13/05/2026
Hôm nay mình đã quát con… chỉ vì một chuyện rất nhỏ.
Cả ngày ôm điện thoại làm việc, cơm nước chưa xong, nhà thì bừa bộn.
Đúng lúc đó con làm đổ cốc sữa ra sàn.
Mình mất kiểm soát thật sự.
Mình quát rất to.
Con đứng im… mắt đỏ hoe rồi lí nhí:
“Con xin lỗi mẹ…”
Tự nhiên lúc đó mình thấy nghẹn.
Vì mình nhận ra…
Điều làm mình mệt không phải cốc sữa đổ.
Mà là cảm giác áp lực, kiệt sức mình đã cố chịu suốt nhiều ngày.
Tối lúc ôm con ngủ, con vẫn vòng tay ôm mẹ rồi hỏi:
“Mẹ hết giận con chưa?”
Nghe xong chỉ muốn khóc.
Nhiều khi làm mẹ không đáng sợ vì vất vả.
Mà đáng sợ nhất là lúc mình vô tình trút hết cảm xúc tiêu cực lên người thương mình nhất…
Chắc không chỉ mình từng như vậy đâu đúng không?