con kh//ốn Lâm Tri Hạ, cô dám đ//ánh tôi?”

Chị ta nhào tới.

Anh chồng vội vàng giữ lại rồi quay sang quát tôi:

“Thím làm cái gì vậy? Con gái thím ăn trộm mà còn có lý?”

Tôi nhìn bọn họ, giọng lạnh tanh:

“Con gái tôi không ăn c//ắp.”



Cách để đọc PHUN truyện nha mọi người 👀
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 “CÒM MEN”, sau đó tìm tất cả bình luận sẽ thấy lin truyện ạ 🌸

22/05/2026

Sau năm năm ly h/ôn, đứa con trai tôi từng bị ép phải từ bỏ lại xuất hiện trước cửa tiệm Đông y, chân qu//è, người đầy thư//ơng tích, tay ôm mười hai tệ ve chai để cầu xin tôi chữa bệnh cho nó.

Năm hai mươi lăm tuổi, tôi sinh cho Lục Cảnh Thâm, người thừa kế duy nhất của nhà họ Lục ở kinh thành, một đứa con trai.

Nhà họ Lục là danh gia y học có tiếng.

Ba đời làm nghề y, tập đoàn y tế dưới tay họ sở hữu mười hai bệnh viện tư nhân, địa vị trong giới y học cao đến mức người bình thường chẳng thể với tới.

Một gia tộc như vậy, đương nhiên sẽ không chấp nhận một cô con dâu như tôi.

Một đứa con gái nhà quê từ nhỏ theo ông ngoại lên núi hái thu/ốc, sắc thu/ốc, đến cả chứng chỉ hành nghề y còn chưa có.

Cho nên, tôi nhận ba triệu tiền bịt miệng mà nhà họ Lục đưa, sau đó rời đi tay trắng.

Cho đến tận năm năm sau.

Ngoài cửa sau của tiệm Đông y Nhân Tâm Đường.

Một cậu bé khoảng năm tuổi, chân tập tễnh, người lấm lem bùn đất, bất ngờ kéo lấy vạt áo blouse trắng của tôi.

Hôm đó trời mưa lất phất.

Tôi vừa tiễn vị khách cuối cùng, đang chuẩn bị đóng cửa tiệm.

Không biết thằng bé chui ra từ xó hẻm nào, cả người nhếch nhác như vừa bị vớt lên khỏi vũng bùn.

Tóc bết lại thành từng lọn, dính sát trên trán.

Chân phải kéo lê phía sau, gần như không dám chạm đất. Dáng đi xiêu vẹo giống hệt một con chim nhỏ bị gãy cánh.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt rất to, hàng mi còn vương nước mưa, cũng chẳng biết là nước mắt hay nước mưa nữa.

Rồi nó lục trong túi quần rách nát ra một đống đồ, chìa cả hai tay về phía tôi.

Mấy đồng xu dính vết m/á/u đã khô.

Ba chai nhựa méo mó.

Cùng một đoạn dây đồng nhỏ không rõ nhặt ở đâu về.

“Chị bác sĩ…”

Giọng nói nhỏ xíu, dè dặt như sợ làm phiền người khác.

“Chị chữa chân cho em được không? Em có tiền.”

Nó lại đẩy đống ve chai và mấy đồng xu về phía tôi thêm chút nữa, nghiêm túc giải thích:

“Ve chai bán được tiền mà. Em hỏi ông thu mua phế liệu rồi, ba chai đổi được năm hào.”

Tôi nhìn xuống đôi tay của nó.

Bàn tay rất nhỏ.

Kẽ móng tay đen bẩn vì bùn đất, lòng bàn tay đầy vết trầy đã đóng vảy. Trên khớp ngón trỏ còn hằn rõ vết bỏng do tàn thu/ốc chạm vào.

Đó tuyệt đối không phải vết thương do nghịch ngợm bình thường.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với nó.

Mưa rơi lộp bộp trên đôi vai gầy còm. Chiếc áo thun xám trên người nó rộng hơn ít nhất hai cỡ, cổ áo trễ xuống, để lộ một mảng bầm tím nơi xương quai xanh.

“Em tên gì?”

“Tiểu Bảo.”

Nó lùi về sau nửa bước, giống như sợ tôi đuổi đi.

“Ai cũng gọi em là Tiểu Bảo.”

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt nó.

Đường nét chân mày, góc hàm… giống như được khắc ra từ cùng một khuôn với một người nào đó.

Còn đôi mắt hơi cong ở đuôi kia, mỗi sáng soi gương tôi đều nhìn thấy trên chính gương mặt mình.

“Ba em là ai?”

Nó cúi đầu, dùng tay cạy lớp vảy trên ngón tay.

“Ba em là Lục Cảnh Thâm.”

Tiếng mưa dường như trong nháy mắt trở nên cực kỳ chói tai.

Hoặc cũng có thể là tiếng ù trong đầu tôi đã át sạch mọi âm thanh xung quanh.

Lần cuối cùng tôi gặp đứa bé này, nó mới chỉ ba tháng tuổi.

Nó nằm trong lòng bảo mẫu cạnh bà cụ nhà họ Lục, được quấn trong chiếc khăn lụa đắt tiền.

Bà cụ ngồi trên ghế gỗ đỏ, tay nâng tách trà, ánh mắt nhìn tôi chẳng khác gì nhìn một món đồ đã lỗi thời.

“Thẩm Niệm Khanh, đứa bé của nhà họ Bùi từ nay không còn liên quan gì tới cô nữa.”

Bà nói “nhà họ Bùi”, ngay cả ba chữ “nhà họ Lục” cũng lười nhắc tới.

Giống như tôi chưa từng đủ tư cách sinh con cho gia đình đó.

“Ba triệu này đủ để cô về quê mở mười tiệm thu/ốc rồi. Biết điều thì cầm tiền mà đi, ít ra còn giữ được chút mặt mũi.”

Năm ấy tôi mới hai mươi lăm tuổi.

Trong tay chỉ có mấy quyển phương thu/ốc viết tay ông ngoại để lại cùng tấm bằng Đông y học từ xa còn chưa học xong.

Lục Cảnh Thâm bị gia tộc gọi ra nước ngoài xử lý công việc, suốt ba ngày hoàn toàn mất liên lạc.

Đến ngày thứ tư, luật sư của nhà họ Lục mang hợp đồng tới trước mặt tôi.

Điều khoản viết rõ ràng đến lạnh người.

Từ bỏ quyền nuôi dưỡng.

Từ bỏ quyền thăm nom.

Không được chủ động liên lạc với đứa trẻ.

Ngày tôi ký tên rời đi, trời cũng đổ mưa như hôm nay.

Lạnh buốt, nặng nề đến nghẹt thở.

“Chị bác sĩ…?”

Giọng nói dè dặt của Tiểu Bảo kéo tôi quay về thực tại.

Có lẽ nó nghĩ tôi không muốn chữa cho nó.

Sự mong đợi trên khuôn mặt nhỏ dần tắt đi. Đôi môi mím chặt như thể đã quá quen với việc bị người khác từ chối.

Nó lại đẩy mấy đồng xu về phía tôi thêm chút nữa.

“Nếu chưa đủ tiền… ngày mai em sẽ đi nhặt thêm.”

“Thùng rác trước cổng khu dân cư có nhiều chai nhựa lắm. Nếu em chạy nhanh hơn mấy người nhặt ve chai khác thì sẽ nhặt được.”

Tôi nhìn cái chân phải sưng to gấp đôi bình thường của nó.

Đầu gối có dấu lệch xương cũ.

Kiểu lệch như vậy không thể do té ngã tạo thành.

Là bị người ta đ/ánh.

Hơn nữa còn bị đ/ánh rất nhiều lần.

“Ai đ/ánh em?”

Nó không trả lời.

Chỉ co người lại, rụt cổ vào trong áo như một con rùa nhỏ tự bảo vệ bản thân.

“Vào trong đi.”

Tôi đứng dậy, đẩy rộng cánh cửa phòng khám.

Nó ngẩn người.

Rồi từ từ ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy bỗng xuất hiện một thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa khó tin, còn chói hơn cả nắng tháng năm.

Tôi không nhìn nó nữa.

Chỉ xoay người đi vào trong, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Cất mấy đồng xu với chai nhựa đó đi. Đó là đồ của em, chị không lấy tiền của trẻ con.”

Phía sau lập tức vang lên tiếng bước chân vội vã.

Một nặng.

Một nhẹ.

Một nặng.

Một nhẹ.

Lúc bước theo tôi vào cửa, nó còn suýt vấp ngã ở bậc thềm.

Tôi đưa tay đỡ lấy nó.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào cánh tay gầy đến trơ xương ấy, cả người nó lập tức run bắn lên như bị điện giật.

Đó là phản xạ của những đứa trẻ bị đ/ánh đ/ập quá lâu mới hình thành.

Ngón tay tôi siết chặt từng chút một.

“Ngồi lên đây.”

Tôi chỉ vào giường khám.

Nó với không tới, nên tôi cúi xuống bế nó lên.

Nhẹ đến đáng sợ.

Một đứa trẻ năm tuổi, ôm trong tay thậm chí còn nhẹ hơn cả đứa bé ba tuổi.

Tôi chậm rãi kéo ống quần của nó lên.

Chồng tôi lén động tay vào phanh xe của tôi.Tôi giả vờ như chẳng hề hay biết, sáng hôm sau còn tươi cười đưa chìa khóa x...
20/05/2026

Chồng tôi lén động tay vào phanh xe của tôi.

Tôi giả vờ như chẳng hề hay biết, sáng hôm sau còn tươi cười đưa chìa khóa xe cho bố chồng, bảo ông chở mẹ đi du lịch cho khuây khỏa.

“Vãn Vãn?”

Giọng Trần Khải vang lên từ phía sau.

Tô Vãn quay đầu, thấy anh đứng tựa ở cửa bếp, trên người là bộ đồ ngủ màu xám nhạt, tóc hơi rối, ánh mắt vẫn còn chút lười biếng sau khi vừa thức dậy.

Trông chẳng khác gì mọi buổi sáng bình thường.

Anh bước tới ôm lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai cô.

“Chào buổi sáng.”

Tô Vãn nghiêng đầu, để mặc anh hôn khẽ lên má mình.

“Cà phê xong rồi, bữa sáng cũng gần xong.”

“Thơm thật.”

Trần Khải hít nhẹ một hơi rồi buông cô ra, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn.

“Hôm nay anh có họp sớm, phải đi trước một chút.”

“Hay để em đưa anh ra ga tàu điện ngầm?”

Tô Vãn vừa đặt đĩa trứng xuống vừa thuận miệng hỏi.

“Không cần đâu, anh tự lái xe là được.”

Trần Khải nhận lấy đĩa, cầm dao nĩa lên.

“À phải rồi, xe của em dạo này chạy ổn chứ? Không có vấn đề gì à?”

Động tác nâng tách cà phê của Tô Vãn khẽ khựng lại.

Chỉ một thoáng rồi cô lập tức bình tĩnh như chưa có gì xảy ra.

“Vẫn bình thường mà, sao thế?”

“Không có gì, hỏi vậy thôi.”

Anh cúi đầu cắt miếng trứng chiên, giọng điệu tự nhiên đến đáng sợ.

“Dạo này trời lạnh, xe dễ hỏng vặt lắm. Hay tối nay anh mang xe em đi kiểm tra luôn nhé? Tiện rửa xe luôn, hình như cũng hơn nửa tháng rồi chưa rửa.”

Tô Vãn ngồi xuống đối diện anh, nhấp một ngụm cà phê.

Hơi nóng phủ lên mắt kính một lớp sương mỏng.

Cô tháo kính lau nhẹ rồi đeo lại, lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt qua lớp kính trong veo.

Trần Khải vẫn điềm nhiên ăn sáng, vẻ mặt bình thản như thể chỉ đang nói vài câu quan tâm rất đỗi bình thường.

Ba năm kết hôn.

Anh luôn là kiểu chồng mẫu mực trong mắt tất cả mọi người.

Dịu dàng, chu đáo, biết chăm sóc vợ.

Bạn bè ai cũng nói Tô Vãn có phúc mới lấy được người đàn ông như vậy.

Đã từng có lúc, chính cô cũng tin điều đó.

“Không cần đâu.”

Tô Vãn cụp mắt, dùng nĩa khẽ đảo mấy lá salad trong đĩa.

“Cuối tuần em tự đi cũng được.”

“Có gì đâu mà phiền.”

Trần Khải ngẩng đầu cười với cô.

“Em đi làm đã đủ mệt rồi, mấy việc nhỏ này cứ để anh lo. Với lại xe em chạy ba năm rồi, cũng nên kiểm tra tổng thể một lần. Phanh, lốp các thứ đều phải xem kỹ. An toàn vẫn quan trọng nhất.”

Anh cười rất dịu.

Ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

“Vậy cũng được.”

Tô Vãn khẽ đáp.

“Cảm ơn anh.”

“Vợ chồng với nhau, khách sáo làm gì.”

Ăn xong, Trần Khải đứng dậy cầm chiếc cốc trống đi rửa.

“Tối nay chắc anh về muộn. Công ty đang có dự án phải tăng ca. Em ngủ trước đi, đừng chờ anh.”

“Ừm.”

Tô Vãn gật đầu.

Rửa cốc xong, anh lau tay rồi bước lại gần cô, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

“Anh đi đây. Tối gặp.”

“Đi đường cẩn thận.”

Cửa mở ra rồi đóng lại.

Tiếng bước chân ngoài hành lang dần xa, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Tô Vãn vẫn ngồi yên trước bàn ăn.

Cô chậm rãi ăn hết phần trứng đã nguội lạnh trong đĩa.

Cà phê cũng lạnh ngắt, nhưng cô không rót thêm.

Ngoài cửa sổ, tiếng chim ríu rít vang lên trong trẻo.

Tô Vãn nhìn ra ngoài rất lâu rồi mới đứng dậy dọn dẹp.

Chiếc đĩa sứ được đặt vào bồn rửa.

Nước ấm chảy qua từng đầu ngón tay cô.

Cô cúi đầu nhìn dòng nước, nhưng trong đầu lại hiện lên từng mảnh ký ức rối tung.

Ba tháng gần đây, số lần Trần Khải tăng ca nhiều hơn hẳn.

Điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người, ngay cả vào phòng tắm cũng mang theo.

Có vài đêm, Tô Vãn tỉnh giấc giữa khuya, phát hiện bên cạnh trống không.

Dưới khe cửa phòng làm việc luôn hắt ra ánh đèn mờ nhạt.

Cô hỏi, anh chỉ cười nói áp lực công việc quá lớn nên mất ngủ.

Tuần trước, lúc lái xe đi siêu thị về, cô phát hiện trên bảng điều khiển xuất hiện một tấm thẻ rửa xe lạ.

Trần Khải nói đó là phúc lợi công ty phát, tiện tay để lên xe.

Nhưng cô chưa từng thấy tấm thẻ đó trong ví anh.

Còn những cuộc gọi kia nữa.

Mỗi lần nghe điện thoại, anh đều ra ban công, giọng hạ thấp tới mức gần như không nghe được gì.

Có lần Tô Vãn bưng cốc nước đi ngang qua.

Anh lập tức cúp máy rồi quay sang cười:

“Khách hàng thôi, phiền muốn ch/e/t.”

Nhưng nụ cười ấy lúc nào cũng gượng gạo.

Là cô quá đa nghi sao?

Tô Vãn tắt vòi nước, lấy khăn lau khô tay.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của mẹ chồng, Lý Lan.

“Vãn Vãn à, tối qua bố con lại nhắc chuyện muốn đi Vân Nam du lịch đấy. Ông ấy lải nhải suốt cả buổi, mẹ bảo đợi trời ấm hơn hẵng đi mà còn giận nữa cơ. Càng lớn tuổi càng như trẻ con.”

Phía sau còn kèm một icon che miệng cười.

Khóe môi Tô Vãn vô thức cong lên.

Bố mẹ chồng cô đều là người rất tốt.

Bố chồng Trần Kiến Quốc trước khi nghỉ hưu là thợ cả trong nhà máy cơ khí, tính tình ngay thẳng, cả đời chỉ biết lo cho gia đình.

Mẹ chồng Lý Lan thì dịu dàng, hiền tính, đối xử với cô còn thân hơn con gái ruột.

Sau khi nghỉ hưu, nguyện vọng lớn nhất của hai người chính là tự lái xe đi khắp nơi, ngắm non sông đất nước.

Nhưng chiếc xe cũ kia thật sự không hợp để chạy đường dài nữa.

Tô Vãn đã nhiều lần bảo bố mẹ cứ dùng chiếc SUV của cô.

Rộng rãi, ngồi cũng thoải mái hơn.

Nhưng bố chồng luôn từ chối.

Ông nói đó là của hồi môn bố mẹ cô cho, ông bà dùng không tiện.

“Nếu bố mẹ muốn đi thì cứ lấy xe con dùng bất cứ lúc nào.”

Tô Vãn nhắn lại.

“Bình thường con cũng chỉ lái đi làm, cuối tuần xe để không thôi. Bố mẹ dùng còn đỡ phí.”

Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia đã lập tức trả lời.

“Con bé này, nói linh tinh gì thế. Xe là của con, sao bố mẹ dùng suốt được. Với lại con đi làm chẳng phải cần xe à?”

Tô Vãn nhìn màn hình vài giây rồi tiếp tục gõ chữ:

“Con đi tàu điện ngầm cũng được, còn nhanh hơn lái xe.”

“Mẹ khuyên bố đi, muốn đi thì tranh thủ đi sớm.”

“Có vài chuyện, nếu cứ chờ mãi…”

“Đến cuối cùng sẽ không còn cơ hội nữa.”

Nửa đêm, nữ thư ký của chồng bất ngờ gửi cho tôi một tấm ảnh.Trong ảnh, Thẩm Triết ngủ rất say trên giường khách sạn, tr...
19/05/2026

Nửa đêm, nữ thư ký của chồng bất ngờ gửi cho tôi một tấm ảnh.

Trong ảnh, Thẩm Triết ngủ rất say trên giường khách sạn, trên người còn đắp chiếc áo khoác cashmere màu xám của tôi.

Kèm theo đó là một câu đầy khiêu khích:

“Chị dâu à, sếp Thẩm uống nhiều quá, tối nay ngủ chỗ em nhé.”

Tôi nhìn bức ảnh đúng ba giây.

Sau đó bật cười.

Ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, chụp lại toàn bộ ảnh và đoạn chat.

Rồi gửi thẳng vào group công ty gần nghìn người.

“Chúc mừng thư ký Lưu thành công lên ngôi, chính thức thăng chức làm phu nhân tổng giám đốc.”

Nhấn gửi.

Tắt nguồn.

Toàn bộ động tác liền mạch đến mức không hề ngập ngừng một giây.

Hai ngày sau bật máy lại, hơn trăm cuộc gọi nhỡ suýt khiến điện thoại tôi đứng hình.

01

Tin nhắn của Lưu Nguyệt hiện lên giữa màn hình sáng lạnh.

Trong tấm ảnh cô ta gửi tới, Thẩm Triết đang ngủ rất sâu.

Nửa khuôn mặt anh chìm trong ánh đèn khách sạn mờ tối, đầu nghiêng tựa lên chiếc gối trắng.

Trên người vẫn là chiếc áo khoác cashmere của tôi.

Chiếc áo mà sáng nay, chính tay tôi còn cẩn thận mặc cho anh trước lúc ra cửa.

Ở cổ áo vẫn còn vết son môi tôi vô tình để lại khi ôm anh.

Tôi im lặng nhìn rất lâu.

Rồi mở chức năng chụp màn hình.

Ảnh.

Đoạn chat.

Hai tấm, không sót thứ gì.

Sau đó tôi mở group công việc của công ty.

Gần một nghìn người đều ở trong đó.

Tôi chọn ảnh.

Gõ từng chữ thật chậm:

“Chúc mừng thư ký Lưu thành công lên ngôi, chính thức thăng chức làm phu nhân tổng giám đốc.”

Rồi nhấn gửi.

Thanh tiến trình màu xanh chạy đầy.

Tôi trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

Khoảnh khắc ấy, thế giới bỗng yên tĩnh hẳn.

Ngoài ô cửa kính sát đất, ánh đèn thành phố kéo dài như một biển đêm lạnh lẽo.

Tôi đi tới quầy bar nhỏ trong phòng khách, rót cho mình một ly whisky.

Tiếng đá lạnh va vào thành cốc thủy tinh vang lên lanh canh.

Hôm nay vốn là kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi.

Chiếc bánh kem đặt riêng buổi chiều vẫn còn nằm trên bàn.

Một con thiên nga đen kiêu hãnh đứng giữa lớp kem mềm.

Chiều nay, Thẩm Triết gọi điện nói có buổi tiếp khách quan trọng, không thể về sớm.

Anh còn bảo tối muộn sẽ quay lại bù cho tôi.

Thì ra “tiếp khách” là như thế.

Thì ra “bù đắp” là kiểu này.

Tôi cầm ly rượu bước tới trước chiếc bánh kem.

Con thiên nga đen ngẩng cao đầu, vừa cô độc vừa kiêu ngạo.

Tôi đưa tay đẩy nhẹ.

Ngay lập tức, chiếc cổ thiên nga gãy gập, cắm thẳng xuống lớp kem.

Đáng tiếc thật.

Tôi ngửa đầu uống cạn ly whisky.

Chất lỏng cay rát trượt qua cổ họng như lửa đốt.

Rất tốt.

Mối tình kéo dài suốt tám năm này.

Từ thời đại học đến ngày mặc váy cưới.

Từ lúc tay trắng dựng nghiệp đến khi công ty lên sàn.

Cuối cùng cũng nên kết thúc rồi.

Tôi đi vào phòng thay đồ, kéo chiếc vali lớn nhất ra ngoài.

Bắt đầu dọn đồ.

Đồ của tôi, tôi mang đi sạch sẽ.

Còn những thứ thuộc về anh ta, tôi không giữ lại bất cứ món nào.

Áo đôi.

Trang sức.

Quà tặng.

Cả những món đồ lưu niệm từng đại diện cho ký ức của hai chúng tôi.

Tôi lấy từng món ném thẳng vào túi rác.

Giống như đang tự tay dọn sạch toàn bộ cảm xúc dư thừa còn sót lại.

Kỳ lạ là suốt quá trình ấy, tôi không hề khóc.

Cũng không nổi điên.

Bình tĩnh đến đáng sợ.

Giống hệt một bác sĩ đang tự p/h/ẫ/u t/h/u/ậ/t cho chính mình.

Lạnh lùng.

Tỉnh táo.

Tự tay cắt bỏ phần đã hoại t/ử.

Dù đau đến đâu, cũng bắt buộc phải làm.

Hai tiếng sau, chiếc vali đã chật kín.

Bên cạnh là ba túi rác lớn.

Đúng ba giờ sáng, đội chuyển nhà 24/24 tôi đặt trước xuất hiện đúng giờ.

Họ không nhiều lời, động tác nhanh gọn, lần lượt chuyển hết đồ của tôi lên xe.

Trước khi rời đi, tôi quay đầu nhìn căn nhà lần cuối.

Trên tường vẫn treo ảnh cưới của chúng tôi.

Trong ảnh, tôi cười hạnh phúc đến mức ánh mắt cũng phát sáng.

Còn Thẩm Triết nhìn tôi dịu dàng như thể cả thế giới chỉ có mình tôi tồn tại.

Tôi bước tới.

Tháo khung ảnh xuống.

Rồi buông tay.

“Choang!”

Tiếng kính vỡ vang lên chói tai.

Mảnh thủy tinh văng đầy mặt sàn.

Tôi quay sang nói với nhân viên chuyển nhà:

“Đi thôi.”

Chiếc xe chầm chậm rời khỏi khu chung cư, hòa vào dòng xe đêm của thành phố.

Từ đầu đến cuối, tôi không hề ngoảnh lại.

Nơi ở mới là căn hộ tôi đã mua từ mấy tháng trước nhưng vẫn để trống.

Khi ấy tôi chỉ nghĩ, phụ nữ dù thế nào cũng nên để lại cho mình một con đường lui.

Bây giờ nhìn lại.

Tôi đúng là đủ tỉnh táo.

Dọn dẹp xong, trời cũng vừa sáng.

Tôi tắm nước nóng, thay đồ ngủ sạch sẽ rồi nằm xuống chiếc giường xa lạ.

Nhưng hoàn toàn không ngủ được.

Trong đầu bắt đầu tua lại tất cả mọi chuyện.

Lưu Nguyệt.

Thư ký của Thẩm Triết.

Gia nhập công ty chưa đầy một năm rưỡi.

Trẻ tuổi.

Xinh đẹp.

Tốt nghiệp danh tiếng.

Năng lực nổi bật.

Đó là đánh giá mà gần như tất cả mọi người trong công ty đều dành cho cô ta.

Mua nhà trước cưới, nhà tôi bỏ ra 450.000 tệ, còn nhà họ Triệu góp 150.000.Thế nhưng ngay lúc ký giấy đặt cọc, bố chồng ...
18/05/2026

Mua nhà trước cưới, nhà tôi bỏ ra 450.000 tệ, còn nhà họ Triệu góp 150.000.

Thế nhưng ngay lúc ký giấy đặt cọc, bố chồng tương lai lại cầm bút gạch tên tôi ngay trước mặt nhân viên bán nhà.

Ông ta nói rất thản nhiên:

“Chỉ để tên mình Triệu Hành thôi. Sau này đỡ rắc rối.”

Còn Triệu Hành, từ đầu tới cuối chỉ cúi gằm mặt, một câu cũng không nói.

Tôi bật cười.

Sáng hôm sau, tôi đến phòng giao dịch sớm hơn cả nhà họ Triệu nửa tiếng.

Ba ngân hàng.

Năm tấm thẻ.

Đóng băng toàn bộ.

1

Điều hòa trong phòng giao dịch mở rất lạnh.

Vậy mà lưng tôi vẫn rịn mồ hôi.

Không phải vì nóng.

Mà vì nghẹn.

Ngón tay Triệu Quốc Đống vừa ngắn vừa thô, kẽ móng còn dính đất vàng chưa rửa sạch. Ông ta mới từ quê lên hôm qua, nói muốn tự mình “xem xét chuyện mua nhà”.

Nhân viên bán hàng vừa đưa bút tới, ông ta đã giật lấy trước.

Tờ giấy đặt cọc trải ngay trên bàn.

Ở mục người mua nhà, tên tôi nằm phía trước, Triệu Hành đứng phía sau.

Đó là chuyện đã bàn từ đầu.

Ai bỏ nhiều tiền hơn thì ghi trước.

Rất công bằng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đầu bút chạm xuống giấy, tôi còn chưa kịp hiểu ông ta định làm gì.

Một đường ngang kéo thẳng từ trái sang phải.

Ba chữ “Thẩm Tri Nghi” bị gạch phăng ngay giữa mặt giấy.

Mực đen loang ra như một vết sẹo xấu xí.

“Chỉ để tên Triệu Hành thôi.”

Ông ta đậy nắp bút, giọng tỉnh bơ như đang bàn bữa trưa ăn gì.

“Sau này đỡ phiền phức.”

Nụ cười của cô nhân viên cứng lại trong thoáng chốc.

Cô ấy nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn cô ấy.

Rồi tôi quay sang Triệu Hành.

Anh ta cúi đầu nhìn mũi giày.

Đôi Adidas ấy là tháng trước tôi mua cho anh ta, hàng giảm giá vẫn hơn 800 tệ.

Yết hầu anh ta khẽ động.

Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Không khí đông cứng khoảng vài giây.

Triệu Quốc Đống đã lật sang trang tiếp theo, giống như chuyện này vốn dĩ chẳng cần ai phản đối.

Giống như tên tôi không nên xuất hiện ở đó ngay từ đầu.

“Tri Nghi à.”

Ông ta vẫn không ngẩng đầu.

“Con đừng nghĩ nhiều. Bố không có ý gì khác đâu, chỉ sợ sau này phiền phức thôi.”

Sợ phiền phức?

Nhà tôi góp 450.000.

Nhà ông ta góp 150.000.

450.000 tệ đó là tiền bố tôi dành dụm gần nửa đời người.

Ông chia ra gửi ở ba ngân hàng, nằm trong năm tấm thẻ khác nhau.

Ông nhớ rõ từng con số trong mỗi thẻ.

Lúc đưa cho tôi, tay bố còn run.

Ông chỉ nói:

“Con gái à, bố chỉ có từng này thôi. Con cầm lấy.”

450.000 tệ.

Ở một thành phố tuyến ba, đó là tiền lương hai mươi năm của một công nhân về hưu.

Thế mà Triệu Quốc Đống chỉ mất chưa đầy một giây để gạch bỏ tên tôi.

Tôi hít sâu một hơi.

“Được.”

Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy lạ.

“Sau này tính tiếp.”

Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi, có lẽ không ngờ tôi dễ nói chuyện như vậy.

Ông ta cười hề hề, lộ chiếc răng cửa ố vàng.

“Như vậy mới đúng chứ. Người một nhà thì đừng phân biệt hai bên.”

Nhân viên bán nhà lập tức mang tới một bản giấy mới.

Lúc ấy Triệu Hành mới ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt anh ta là gì?

Áy náy?

Hay nhẹ nhõm?

Hoặc có lẽ là kiểu suy nghĩ quen thuộc:

“Bố anh vốn như vậy, em đừng chấp.”

Tôi chẳng buồn nhìn kỹ.

Trong đầu chỉ âm thầm tính toán.

Ba ngân hàng.

Năm tấm thẻ.

Ngân hàng sáng mai mở cửa lúc tám giờ rưỡi.

Tôi phải xử lý xong hết trước khi nhà họ Triệu tới.

Ký giấy xong, Triệu Quốc Đống tâm trạng cực kỳ tốt, còn nhất quyết kéo cả đám đi ăn.

Ông ta chọn quán Đông Bắc ngay cạnh phòng giao dịch, gọi đầy một bàn món mặn.

Thịt heo chiên chua ngọt.

Gà hầm nấm.

Dưa chua hầm lòng lợn.

Ông ta nâng ly bia nhìn Triệu Hành:

“Con trai, mua được căn nhà này rồi, nhà họ Triệu chúng ta xem như bám rễ ở thành phố.”

Triệu Hành cụng ly với ông ta, nụ cười hơi gượng.

Sau đó Triệu Quốc Đống quay sang tôi:

“Tri Nghi, con cũng nâng ly đi.”

Tôi cầm ly nước cam chạm nhẹ vào cốc bia của ông ta.

“Bố.”

Tôi hỏi rất tự nhiên.

“Mai mấy giờ mình tới đóng tiền cọc?”

“Chín giờ thôi, không cần gấp.”

Ông ta vừa ăn vừa nói.

“Chuyện tiền bạc con không phải lo. Bố với bố con đều nói xong cả rồi, mai chuyển khoản là được.”

Tôi gật đầu.

“Vậy mai con tới sớm xem trước thủ tục.”

“Được được.” Triệu Quốc Đống giơ ngón cái. “Giao cho con bố yên tâm.”

Tôi cười.

Không nói thêm gì nữa.

Tối hôm đó về nhà thuê, Triệu Hành đi theo sau tôi vào cửa.

Anh ta đứng ở huyền quan, giống hệt học sinh tiểu học vừa làm sai chuyện.

“Tri Nghi…”

“Ừ?”

“Bố anh ấy mà… em đừng để trong lòng.”

Tôi ngồi xuống thay dép.

“Em biết.”

“Chuyện sổ đỏ, đợi đóng tiền xong anh sẽ nói chuyện với ông ấy.”

“Được.”

“Em đừng giận.”

Tôi đứng dậy nhìn anh ta.

Triệu Hành cao hơn tôi nửa cái đầu, đeo kính gọng bạc, gương mặt lúc nào cũng nhã nhặn tử tế.

Ba năm yêu nhau, anh ta chưa từng cãi nhau với tôi.

Mà cũng chưa từng cãi lại bố mình.

Anh ta chính là kiểu người mãi mãi không đứng về phía ai.

“Em không giận.”

Tôi nói thật.

Bởi vì tôi đã qua giai đoạn nổi giận từ lâu rồi.

Đêm đó tôi không ngủ được.

Không phải vì tức.

Mà vì đang tính toán.

Hai giờ sáng, tôi mở ghi chú điện thoại.

Liệt kê toàn bộ số thẻ và ngân hàng.

Ngân hàng Công thương, đuôi 3367.

Ngân hàng Xây dựng, đuôi 8891.

Ngân hàng Nông nghiệp, đuôi 5520.

Ngân hàng Xây dựng, đuôi 7743.

Ngân hàng Bưu chính, đuôi 2206.

Năm tấm thẻ.

Vừa đúng 450.000 tệ.

Bố tôi gửi tách ra như vậy vì sợ ngân hàng xảy ra vấn đề.

Ông sống cả đời cẩn thận.

Ngay cả tiền tiết kiệm cũng phải chia nhỏ để tránh rủi ro.

Tôi nằm nhìn trần nhà thật lâu.

Bên cạnh, Triệu Hành đã ngủ say.

Hơi thở đều đều.

Thỉnh thoảng còn trở mình.

Anh ta ngủ ngon thật.

Tôi lại nhớ tới nét bút của Triệu Quốc Đống chiều nay.

Một đường gạch ngang tên tôi.

Tùy tiện.

Dửng dưng.

Giống như tiện tay xóa đi thứ chẳng hề quan trọng.

Tôi nhắm mắt lại.

Đặt báo thức lúc sáu giờ rưỡi sáng.

17/05/2026

Bị sa thải ở tuổi 43, tôi bình tĩnh bàn giao công việc của 8 phòng ban khiến cả công ty choáng váng

Tôi tên Tô Vãn, 43 tuổi, đã làm việc ở tập đoàn Hằng Viễn suốt mười hai năm.

Hôm nay, tôi bị sa thải.

Khi giám đốc nhân sự Lâm Vi đặt thỏa thuận nghỉ việc trước mặt tôi, tay cô ấy còn run nhẹ.

“Chị Tô… cái này là quyết định từ cấp trên.”

Tôi liếc qua một cái.

Bồi thường N+1, tính theo mức lương cơ bản thấp nhất.

“Được.”

Tôi ký ngay.

01

Lâm Vi sững người, rõ ràng không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.

“Chị không… muốn tranh luận gì sao?”

Tôi đặt bút xuống, bình thản hỏi lại:

“Tranh luận cái gì?”

Cô ấy cứng họng.

Tôi đứng dậy, cầm chiếc cốc sứ của mình, quay về chỗ làm dọn đồ.

Ngăn kéo gần như trống trơn.

Chỉ có một bình giữ nhiệt, một hộp trà, và bức tranh con gái vẽ khi còn nhỏ.

Ba phút là xong.

Sau đó, tôi bắt đầu bàn giao công việc.

Quy trình hành chính nằm ở thư mục thứ ba ổ D.

Bảng so sánh nhà cung cấp của phòng thu mua ở ổ đĩa chung.

Biểu mẫu đối chiếu tài vụ do tôi tự thiết kế.

Bảng chấm công nhân sự mỗi tháng tôi tiện tay tổng hợp.

Lịch trình marketing tôi luôn theo dõi.

Tiến độ dự án kỹ thuật do tôi cập nhật.

Hệ thống phân loại khiếu nại CSKH do tôi xây dựng.

Biên bản họp của văn phòng Tổng giám đốc cũng do tôi phụ trách.

Tám phòng ban.

Người tiếp nhận là Trần Lỗi.

Cậu ta nhìn danh sách dài mười hai trang, sắc mặt từ ngơ ngác chuyển sang kinh hãi, rồi tái nhợt.

“Chị Tô… tất cả cái này đều do chị làm sao?”

“Ừ.”

“Việc của tám phòng ban luôn á?”

“Không hẳn. Chỉ là những việc họ không làm, hoặc không muốn làm… cuối cùng đều dồn về tôi thôi.”

Trần Lỗi nuốt nước bọt.

“Em… không gánh nổi.”

“Vậy thì đi báo cấp trên.”

Tôi đeo túi, rời đi.

Trong thang máy gặp lại Lâm Vi.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

“Chị Tô… nói thật, quyết định này không phải do em. Phó tổng giám đốc mới tới muốn ‘tối ưu nhân sự’, vị trí của chị… bị đánh giá là dễ thay thế.”

“Người đó là ai?”

“Chu Hàn, mới chuyển từ công ty đối thủ.”

Tôi gật đầu.

“Anh ta đã xem công việc của tôi chưa?”

Lâm Vi im lặng vài giây.

“Anh ta nói… chị chỉ là một chuyên viên hành chính, nhưng lương ngang cấp quản lý, như vậy không hợp lý.”

Tôi cười nhạt.

“Vậy thì coi như không hợp lý đi.”

Thang máy dừng ở tầng một.

Tôi bước ra ngoài.

Trời mưa.

Mưa tháng Ba không lớn, nhưng lạnh thấm.

Tôi không mang ô, đứng một lúc rồi gọi xe về nhà.

Mười hai năm.

Kết thúc nhẹ tênh như vậy.

02

Khi tôi về đến nhà, Tô Niệm vẫn chưa tan học.

Tôi thay đồ, làm cơm trứng ăn tạm, rồi mở máy tính.

Thất nghiệp rồi, phải tìm việc thôi.

43 tuổi, nữ, cử nhân, từng làm chuyên viên hành chính.

Viết CV xong, chính tôi nhìn còn thấy… chẳng có gì nổi bật.

Nhưng tôi vẫn chỉnh sửa rất nghiêm túc.

Điện thoại rung.

Trần Lỗi nhắn tin.

“Chị Tô, bảng so sánh nhà cung cấp ở đâu vậy? Em tìm không thấy.”

Tôi trả lời.

Mười phút sau lại nhắn.

“Biểu mẫu tài vụ cần mật khẩu.”

Hai mươi phút sau.

“Phòng marketing hỏi lịch sự kiện tuần sau…”

Chỉ trong một tiếng, cậu ta gửi 17 tin nhắn.

Tôi chỉ trả lời một câu cuối cùng:

“Trần Lỗi, chị nghỉ việc rồi.”

Cậu ta gửi icon khóc.

“Em thật sự không làm nổi…”

Tôi không trả lời nữa.

Buổi tối, Tô Niệm về nhà.

Con bé lớp 11, học khá, tính cách điềm đạm giống tôi.

“Mẹ về sớm vậy?”

“Mẹ nghỉ việc rồi.”

“Bị sa thải ạ?”

“Ừ.”

“Đền bù bao nhiêu?”

“N+1, khoảng nửa triệu.”

“Đủ sống bao lâu?”

“Hơn nửa năm nếu tiết kiệm.”

Con bé gật đầu.

“Mẹ cứ từ từ tìm việc.”

Tôi xoa đầu nó.

Từ nhỏ đến lớn, con bé chưa từng khiến tôi phải lo lắng.

Bố nó bỏ đi khi nó ba tuổi, nói ra nước ngoài rồi bặt vô âm tín.

Chỉ còn hai mẹ con nương tựa nhau suốt mười bốn năm.

Đêm đó, chị Lưu gọi điện.

“Cả công ty loạn hết rồi em biết không?”

Hệ thống CSKH sập.

Tiến độ dự án rối tung.

Tài liệu họp hội đồng không ai chuẩn bị.

Sếp Hà nổi giận.

Tôi dựa lưng vào ghế, nghe xong chỉ hỏi:

“Ông ấy có biết những việc đó do em làm không?”

“Không.”

“Ông ấy chỉ biết sa thải một ‘chuyên viên hành chính’ mà công ty sụp đổ.”

Tôi bật cười.

“Rồi Lâm Vi nói sao?”

Chị Lưu im lặng một chút rồi nói:

“Cô ấy nói… ‘Cô ấy không phải chuyên viên hành chính, cô ấy là Tô Vãn.’”

03

Sáng hôm sau, Trần Lỗi gọi điện.

“Chị Tô… hệ thống CSKH em không vào được…”

“Có tài liệu rồi, tìm IT.”

“Không có…”

“Vậy chắc bị xóa rồi.”

Giọng cậu ta gần như tuyệt vọng.

“Chị có thể quay lại một lần không?”

“Không.”

Tôi cúp máy.

Tiếp tục gửi CV.

Buổi trưa, Lâm Vi nhắn:

“Sếp Hà muốn mời chị quay lại.”

“Điều kiện?”

“Chưa nói rõ…”

“Tôi không quay lại để ngồi chơi.”

“Phó tổng Chu vẫn nói có thể chia việc ra các phòng ban…”

“Vậy thì chia đi.”

“Không ai nhận…”

Tôi cười nhạt.

“Mười hai năm qua, lúc dồn việc cho tôi, sao không thấy ai nói không hợp lý?”

Không ai trả lời.

Ba giờ chiều, tôi nhận được lời mời phỏng vấn từ công ty Tư vấn Thụy Hòa.

Vị trí: Giám đốc Hành chính.

Một “chuyên viên” như tôi… được mời làm giám đốc.

Tôi trả lời ngay:

“Mai 10 giờ, được.”

Buổi tối, tôi chuẩn bị tài liệu.

Tô Niệm ngẩng đầu hỏi:

“Mẹ phỏng vấn vị trí gì?”

“Giám đốc Hành chính.”

Con bé khựng lại.

“Mẹ nhảy thẳng lên luôn?”

“Người ta mời.”

Nó im lặng một lúc rồi nói:

“Ở công ty cũ… họ chèn ép mẹ đúng không?”

Tôi không trả lời.

Một lúc sau, nó cúi đầu làm bài, khẽ nói:

“Vậy họ đáng đời.”

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện Hay Ở Đây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share