24/05/2026
Anh chồng và chị dâu lấy lý do cháu gái cần học trường điểm nên dọn vào căn nhà của tôi ở nhờ.
Ở một phát là sáu năm.
Ở riết thành quen, họ thật sự xem đó là nhà của mình.
Hôm nay, chồng tôi dẫn con gái sang ăn cơm bên đó.
Đến tối, chị dâu bỗng khăng khăng nói chiếc vòng vàng để trong ngăn kéo phòng ngủ đã biến mất, nhất định là Niệm Niệm lấy.
Ngay trước mặt cả đám họ hàng, chị ta l//ột s//ạch qu//ần á//o con bé, chỉ chừa lại mỗi chiếc á//o m//ặc tr//ong.
Sau đó đ//è con xuống nền nhà, cầm móc áo q//uất liên tiếp.
“Một thứ có mẹ s//inh mà không có mẹ d//ạy như mày, đúng là cái mầm ăn c//ắp!”
“Y hệt mẹ mày, chỉ biết chiếm ti//ện ngh//i nhà người khác!”
Lúc tôi chạy đến nơi, khóe miệng Niệm Niệm đã rỉ m//áu.
Hai cánh tay đầy vết b//ầm t//ím xanh đỏ chằng chịt.
Con bé ôm chặt cặp sách vào ngực, run đến mức ngay cả khóc cũng không dám phát ra tiếng.
Còn chồng tôi thì đứng chắn trước cửa, nhíu mày nhìn tôi:
“Em đừng làm quá lên nữa.”
“Tr//ẻ c//on ăn tr//ộm, bị dạy vài cái cũng bình thường thôi.”
Giọng anh ta bình thản đến lạnh người.
Giống như chỉ đang xử lý một chuyện cỏn con trong nhà.
Thậm chí còn mang vẻ bất lực, như thể chính tôi mới là người cố tình “bé xé ra to”.
Tôi không nhìn anh ta.
Chỉ lướt mắt qua vai anh, nhìn thấy Niệm Niệm đang co rúm dưới nền gạch lạnh ngắt giữa phòng khách.
Cuối thu gió lạnh.
Chiếc áo phao màu hồng của con bị l//ột ra, quăng chỏng chơ trên sofa.
Con bé chỉ còn mặc chiếc áo thun dài tay mỏng dính, phần c//ổ á//o bị x//é r//ách gần một nửa.
Trong tay chị dâu vẫn còn siết chặt nửa chiếc móc áo nhựa đã g//ãy đôi.
Chị ta chỉ thẳng vào mặt Niệm Niệm, ng//ực phập phồng dữ dội:
“Tao hôm nay phải đ//ánh ch//ết cái loại bạch nhãn lang tay chân không sạch sẽ này!”
“Ăn cơm nhà tao, uống nước nhà tao mà còn dám lấy vòng vàng của tao?”
“Minh Vũ, hôm nay chú đừng cản chị. Chị phải thay vợ chồng chú dạy lại cái thứ ăn c//ắp này!”
Trần Minh Vũ quay đầu khuyên nhủ:
“Chị dâu bớt giận đi, trẻ con còn nhỏ, đ//ánh vài cái cho nhớ là được rồi.”
Nói xong, anh ta quay sang tôi, thở dài:
“Lâm Tri Hạ, em đưa Niệm Niệm về trước đi, bảo con bé viết kiểm điểm.”
“Chiếc vòng đó là anh hai mua tặng chị dâu, có ý nghĩa đặc biệt.”
“Mai em mua cái mới đền cho chị ấy là xong.”
Anh ta sắp xếp mọi chuyện trơn tru như thể tất cả đều hợp tình hợp lý.
Nhưng từ đầu đến cuối…
Anh ta chưa từng hỏi một câu:
Rốt cuộc Niệm Niệm có ăn c//ắp hay không?
Cũng chưa từng nhìn đến những vết b//ầm đang rỉ m//áu trên người con bé.
Tôi cởi áo khoác dạ trên người xuống.
Không nói gì.
Chỉ lặng lẽ bước tới.
Thấy tôi đến gần, chị dâu theo phản xạ lùi lại một bước nhưng miệng vẫn ch//ửi r//ủa không ngừng.
Tôi mặc kệ.
Tôi ngồi xổm xuống, dùng áo khoác quấn kín cơ thể đang run lên vì lạnh của Niệm Niệm.
“Mẹ…”
Giọng con bé nhỏ xíu.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay tôi.
“Con không ăn c//ắp…”
“Con thật sự không lấy.”
“Con chỉ vào phòng ngủ lấy khăn giấy giúp bác thôi…”
Tôi nhẹ nhàng lau vệt m//áu nơi khóe môi con.
“Mẹ biết.”
Sau đó, tôi bế con lên, xoay người đi thẳng ra ngoài.
“Lâm Tri Hạ, em có ý gì đây?”
Trần Minh Vũ lập tức giơ tay cản lại.
Vẻ ôn hòa trên mặt anh ta cuối cùng cũng biến mất.
“Chị dâu đang nóng giận, em không xin lỗi mà đã muốn đi?”
“Bình thường em dạy con kiểu gì vậy? Làm sai mà không biết nhận lỗi à?”
Tôi dừng bước.
Lạnh lùng nhìn anh ta.
“Trần Minh Vũ, tránh ra.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng anh ta vẫn khựng lại.
Có lẽ anh ta không ngờ lần này tôi lại bình tĩnh như thế.
Trong mắt anh ta, tôi đáng lẽ phải giống trước kia.
Vì cái gọi là “gia đình hòa thuận”, tiếp tục nh//ẫn nh//ục, tiếp tục thay con cúi đầu xin lỗi.
“Em nhất định phải làm căng lúc này sao?”
Giọng anh ta trầm xuống, đầy trách móc.
“Người một nhà sống chung, em muốn biến mọi chuyện thành khó coi đến vậy à?”
“Cút.”
Tôi chỉ nói đúng một chữ.
Sau đó ôm chặt Niệm Niệm, húc vai anh ta rồi bước khỏi căn nhà vốn dĩ thuộc về tôi.
Sau lưng lập tức vang lên tiếng cười nhạo của chị dâu:
“Minh Vũ thấy chưa? Bênh con kiểu đó bảo sao dạy ra thứ ăn c//ắp!”
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Niệm Niệm vùi mặt vào cổ tôi, khóc nghẹn đến run người.
Tôi ôm con bằng một tay, tay còn lại gọi cho Châu Nam.
Châu Nam là luật sư.
“Nam Nam, giúp tớ kiểm tra hạn mức giao dịch gần nhất của hai căn nhà mặt tiền gần trường học đứng tên tớ.”
“Tiện thể chuẩn bị giúp tớ một bản thỏa thuận ly hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Sau đó giọng Châu Nam lập tức nghiêm túc hẳn:
“Được. Có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Để sau nói. Giờ tớ đang đưa Niệm Niệm đến bệnh viện.”
Vừa cúp máy, điện thoại của Trần Minh Vũ lập tức gọi tới.
Tôi bắt máy, mở loa ngoài.
“Lâm Tri Hạ, em đưa con đi đâu rồi?”
Giọng anh ta đã quay về vẻ cao ngạo bình tĩnh thường ngày.
“Đến bệnh viện giám định thương tật.”
Đầu dây bên kia lập tức bật ra tiếng cười khó chịu.
“Em bớt làm quá được không?”
“Tr//ẻ c//on da th//ịt dày, bị vài roi móc áo thì làm gì nghiêm trọng đến mức đó.”
“Em kéo đến bệnh viện làm ầm lên như vậy, để anh hai chị dâu còn mặt mũi nào?”
“Anh đã nói rồi, mai em đi mua cái vòng…”
“Trần Minh Vũ.”
Tôi cắt ngang.
“Trong đầu anh chứa toàn c//ứt à?”
Nói xong tôi cúp máy luôn.
Tiện tay kéo số anh ta vào danh sách chặn.
…
Phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố ngập mùi thuốc sát trùng.
Bác sĩ cầm kéo, cẩn thận c//ắt b//ỏ lớp áo bên trong đã r//ách nát của Niệm Niệm.
Khoảnh khắc lớp áo được mở ra, ngay cả bác sĩ cấp cứu từng gặp đủ loại thương tích cũng hít mạnh một hơi.
Trên l//ưng và hai c//ánh t//ay của con bé là hơn chục vết r//oi đỏ t//ím chồng chéo lên nhau.
Có chỗ d//a đã r//ách t//ươm, sưng phù đến rỉ m//áu.
Bác sĩ cau mày:
“Đ//ánh kiểu gì mà nặng thế này?”
“Đi chụp X-quang ngay, đồng thời làm giám định thương tích phần mềm.”
Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức suýt không giữ nổi.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Nhưng vừa đưa Niệm Niệm ra khỏi phòng X-quang, cuối hành lang đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Trần Minh Vũ đi đầu.
Phía sau là anh chồng và chị dâu.
Sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi.
Vừa tới nơi đã siết mạnh cổ tay tôi:
“Lâm Tri Hạ, em quậy đủ chưa?”
Anh ta liếc phiếu thanh toán trong tay tôi, nhíu chặt mày.
“Cấp cứu, chụp X-quang… em nhiều tiền quá không có chỗ tiêu à?”
“Anh nói rồi, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Em kéo tới bệnh viện làm trò cái gì?”
“Mau đưa con về, anh hai chị dâu đã tự tới đón rồi, em còn muốn thế nào nữa?”
Vừa nhìn thấy chị dâu, Niệm Niệm sợ đến hét lên, ôm chặt lấy chân tôi.
Chị dâu trợn mắt cười khẩy:
“Ôi trời, giả vờ đáng thương cái gì.”
“Không biết còn tưởng tôi b//ạo h//ành nó.”
“Ăn c//ắp thì không đáng bị đ//ánh à?”
“Tôi đang thay vợ chồng cô dạy con, tránh để sau này lớn lên vào t//ù!”
Trần Minh Vũ không phản bác lấy một câu.
Anh ta còn cúi xuống kéo Niệm Niệm:
“Niệm Niệm, đừng trốn nữa, xin lỗi bác gái đi.”
Nhưng bàn tay ấy vừa lúc bóp trúng cánh tay đang bị thương của con bé.
Niệm Niệm đau đến bật khóc.
Khoảnh khắc đó, sợi dây cuối cùng trong đầu tôi cũng đứt hẳn.
Tôi hất mạnh tay anh ta ra.
Trần Minh Vũ lùi liền hai bước, va mạnh vào dãy ghế bệnh viện.
“Lâm Tri Hạ, em điên rồi à?”
Tôi không nhìn anh ta.
Tôi bước thẳng tới trước mặt chị dâu.
Chị ta vẫn còn cười nhạt.
Tôi giơ tay lên.
“Chát!”
Một cái t//át giáng thẳng xuống m//ặt chị ta.
Tiếng vang dội khắp cả hành lang.
Chị dâu bị đ//ánh nghiêng đầu sang một bên, trên má lập tức hiện rõ năm dấu tay đỏ chót.
Chị ta sững người vài giây rồi gào lên như lợn bị ch//ọc t//iết:
“Cô dám đ//ánh tôi?”
“Con kh//ốn Lâm Tri Hạ, cô dám đ//ánh tôi?”
Chị ta nhào tới.
Anh chồng vội vàng giữ lại rồi quay sang quát tôi:
“Thím làm cái gì vậy? Con gái thím ăn trộm mà còn có lý?”
Tôi nhìn bọn họ, giọng lạnh tanh:
“Con gái tôi không ăn c//ắp.”
…
Cách để đọc PHUN truyện nha mọi người 👀
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 “CÒM MEN”, sau đó tìm tất cả bình luận sẽ thấy lin truyện ạ 🌸