Những Ngày Cùng Tổng Tài

Những Ngày Cùng Tổng Tài "Mỗi lượt Like từ các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất để đội ngũ admin tiếp tục cố gắng.

Nhấn Theo dõi Page ngay để không bỏ lỡ những bộ phim cực phẩm nhé!"

Năm sáu mươi lăm tuổi, tôi ngồi trước cổng khu du lịch bán nước suối, mỗi chai đúng một tệ. Tôi cứ tưởng quãng đời còn l...
24/08/2026

Năm sáu mươi lăm tuổi, tôi ngồi trước cổng khu du lịch bán nước suối, mỗi chai đúng một tệ.

Tôi cứ tưởng quãng đời còn lại của mình sẽ trôi qua bình lặng như thế, sáng ra ngồi bán vài chai nước, chiều thu dọn về nhà, chẳng tranh chẳng giành với ai.

Cho đến một buổi chiều, ba người mặc đồng phục tới kiểm tra, nói tôi kinh doanh không phép rồi phạt hai nghìn tệ, tương đương gần bảy triệu đồng.

Du khách xung quanh thấy vậy liền giơ điện thoại quay lại, sau đó đoạn video bị đăng lên mạng.

Sáng hôm sau, chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên tủ đầu giường rung đến mức suýt rơi xuống đất. Tôi đeo kính lão, nheo mắt nhìn màn hình rồi sửng sốt.

111 cuộc gọi nhỡ.

Những cái tên hiện lên trong danh bạ khiến bàn tay cầm điện thoại của tôi bất giác run run.

Tôi chợt tò mò, không biết đám nhóc bốn mươi năm trước từng bị tôi cầm roi tre đuổi chạy khắp sân trường, giờ đây rốt cuộc đã trở thành người thế nào rồi.

1

Tôi tên Chu Đức Thuận, năm nay sáu mươi lăm tuổi, không vợ không con, sống một mình đã nhiều năm.

Nói không có con cũng chưa hẳn đúng, bởi con ruột thì không có, nhưng học trò từng gọi tôi một tiếng “thầy” thì nhiều đến mức chính tôi cũng chẳng nhớ hết.

Hồi còn trẻ, tôi tình nguyện lên vùng núi sâu Quý Châu dạy học.

Ban đầu chỉ định ở vài năm, nào ngờ vừa quay đầu đã trôi qua hai mươi sáu năm.

Từng lớp học sinh đến rồi tốt nghiệp, tính sơ sơ cũng phải hơn ba trăm đứa từng ngồi dưới bục giảng của tôi.

Sau này trường trong núi bị sáp nhập, tuổi tôi cũng lớn, chân cẳng không còn chịu nổi những con đường núi quanh co nữa nên mới chuyển tới thành phố du lịch này dưỡng già.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ trong khu dân cư cũ, tiền thuê một nghìn hai trăm tệ mỗi tháng.

Lương hưu hơn ba nghìn, một mình ăn uống đơn giản thì vẫn đủ sống.

Chỉ có điều ở nhà cả ngày buồn quá.

Không còn tiếng học sinh đọc bài, cũng chẳng có đứa nào chạy tới mách: “Thầy Chu, Thiết Trụ lại đánh nhau!” Thế là tôi mua một chiếc thùng xốp cũ, thêm cái ghế nhựa thấp, ngày ngày ra trước cổng khu du lịch ngồi bán nước.

Nước suối lấy sỉ ở siêu thị bốn hào một chai, tôi bán một tệ.

Thật ra chẳng kiếm được bao nhiêu, tôi chỉ muốn ngồi nơi đông người, thi thoảng có khách hỏi đường thì chỉ giúp, có người dừng chân nghỉ thì nói với nhau vài câu.

Người già rồi, có tiếng người bên cạnh cũng thấy ngày tháng bớt dài.

Hôm ấy là thứ Ba, hơn hai giờ chiều. Nắng gay gắt đến mức mặt đường như bốc hơi, tôi đang ngồi nheo mắt ngủ gật thì một giọng nói vang lên trước mặt:

“Bác ơi, chỗ này của bác có giấy phép không?”

Tôi mở mắt, thấy ba thanh niên mặc đồng phục đang đứng trước thùng nước. Người đi đầu khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, trong tay kẹp một tập hồ sơ, vẻ mặt nghiêm túc.

Tôi ngẩn ra: “Giấy phép gì?”

Cậu ta đáp: “Giấy phép kinh doanh, giấy phép sử dụng địa điểm, giấy chứng nhận vệ sinh an toàn. Bác đang kinh doanh không phép, bác có biết không?”

Tôi cúi đầu nhìn mười mấy chai nước trong thùng xốp rồi lại ngẩng lên: “Cậu thanh niên, tôi chỉ bán vài chai nước thôi…”

“Quy định là quy định.” Cậu ta mở tập hồ sơ, giọng đều đều. “Theo điều 37 quy định quản lý trật tự đô thị, kinh doanh không phép bị phạt hai nghìn tệ.”

Hai nghìn.

Lương hưu cả tháng của tôi mới hơn ba nghìn.

Hai người đứng phía sau đã bắt đầu chụp ảnh làm bằng chứng. Máy ảnh hướng vào chiếc thùng xốp cũ, mấy chai nước bên trong rồi đến cái ghế nhựa nhỏ, liên tục vang lên tiếng tách tách.

Tôi không tranh luận.

Nói cho cùng, tôi quả thật không có giấy phép, người ta làm theo quy định, cãi nhau cũng chẳng giải quyết được gì.

Tôi chống đầu gối đứng lên, khớp chân phát ra một tiếng “rắc”, sau đó cúi người lấy từ trong lớp áo ra một túi vải nhỏ được may tới ba lớp.

Trong túi là số tiền tôi dành dụm gần nửa năm.

Tôi ngồi xuống, chậm rãi đếm từng tờ một. Có tờ năm tệ, mười tệ, xen lẫn mấy tờ một trăm đã nhăn nhúm.

Tôi đếm hai lần, tổng cộng hai nghìn không trăm ba mươi tệ.

Hai nghìn đưa đi.

Ba mươi tệ còn lại tôi cẩn thận gấp lại, nhét vào túi.

Đó là tiền đi chợ ngày mai.

Khi tôi đưa xấp tiền qua, bàn tay có hơi run.

Có lẽ vì trời nóng, cũng có lẽ tuổi tác lớn rồi, tay chân chẳng còn vững như trước.

Cậu thanh niên đi đầu vừa nhận tiền thì động tác bỗng khựng lại.

Tôi thấy ánh mắt cậu ta thay đổi trong chớp mắt, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn chẳng nói gì, chỉ kẹp tiền vào hồ sơ rồi quay người rời đi rất nhanh.

Tôi ngồi xuống đậy nắp thùng xốp, gấp chiếc ghế nhựa lại. Lúc ấy xung quanh đã có khá nhiều du khách vây xem, bảy tám người đều cầm điện thoại quay video.

Một cô gái đeo kính râm không nhịn được, lớn tiếng nói: “Bắt nạt người già thì giỏi lắm à? Ông cụ chỉ bán mấy chai nước mà phạt tận hai nghìn?”

Một thanh niên khác cũng hét theo bóng lưng ba người mặc đồng phục: “Có bản lĩnh thì đi xử lý mấy quán ăn chiếm hết vỉa hè kia kìa! Bắt một ông già bán nước để ra oai làm gì?”

Tôi vội xua tay: “Không sao, không sao. Người ta cũng chỉ làm theo quy định thôi, mọi người đừng nói nữa.”

Nói xong, tôi kẹp thùng xốp dưới nách, tay kia xách chiếc ghế nhỏ rồi chậm rãi đi về phía trạm xe buýt.

Tối hôm ấy, tôi về nhà nấu một bát mì, tiện tay đập thêm quả trứng.

Ăn được nửa bát, nhớ tới hai nghìn tệ vừa mất, đôi đũa trong tay vẫn khựng lại một lát.

Hai nghìn đấy.

Tôi phải tiết kiệm khá lâu mới dành được.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi chỉ thở dài.

Thôi vậy.

Của đi thay người.

Ăn xong, tôi rửa bát, uống thuốc huyết áp rồi đúng chín giờ rưỡi lên giường ngủ. Một đêm yên ổn, chẳng mộng mị gì.

Tôi hoàn toàn không biết rằng ngay trong đêm đó, đoạn video trước cổng khu du lịch đã lan khắp mạng xã hội.

2

Năm giờ rưỡi sáng hôm sau, tôi tỉnh giấc như thường lệ. Người già ít ngủ, vừa mở mắt tôi đã đưa tay mò chiếc điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ.

Không ngờ vừa chạm vào, điện thoại liền rung liên hồi.

“Rè rè rè…”

Rung mãi không chịu dừng.

Tôi cau mày đeo kính lão, bấm sáng màn hình rồi lập tức ngây người.

111 cuộc gọi nhỡ.

Tôi còn tưởng mắt mình có vấn đề, tháo kính ra lau một lượt rồi đeo lại nhìn lần nữa.

Vẫn là 111.

Danh sách người gọi kéo dài kín màn hình. Có những cái tên tôi vừa nhìn đã nhớ ngay, cũng có những người dù đã lưu số nhưng nhiều năm rồi chẳng còn liên lạc.

Lý Thiết Trụ.

Thằng nhóc này năm xưa mang súng cao su tới trường bắn chim, bị tôi bắt được rồi phạt đứng suốt một buổi chiều.

Trương Tiểu Yến.

Cô bé ít nói nhất lớp năm ấy, lúc nào cũng ngồi ngay ngắn ở bàn đầu. Sau này nghe nói con bé thi đỗ đại học rồi lên Bắc Kinh.

Vương Đại Hà.

Thằng ranh này thì tôi nhớ càng rõ. Ngày tốt nghiệp, nó dám lén lấy một chai Nhị Oa Đầu của tôi, bị tôi cầm gậy đuổi chạy gần ba dặm đường núi.

Ngoài những cái tên quen thuộc ấy còn có rất nhiều số lạ.

Tôi đang ngồi ngẩn người thì điện thoại lại rung lên.

Người gọi là Lý Thiết Trụ.

Tôi bấm nghe: “Alo?”

“THẦY CHU!!!”

Giọng bên kia oang oang đến mức tôi suýt ném luôn điện thoại xuống giường.

“Thiết Trụ, em nói nhỏ thôi! Tai thầy vẫn còn dùng được!”

Nó hoàn toàn không để ý, cuống quýt hỏi: “Thầy có sao không ạ? Có bị thương ở đâu không? Bọn họ có xô đẩy thầy không?”

Tôi càng nghe càng khó hiểu: “Bị thương cái gì? Thầy vẫn khỏe.”

“Thầy cứ ở yên trong nhà! Đừng đi đâu hết! Em lập tức sắp xếp người qua chỗ thầy!”

“Em…”

“Tút tút tút.”

Nó cúp máy.

Tôi cầm điện thoại, ngẩn ra mất ba giây.

Cái thằng này bốn mươi năm rồi mà tính tình chẳng thay đổi chút nào, vẫn cứ nghe gió là tưởng mưa.

Tôi còn nhớ có lần một con rắn bò vào lớp, cả đám học sinh sợ đến khóc ré lên, chỉ có mình Thiết Trụ cầm chổi lao tới, suýt nữa thì bị cắn.

Cuối cùng rắn chưa làm gì nó, tôi đã tóm cổ nó mắng cho một trận trước.

Tôi còn chưa kịp nghĩ xong chuyện cũ, điện thoại đã lại đổ chuông.

Lần này, trên màn hình hiện lên một cái tên khác.

Trương Tiểu Yến.
..

Quán mì mà tôi đặt hơn ba trăm đơn hình như sắp phải đóng cửa.Con trai ông chủ mắc một căn bệnh kỳ lạ.Nó sợ cà chua.Đợi ...
23/08/2026

Quán mì mà tôi đặt hơn ba trăm đơn hình như sắp phải đóng cửa.

Con trai ông chủ mắc một căn bệnh kỳ lạ.

Nó sợ cà chua.

Đợi dùng hết nốt số nguyên liệu đang có, hai vợ chồng họ sẽ đưa con lên thành phố lớn chữa trị.

Coi như lời tạm biệt với quán ruột, lần đầu tiên tôi mới đến tận nơi ăn thử.

Đúng lúc đó, chủ nhà của quán cũng có mặt.

Ông ta tự nhiên bắt chuyện với tôi, rồi than vãn:

“Bệnh lạ gì chứ, là tôi muốn tăng tiền thuê thêm 800 tệ, bọn họ keo kiệt không chịu, lấy con ra làm cái cớ thôi!”

“Vậy à.”

Tôi không động vào miếng mì nào.

Vừa bước ra khỏi quán, tôi tìm ngay một thùng rác.

Vừa nôn, tôi vừa gọi 110:

“Tôi muốn báo án! Quán mì Vương Ký có thể… ọe… đã xảy ra án mạng!”

01

Cảnh sát hỏi tôi dựa vào đâu mà báo án.

Tôi đã nhìn thấy t/h/i t/h/ể, hung thủ, hay phát hiện manh mối gì bất thường chưa?

Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, đáp:

“Tôi ngửi thấy trong quán có mùi th/ị/t người c/h/ế/t.”

“M/ùi th/ị/t người c/h/ế/t?”

Giọng nhân viên trực tổng đài lập tức nghiêm hẳn.

Họ nói sẽ cử cảnh sát tới ngay.

Tôi không hề nói dối.

Ở quán mì Vương Ký, tôi thật sự ngửi thấy mùi th/ị/t người c/h/ế/t.

Sáu năm trước, tôi từng tận mắt chứng kiến một vụ t/à/i n/ạ/n giao thông ở khoảng cách rất gần.

Một người đàn ông vượt đèn đỏ, bị xe tải hạng nặng c/á/n qua.

Từ một người béo tròn, ông ta chỉ trong chớp mắt đã biến thành một đống th/ịt n/á/t, đến nhặt cũng không nhặt nổi.

Cảnh sát giao thông chỉ có thể dùng xẻng xúc từng phần cho vào bao tải.

Cú sốc đó khiến tôi bị ảnh hưởng tinh thần rất nặng.

Từ đó, khứu giác của tôi trở nên khác thường.

Tôi cực kỳ nhạy với mùi th/ị/t người.

Không phải mùi cơ thể hay mùi hôi.

Mà là mùi của da, cơ bắp, mỡ, xương và cân mạc.

Thịt người s/ố/n/g có mùi tươi giòn rất đặc trưng, giữa người với người cũng không khác nhau quá nhiều.

Còn thịt người c/h/ế/t lại mang một thứ mùi âm u, bí bách.

C/h/ế/t tự nhiên và c/h/ế/t bất thường cũng có sự khác biệt.

Tôi từng ngửi ra ông cụ sống một mình ở tầng trên c/h/ế/t vì bệnh, mùi bí bách tương đối nhẹ.

Cũng từng phát hiện một đứa trẻ mất tích c/h/ế/t đu/ố/i trong hồ chứa, mùi âm u nặng nề hơn rất nhiều.

Vừa rồi trong quán, tôi ngửi thấy một mùi âm u rất nặng của cái c/h/ế/t bất thường.

Mùi đã nhạt đi.

Người đó có lẽ đã c/h/ế/t được hai ba ngày.

Kết hợp với việc ông chủ vội vàng đóng cửa, lại còn bịa ra lý do vô lý là con trai sợ cà chua, tôi đoán họ đã g/i/ế/t người rồi chuẩn bị bỏ trốn.

Mười phút sau, cảnh sát tới nơi, phong tỏa cửa hàng và kiểm soát tất cả những người có mặt.

Đội trưởng Chu hít hít mũi một vòng rồi hỏi tôi:

“Sao tôi chỉ ngửi thấy mùi cà chua?”

Nguyên liệu chính của quán mì Vương Ký đúng là cà chua.

Ba món đặc trưng gồm mì bò hầm cà chua, mì bò béo nước chua và mì cà chua trứng.

Món nào cũng không thể thiếu cà chua.

Đây cũng là lý do ông chủ muốn đóng cửa.

Nếu không, họ chỉ có thể đưa cậu con trai sợ cà chua về quê.

Để nó thành đứa trẻ ở lại quê một mình.

Tôi nói:

“Thật sự có mùi th/ị/t người c/h/ế/t. C/h/ế/t khoảng hai ba ngày rồi.”

“Cái mũi này của cô vừa làm chó nghiệp vụ vừa làm pháp y được luôn à?”

Đội trưởng Chu lẩm bẩm một câu.

Sau đó ông nghiêm mặt, lấy giấy tờ ra:

“Chúng tôi là đội hình sự quận Thanh Ngạn. Nhận được tin báo của người dân, mong mọi người phối hợp điều tra.”

Lúc này vẫn chưa phải giờ cao điểm ăn uống.

Ngoài tôi ra, trong quán tổng cộng có năm người.

Ba thực khách, ông chủ Vương Hải và chủ nhà đang lảng vảng quanh đó.

Vừa nghe có người báo cảnh sát, chủ nhà lập tức kích động đập bàn đứng bật dậy.

Ánh mắt ông ta lướt qua tôi.

Miệng thì lại bóng gió chửi người khác:

“Đứa k/h/ố/n nào làm thế! Có phải thấy cửa hàng nhà tôi sắp cho thuê lại nên cố tình báo án để ép giá không!”

“Im lặng!”

Đội trưởng Chu trừng mắt nhìn ông ta.

“Được được, tôi im. Nhưng cảnh sát à, anh nhìn thử đi, anh ta giống người phạm tội sao?”

Chủ nhà đẩy Vương Hải lên phía trước.

Vương Hải hơn ba mươi lăm tuổi.

Cao chừng một mét sáu lăm.

Da đen, người gầy gò.

Ông ta run rẩy nắm chặt tạp dề.

“Cảnh… cảnh sát, có chuyện gì vậy?”

Đội trưởng Chu nhìn ông ta một lúc, hơi đau đầu.

Loại người trông thật thà như thế này là khó phân biệt nhất.

Không biết là có tật giật mình, hay đơn giản chỉ sợ cảnh sát.

“Quán này chỉ mình anh quản lý?”

“Còn có vợ tôi. Cô ấy đã đưa con về nhà trước rồi.”

“Bảo cô ấy lúc rảnh đến đây một chuyến.”

Vương Hải khó xử xoa tay:

“Con tôi sợ cà chua, vừa tới quán là khóc. Nếu vợ tôi đến đây thì đứa nhỏ ba tuổi ở nhà không có ai trông.”

“Hả? Sợ cà chua?”

Vương Hải sợ cảnh sát không tin, vội vàng gật đầu liên tục:

“Mới mắc căn bệnh lạ này.”

Chủ nhà giơ tay:

“Tôi làm chứng! Cảnh sát, con trai nhà anh ta cứ nhìn thấy cà chua… không, chỉ cần ng/ử/i thấy mùi cà chua là khóc ré lên, khóc đến xé ruột xé gan luôn.”

Ông ta vừa chép miệng vừa lắc đầu, ra vẻ thương cảm cho đứa bé mắc bệnh lạ.

Tôi hỏi:

“Không phải ông vừa nói họ không chịu tăng tiền thuê nên mới chuyển đi sao?”

Chủ nhà nghẹn họng:

“Chuyện nào ra chuyện đó chứ.”

“Lần đầu tôi nghe có người sợ cà chua.”

Đội trưởng Chu lẩm bẩm.

“Chúng tôi cần kiểm tra bếp sau.”

“Được, mời các anh.”

Tôi đi theo vào bếp.

Vừa bước qua tấm rèm ngăn giữa gian trước và gian sau, mùi th/ị/t người c/h/ế/t lập tức đậm hơn.

Tôi nhanh chóng ra hiệu bằng mắt với đội trưởng Chu.

Chính là nơi này!

Đây chính là hiện trường gây án!

02

Bếp sau gần như đã được dọn sạch.

Ngoài các thiết bị nấu nướng, chỉ còn vài sọt hành, tỏi, rau mùi chất ở góc tường, cùng mấy bao cà chua và khoai tây.

Tôi bỗng thấy có linh cảm chẳng lành.

T/h/i t/h/ể có lẽ đã không còn ở trong quán.

Căn phòng rõ ràng vừa được rửa qua bằng nước.

Bếp và nền gạch sạch bóng đến mức phản chiếu cả ánh sáng.

Những nơi như bếp sau vốn khói lửa nghi ngút, nước canh văng tung tóe, rác nhà bếp lúc nào cũng phát sinh.

Nếu không phải nhà hàng cao cấp thì sao có thể sạch sẽ đến mức này?

Ngược lại, nó rất giống hiện trường vừa bị dọn dẹp sau một chuyện lớn.

Đội trưởng Chu nhìn Vương Hải:

“Làm sạch thế này à?”

“Chủ nhà chê chúng tôi làm bẩn nhà ông ấy, không dọn sạch thì phải bồi thường.”

Chủ nhà đứng ở mép rèm vừa nghe vậy liền nổi nóng:

“Cái gì gọi là tôi chê các người làm bẩn? Lúc tôi cho thuê là nhà mới sửa xong nhé! Bây giờ anh nhìn xem, tường bị hun vàng hết rồi! Khắp nơi toàn dầu mỡ! Tôi thuê người dọn vệ sinh cũng tốn mấy trăm tệ, các người không tự dọn thì phải trả tiền!”

“Đừng cãi nữa!”

Chủ nhà không tình nguyện ngậm miệng.

Nhưng lời ông ta cũng xem như đưa ra một lý do hợp lý cho việc bếp sau được dọn dẹp quá mức.

Các cảnh sát kiểm tra toàn bộ khu bếp.

Họ lục sạch tủ lạnh, lấy ra một đống thịt cá đông lạnh cùng mì và bột.

“Đội trưởng, không phát hiện dấu vết gây án.”

“Những thứ này đều là thịt lợn, bò, dê, không thấy mô người.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía nồi nước dùng đang sôi lục bục trên bếp.

Đội trưởng Chu cầm muôi cán dài khuấy xuống tận đáy.

Trong nồi nước dùng màu trắng nhạt nổi lên vài mẩu xương vụn.

“Trong nồi nấu canh gì?”

“Nước hầm xương bò, ngày nào cũng hầm mới.”

Vương Hải không đổi sắc mặt, từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ rụt rè sợ sệt.

Tôi lắc đầu với đội trưởng Chu.

Người không ở trong nồi.

Trước đó tôi đã gọi một bát mì nước.

Trong đó không có mùi th/ị/t người c/h/ế/t.

Đội trưởng Chu kéo tôi sang một bên, chống tay lên eo nói:

“Cô báo án nói ngửi thấy mùi th/ị/t người c/h/ế/t. Chúng tôi tưởng đó là mùi thối rữa rõ ràng, như vậy rất nhanh sẽ xác định được có nạn nhân.”

“Nhưng bây giờ nạn nhân không có, hung thủ không có, manh mối cũng không có. Chỉ dựa vào lời cô nói, chúng tôi không thể triển khai điều tra, cô hiểu không?”

Tôi hiểu.

Nhưng khứu giác của tôi không thể trở thành chứng cứ khách quan.

Nếu bây giờ không tìm ra manh mối, đội trưởng Chu và mọi người sẽ phải kết thúc công việc.

Tôi nghĩ rất lâu.

Trong lúc sốt ruột, tôi bỗng nói:

“Trước đây trong quán còn có một nữ nhân viên tên Tiểu Vũ, ba tháng trước đã nghỉ việc. Quan hệ với chủ quán không tốt lắm. Có khả năng nạn nhân là cô ấy không?”

Đội trưởng Chu nghi ngờ:

“Sao cô biết chi tiết vậy?”

“Tôi là khách quen của quán này, thường xuyên đặt đồ ăn. Có mấy lần đặt xong muốn thêm món nên tôi kết bạn WeChat với nhân viên trong quán.”

“Nữ nhân viên đó còn khá trẻ, đăng vòng bạn bè rất thường xuyên, gần như có thể biết được mỗi ngày cô ấy làm gì.”

“Nhưng ba ngày nay cô ấy không đăng gì cả.”

Tôi đưa điện thoại cho đội trưởng Chu.

“Hình như cô ấy nghỉ việc vào tháng Tư.”

Đội trưởng Chu lướt vòng bạn bè của cô ấy mãi vẫn chưa tới được tháng Tư.

“Người trẻ đúng là nhiều năng lượng thật, một ngày đăng hai ba chục bài. Bài trước còn khoe người yêu, bài sau đã chửi đàn ông tồi rồi.”

Lướt gần một phút, cuối cùng đội trưởng Chu cũng tìm thấy bài đăng nghỉ việc hồi tháng Tư.

Nội dung:

【Bye bye, bổn tiểu thư không làm nữa!】

Một tuần sau đó toàn là bài ăn uống vui chơi, thỉnh thoảng còn chửi ông chủ cũ thậm tệ, bao gồm nhưng không giới hạn ở:

【B/ó/c l/ộ/t người lao động, lương thấp việc nhiều, keo kiệt muốn c/h/ế/t, lãng phí tuổi trẻ, mệt gần c/h/ế/t, coi tôi như con hầu…】

Rõ ràng Tiểu Vũ làm ở quán mì Vương Ký rất không vui.

“Bài đăng gần nhất dừng đúng ba ngày trước, vừa khớp với thời gian tử vong mà cô ước tính.”

Một người chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng báo lên vòng bạn bè, vậy mà ba ngày không đăng gì?

Sắc mặt đội trưởng Chu lập tức nghiêm lại.

“Cô gọi điện cho cô ấy thử xem.”

Tôi muốn nói lại thôi.

Cuối cùng vẫn cắn răng nhận điện thoại, gọi thoại WeChat cho Tiểu Vũ.
..........

Con gái tôi, đứa đứng đầu toàn quận, lại bị xóa khỏi danh sách dự thi.Thay vào đó, là một học sinh mà tôi chưa từng nghe...
23/08/2026

Con gái tôi, đứa đứng đầu toàn quận, lại bị xóa khỏi danh sách dự thi.

Thay vào đó, là một học sinh mà tôi chưa từng nghe tên.

Tôi tìm đến trường, nhưng hiệu trưởng thậm chí còn không cho tôi bước qua cổng.

Tôi quay lưng đi.

Không khiếu nại.

Không tố cáo.

Cũng không nói một lời nào trong nhóm phụ huynh.

Tôi chỉ lặng lẽ làm thủ tục chuyển trường cho con gái.

Đến ngày thứ hai sau khai giảng, hiệu trưởng mới thật sự hoảng.

78 cuộc gọi dồn dập, hết lần này đến lần khác.

1

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bảng thông báo.

Đọc đi đọc lại ba lượt.

Danh sách tuyển chọn dự thi Toán cấp quận, giấy trắng mực đen, đúng tám cái tên.

Không có con gái tôi.

Tên Chu Niệm hoàn toàn không xuất hiện.

Tôi lùi lại một bước.

Rồi lại tiến sát lên nhìn thêm lần nữa.

Ở vị trí thứ tư, lại ghi tên Phương Vân.

Phương Vân là ai?

Tôi lục tung trí nhớ của mình.

Chu Niệm chưa từng nhắc đến cái tên này.

Trong kỳ thi tuyển chọn học kỳ trước, Chu Niệm đứng nhất toàn quận.

Người đứng hạng nhất lại không có trong danh sách.

Mà vị trí thứ tư thì nhét vào một đứa chưa từng nghe tên.

Tôi rút điện thoại ra.

Mở lại bảng điểm Chu Niệm mang về tháng trước.

Xếp hạng toàn quận: Hạng nhất.

Tôi cất điện thoại vào túi.

Rồi đi lên lầu, tìm đến phòng hiệu trưởng.

Cửa đóng kín.

Tôi gõ ba cái.

Bên trong vọng ra giọng một người phụ nữ:

"Ai đấy?"

"Phụ huynh của Chu Niệm."

Im lặng hai giây.

"Hiệu trưởng đang họp, chị hôm khác quay lại đi."

Tôi nói:

"Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện thôi, chuyện về danh sách dự thi."

Cửa vẫn không mở.

Giọng nói kia lại vang lên:

"Danh sách do tổ bộ môn quyết định, có vấn đề thì chị đi tìm tổ bộ môn."

Tôi đáp:

"Tổ bộ môn bảo tôi đi tìm hiệu trưởng."

Bên trong im lặng.

Một lúc sau, giọng kia đổi điệu, chậm lại một nhịp:

"Chuyện này là đánh giá tổng hợp, không chỉ nhìn vào thành tích."

Tôi hỏi:

"Vậy còn nhìn vào gì?"

"Tố chất tổng hợp, biểu hiện hằng ngày, giáo viên tiến cử, rất nhiều yếu tố."

Tôi đứng ngoài hành lang, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín.

Tố chất tổng hợp.

Ba năm nay, Chu Niệm chưa từng nghỉ học một ngày nào.

Năm nào cũng là học sinh ba tốt.

Từng hai lần giành giải nhất kỳ thi Toán cấp quận.

Biểu hiện hằng ngày.

Học kỳ trước, cô giáo chủ nhiệm trong buổi họp phụ huynh còn khen con bé trước mặt tất cả mọi người.

Nói nó là tấm gương của cả khối.

Giáo viên tiến cử.

Tháng trước, giáo viên dạy Toán của Chu Niệm còn đích thân gọi điện cho tôi.

Đợt tuyển chọn năm nay, con bé gần như chắc chắn trúng.

Bảo tôi cứ yên tâm.

Tôi không nói thêm gì nữa.

Quay người đi xuống lầu.

Ra đến cổng trường, tôi vừa lúc gặp cô Triệu - giáo viên chủ nhiệm của Chu Niệm.

Thấy tôi, nét mặt cô ấy khựng lại một chút.

Nhưng rất nhanh đã nở nụ cười xã giao.

"Mẹ Chu Niệm đến đón con à?"

Tôi nói:

"Tôi đến xem danh sách dự thi."

Nụ cười của cô ấy cứng lại trong chốc lát.

"Chuyện này... tôi cũng mới biết thôi."

Tôi nhìn cô ấy.

Cô ấy né sang một bên, hạ giọng:

"Danh sách là do cấp trên quyết định, tôi cũng không làm gì được."

"Cấp trên là ai?"

Cô ấy không trả lời.

Chỉ liếc nhìn xung quanh:

"Để tôi về hỏi giúp chị, chị đừng nóng."

Tôi nói:

"Tôi không nóng."

Tôi thật sự không nóng.

Về đến nhà, Chu Niệm vẫn chưa tan học.

Tôi ngồi trên sofa.

Đặt điện thoại lên bàn trà.

Ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại đúng một chuyện.

Phương Vân là ai.

Năm giờ rưỡi, Chu Niệm về.

Con bé quăng cặp lên sofa.

Ngồi xổm xuống thay giày.

"Mẹ."

"Ừ."

"Chuyện danh sách chắc mẹ biết rồi nhỉ."

Tôi nhìn con bé.

Nó cúi đầu buộc dây giày, giọng đều đều:

"Chiều nay công bố rồi, không có tên con trên đó."

Tôi hỏi:

"Con phản ứng thế nào?"

Nó đứng dậy, nhìn tôi một cái.

Trong mắt không có tủi thân.

Cũng không có tức giận.

Chỉ là một sự lặng im rất sâu.

"Phương Vân, học cùng khối với con, bình thường thi Toán chỉ được hơn 70 điểm."

Nói xong, con bé đi vào bếp rót một cốc nước.

Hơn 70 điểm.

Người đứng nhất kỳ thi tuyển chọn toàn quận bị gạch tên.

Thay bằng một học sinh bình thường chỉ thi được hơn 70 điểm.

Tôi bưng cốc nước trên bàn trà lên, uống một ngụm.

Lạnh ngắt.

Chu Niệm cầm cốc nước từ bếp bước ra, tựa người vào khung cửa.

"Mẹ, mẹ đừng đi làm ầm lên nhé."

Tôi nói:

"Mẹ đã làm ầm lên bao giờ chưa."

Con bé nhìn tôi mấy giây.

Không nói gì.

Rồi quay người đi vào phòng.

Tiếng đóng cửa rất khẽ.

Tôi cầm điện thoại lên.

Mở trình duyệt.

Tìm một dòng:

*Quy trình chuyển trường cấp hai trong quận.*

2

Đêm đó tôi ngủ không ngon.

Không phải vì tức.

Mà vì cứ nghĩ mãi.

Chuyển trường không phải chuyện nhỏ.

Chu Niệm đã học ở ngôi trường này hai năm rưỡi.

Chỉ còn một học kỳ nữa là thi chuyển cấp lên cấp 3.

Chuyển lúc này, có quá nhiều thứ phải cân nhắc.

Học bạ.

Trường đúng tuyến.

Thời gian thích nghi.

Tôi đọc qua một lượt những chính sách có thể tra được.

Chuyển trường trong quận, chỉ cần trường tiếp nhận đồng ý, học bạ có thể chuyển qua hệ thống.

Quan trọng nhất vẫn là trường tiếp nhận.

Tôi lướt danh bạ điện thoại.

Có một người, tôi đã do dự rất lâu, không biết có nên liên lạc hay không.

Đó là bạn học cũ của bố Chu Niệm, họ Trần.

Hiện đang làm phó hiệu trưởng ở một trường cấp hai khác trong quận.

Quan hệ không thân lắm.

Ngày lễ, Tết, thỉnh thoảng mới nhắn nhau một tin.

Bố Chu Niệm đã mất ba năm rồi.

Ba năm qua, tôi chưa từng nhờ vả ai.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Rồi lại cầm lên.

Đặt xuống.

Lại cầm lên.

Đến một giờ sáng, tôi soạn một tin nhắn:

"Thầy Trần, tôi là mẹ của Chu Niệm, có chuyện này muốn nhờ thầy tư vấn một chút, lúc nào tiện mong thầy hồi âm."

Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống cạnh gối, nhắm mắt lại.

Sáu giờ sáng hôm sau, điện thoại rung lên.

Hiệu trưởng Trần nhắn lại:

"Chuyện gì vậy, chị cứ nói."

Tôi không gõ chữ.

Mà gọi thẳng qua.

Chuông đổ hai tiếng là có người nghe máy.

"Chu Niệm muốn chuyển trường."

Đầu dây bên kia khựng lại một chút:

"Chuyển trường? Chẳng phải con bé học ở trường số 3 đang rất tốt sao?"

"Có chút chuyện."

Tôi không nói chi tiết.

Thầy ấy cũng không hỏi nhiều.

"Chị muốn chuyển qua chỗ tôi?"

"Vâng."

"Thành tích của Chu Niệm thì tôi biết, đứng nhất toàn quận mà."

Thầy ấy cười một tiếng.

"Bên tôi thì không vấn đề gì, nhưng chị phải làm đúng quy trình.

Nếu bên trường số 3 đồng ý nhả người, tôi sẽ nhận."

"Bên trường số 3 để tôi lo."

Cúp máy xong, tôi ngồi ở mép giường, nhẩm tính từng bước tiếp theo.

Bước một, đến trường số 3 làm thủ tục xin chuyển đi.

Bước hai, lấy giấy tiếp nhận.

Bước ba, chuyển học bạ.

Còn hai tháng nữa mới đến hạn đăng ký thi chuyển cấp.

Thời gian vẫn kịp.

Lúc ăn sáng, Chu Niệm ngồi đối diện, ăn cháo.

Tôi nói:

"Mẹ muốn chuyển trường cho con."

Chiếc thìa trong tay con bé khựng lại.

"Chuyển đi đâu ạ?"

"Trường số 5."

"Tại sao?"

Tôi nhìn con bé:

"Con thấy sao?"

Nó cúi đầu, khuấy cháo hai vòng.

"Vì chuyện danh sách thi ạ?"

"Không chỉ vì chuyện đó."

Tôi đặt đũa xuống.

"Ở ngôi trường này, hạng nhất toàn quận mà cũng có thể bị người ta thay thế tùy tiện.

Tên trên danh sách nói gạch là gạch.

Hôm nay là thi giải.

Ngày mai sẽ là gì?

Đề cử thi cấp 3?

Chỉ tiêu tuyển thẳng?"

Chu Niệm không nói gì.

"Con ở một nơi như thế này, thành tích có tốt đến mấy thì được gì chứ?"

Con bé im lặng rất lâu.

"Nhưng con học ở trường số 3 đã hai năm rưỡi rồi."

"Mẹ biết."

"Bạn bè con đều ở đó."

"Mẹ biết."

Nó ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Hốc mắt hơi đỏ.

Nhưng không rơi nước mắt.

Đứa trẻ này từ nhỏ đã vậy.

Đến lúc khóc cũng khóc rất lặng.

"Mẹ, mẹ nghĩ kỹ rồi chứ?"

"Nghĩ kỹ rồi."

Con bé gật đầu một cái:

"Vậy thì chuyển."

Ăn sáng xong, tôi đến trường số 3.

Lần này tôi không đi thẳng phòng hiệu trưởng.

Mà vào phòng giáo vụ trước.

Cô Lưu ở phòng giáo vụ là người tôi có quen.

Trước đây từng tiếp xúc khi đi họp phụ huynh.

Tôi nói muốn làm thủ tục chuyển trường.

Cô Lưu sững người một lúc.

"Chu Niệm muốn chuyển trường sao?"

"Đúng vậy."

"Chuyển đi đâu?"

"Trường số 5."

Cô ấy nhìn tôi mấy giây.

"Mẹ Chu Niệm à, chị nghĩ kỹ chưa?

Sắp thi chuyển cấp đến nơi rồi."

"Tôi nghĩ kỹ rồi."

"Có phải vì chuyện danh sách thi không?"

Tôi không tiếp lời.

"Quy trình làm thế nào, cô nói cho tôi biết đi."

Cô ấy há miệng.

Rồi lại nuốt những lời định nói vào trong.

"Chị điền đơn xin chuyển trước, sau đó để hiệu trưởng ký, rồi cầm giấy tiếp nhận của trường mới đến đây."

"Đưa đơn cho tôi."

Cô ấy lục trong tủ ra một tờ đơn, đưa cho tôi.

Tôi điền ngay tại chỗ rồi đưa lại.

Cô ấy cầm xem lướt qua, chần chừ một chút:

"Chữ ký của hiệu trưởng... để tôi đem lên giúp chị, chị đợi thông báo nhé."

"Bao lâu?"

"Nhanh thì hai ba ngày."

Tôi nói:

"Ngày mai tôi đến lấy."

Cô ấy nhìn tôi một cái.

Không gật đầu.

Cũng không nói là không được.

Lúc bước ra khỏi phòng giáo vụ, tôi gặp cô Triệu ở hành lang.

Cô ấy chạy chậm lại gần.

"Mẹ Chu Niệm, chị đến làm gì vậy?"

"Chuyển trường."

Biểu cảm trên mặt cô ấy lúc đó, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.

Đầu tiên là không tin.

Sau đó là hoảng hốt.

Cuối cùng biến thành một cảm xúc không gọi tên được.

"Chị... chị đừng quyết định vội nhé."

"Tôi không vội."

"Chuyện thi đấu tôi đã hỏi giúp chị rồi, là do tổ bộ môn và hiệu trưởng cùng quyết định, nói là xem xét toàn diện."

Tôi ngắt lời cô ấy:

"Cô Triệu, cảm ơn cô.

Nhưng chuyện chuyển trường tôi đã quyết rồi."

Cô ấy đứng giữa hành lang, miệng há hốc.

Rất lâu vẫn không khép lại được.

Tôi đi xuống lầu.

Bước ra khỏi cổng trường.

Ánh nắng chói đến mức tôi phải nheo mắt.

Điện thoại rung lên.

Cô Triệu nhắn một tin:

"Mẹ Chu Niệm, chị đừng vội quyết định, để tôi nghĩ thêm cách giúp chị."

Tôi không trả lời.

Kiếp trước, khi chồng thú nhận rằng ông ta đã đem lòng yêu một cô học trò của con gái, tôi dù c/h/ế/t cũng không chịu ký...
23/08/2026

Kiếp trước, khi chồng thú nhận rằng ông ta đã đem lòng yêu một cô học trò của con gái, tôi dù c/h/ế/t cũng không chịu ký vào đơn ly hôn.

Sau đó, cô gái ấy bị cha mẹ gả đi xa, đến một tỉnh khác.

Từ đó, ngày nào chồng tôi cũng chìm trong men rượu.

Cuối cùng, ông ta bị đ/ộ/t q/u/ỵ, để lại di chứng l/i/ệ/t nửa người.

Tôi ở bên giường bệnh chăm sóc ông ta ròng rã suốt mười năm.

Đến khi cuối cùng cũng giúp ông ta tự mình đứng dậy trở lại.

Không ngờ, việc đầu tiên ông ta làm sau khi hồi phục lại là ném đơn ly hôn vào mặt tôi.

Ngay cả con gái cũng đứng về phía cha, thúc tôi ký tên.

“Đều là tại mẹ năm đó nhất quyết không chịu ly hôn, ba mới sinh bệnh. Con cũng vì thế mà phải sống một cuộc đời tầm thường!”

“Mẹ chính là tai họa của cái nhà này, mau bi/ế/n đi!”

Thậm chí nó còn lấy an nguy của bản thân ra ép tôi phải cúi đầu.

Tôi chỉ đành đồng ý.

Sau khi ly hôn, chồng cũ cưới cô hộ lý trẻ từng chăm sóc ông ta.

Còn tôi, đúng lúc ấy lại phát hiện mình mắc bệnh nan y giai đoạn cuối.

Tôi tìm đến cầu xin cha con họ giúp đỡ.

Nhưng chẳng ai buồn đoái hoài.

Không bao lâu sau, tôi cô độc c/h/ế/t trong căn nhà cũ ở quê.

Một lần nữa mở mắt, tôi đã trở về đúng đêm chồng mình tuyên bố muốn ly hôn.

Ông ta dập tắt đi/ế/u t/h/u/ố/c.

Nhìn tôi rồi nói:

“Trong lòng anh đã có người khác. Chúng ta ly hôn đi.”

Tôi nuốt xuống miếng cơm trong miệng.

“Được.”

1.

Cố Thừa Viễn bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Đũa trong tay ông ta khẽ chạm vào thành bát, phát ra một tiếng lanh lảnh.

“Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa.”

Tôi nuốt nốt miếng sườn hầm mềm rục xuống.

Rồi tự múc thêm nửa bát cơm.

Kiếp trước, khi bệnh nặng, bụng tôi đau quặn vì đói.

Đến một bát cháo nóng cũng không ai chịu mang tới.

Còn bây giờ, đồ ăn vẫn còn nghi ngút khói.

Tôi không muốn vì loại người này mà tự h/à/n/h h/ạ mình thêm nữa.

“Tôi nói, có thể ly hôn.”

Cố Thừa Viễn nhìn chằm chằm tôi rất lâu.

Như đang dò xem tôi có lại sắp khóc lóc hay làm ầm lên như trước không.

“Thẩm Lan, anh không đem hôn nhân ra đùa.”

“Anh và Tô Tình là thật lòng yêu nhau.”

“Cô ấy tuy nhỏ hơn anh hai mươi bốn tuổi, nhưng hiểu học vấn của anh, cũng hiểu những năm qua anh cô đơn đến mức nào.”

“Em đã ở bên anh hai mươi bảy năm, ít nhất cũng nên tôn trọng anh một lần.”

Giọng ông ta vẫn đều đều, chậm rãi.

Mỗi lần đứng trên bục giảng, Cố Thừa Viễn cũng nói bằng đúng cái giọng ấy.

Cứ như chỉ cần ông ta giải thích một lần thì chuyện phản bội hôn nhân cũng có thể biến thành một đạo lý mà người khác phải chấp nhận.

Tôi gắp một đũa rau.

“Có thể tôn trọng.”

“Nhưng trước hết phải tính sổ cho rõ.”

“Tài sản trong thời kỳ hôn nhân chia theo pháp luật.”

Sắc mặt ông ta lập tức trầm xuống.

“Em chỉ nghĩ đến tiền thôi sao?”

“Không thì nghĩ gì?”

“Nghĩ xem tình cảm của hai người hòa hợp đến mức nào à?”

Cố Thừa Viễn nghẹn họng, nhất thời không nói được gì.

Một lúc sau, ông ta mới cất tiếng:

“Tiền tiết kiệm trong nhà tổng cộng có một trăm tám mươi nghìn tệ.”

“Em lấy sáu mươi nghìn, phần còn lại thuộc về anh và Nghiên Nghiên.”

“Căn nhà là tài sản trước hôn nhân của anh, em không được đụng vào.”

Cô con gái Cố Nghiên vẫn cúi đầu nghịch điện thoại cuối cùng cũng ngẩng lên.

“Phần của con cũng giao cho ba giữ đi. Tạm thời con chưa cần dùng.”

Mày Cố Thừa Viễn lập tức giãn ra.

Khóe môi còn nở nụ cười.

“Vậy quyết định thế nhé.”

“Em sáu mươi nghìn, hai ba con anh một trăm hai mươi nghìn.”

“Cũng coi như đã chiếu cố em rồi.”

“Em không có công việc.”

“Bao nhiêu năm nay tiền ăn, tiền mặc đều do anh lo.”

“Nếu thật sự ra tòa, chưa chắc em đã được chia nhiều như vậy.”

Tôi nhìn ông ta, bỗng thấy buồn cười.

“Cố Nghiên lúc nhỏ nửa đêm sốt cao, ai cõng con bé đến bệnh viện?”

“Khi mẹ anh nằm viện, ai ngày ngày mang cơm, lau người, túc trực bên giường?”

“Họp phụ huynh, lớp học thêm, ngày con bé nhập học đại học rồi chuyển ký túc xá, anh đã từng lo chuyện nào?”

“Những ngày lưng tôi đau đến mức không thẳng nổi, anh có từng đổ rác lấy một lần chưa?”

“Ngày Cố Nghiên nhập học đại học, bốn chiếc vali lớn, một mình tôi xách lên tầng.”

“Ở nhà anh chỉ việc ngồi chờ cơm, ăn xong thì đẩy bát sang một bên, vậy mà giờ lại nói mình đã nuôi tôi hai mươi bảy năm?”

Cố Thừa Viễn tránh ánh mắt tôi.

“Phụ nữ lo chuyện gia đình vốn là điều đương nhiên.”

“Em nhất thiết phải lôi ra kể công sao?”

Hai mươi bảy năm vất vả.

Đến miệng ông ta lại biến thành bằng chứng cho việc tôi dựa vào ông ta mà sống.

Tôi gật đầu.

“Được.”

“Đợi tôi kiểm tra rõ tình trạng bất động sản, sao kê tiền tiết kiệm và toàn bộ thu nhập của anh trong những năm qua, chúng ta bàn lại cách chia.”

Cố Nghiên đặt điện thoại xuống bàn.

Trên màn hình, chấm đỏ ghi âm vẫn đang sáng.

“Mẹ, vừa rồi mẹ đã chính miệng đồng ý ly hôn.”

“Con ghi âm hết rồi.”

“Sau này mẹ đừng hối hận, cũng đừng chạy đến trường làm loạn.”

“Ba là giáo sư, không chịu nổi chuyện mất mặt đâu.”

Tôi nâng bát canh lên, chậm rãi uống một ngụm.

“Yên tâm.”

“Tôi còn muốn giải quyết chuyện này nhanh hơn cả hai người.”

Hai cha con nhìn nhau.

Không ai hiểu rằng thứ tôi thật sự muốn chấm dứt hoàn toàn, rốt cuộc là gì.

2.

Cố Nghiên giữ lại đoạn ghi âm, vẻ mặt rõ ràng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Tôi lặng lẽ nhìn con bé, trong lòng vẫn dâng lên một cơn đau âm ỉ.

Dù sao đó cũng là đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau, nuôi lớn hơn hai mươi năm.

Cho dù đã sống lại một lần, tôi cũng không thể lập tức cắt sạch tình mẹ con trong lòng mình.

Kiếp trước, lần đầu Cố Thừa Viễn đề nghị ly hôn, điều tôi nghĩ đến đầu tiên chính là Cố Nghiên.

Khi ấy con bé đang chuẩn bị thi công chức.

Hồ sơ đăng ký cần Cố Thừa Viễn giúp sửa.

Đến vòng phỏng vấn cũng phải trông chờ ông ta nhờ sinh viên của mình phụ đạo.

Tôi luôn nghĩ, chỉ cần ly hôn, Cố Thừa Viễn sẽ không còn quan tâm đến con bé nữa.

Tôi không có việc làm, các mối quan hệ cũng đã sớm mất hết.

Ngay cả mấy bài thi nghị luận chính trị của con gái, tôi còn chẳng hiểu nổi.

Vì con, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn.

Cố thủ trong cuộc hôn nhân đã mục ruỗng từ lâu.

Sau đó Cố Thừa Viễn bị đ/ộ/t q/u/ỵ.

Ban ngày tôi chăm sóc ông ta.

Ban đêm lại đến cửa hàng tiện lợi xếp hàng hóa.

Tiền kiếm được, một nửa mua thuốc cho ông ta.

Một nửa đưa cho Cố Nghiên làm phí sinh hoạt.

Ngày Cố Thừa Viễn cuối cùng cũng có thể tự mình đi lại, Cố Nghiên ôm lấy ông ta mà khóc.

Tôi đứng bên cạnh cũng đỏ hoe mắt.

Tôi còn tưởng gia đình mình cuối cùng đã vượt qua được những ngày tháng gian nan nhất.

Nhưng ngay hôm sau, con bé lại đưa đơn ly hôn cho tôi.

Khi ấy tôi bệnh đến mức đứng còn không vững.

Sau khi trở về căn nhà cũ ở quê, tôi gọi điện cầu cứu nó.

Nó lại mất kiên nhẫn nói:

“Người như mẹ sống tiếp cũng chỉ làm phiền người khác.”

Câu nói ấy đè nặng trong lòng tôi.

Theo tôi đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Còn Cố Nghiên hiện tại vẫn chưa biết, tôi đã từng nghe những lời lạnh lùng nhất của nó.

Nó tựa lưng vào ghế, nói bằng giọng như thể đó là chuyện hiển nhiên:

“Mẹ, Tô Tình là bạn học của con.”

“Cô ấy trẻ, xinh đẹp, lại còn là nghiên cứu sinh.”

“Cô ấy đứng cạnh ba mới có chuyện để nói.”

“Mẹ ngày nào cũng chỉ biết đi chợ, nấu cơm, những thứ ba nói mẹ căn bản chẳng hiểu.”

“Sau này cô ấy lấy ba, con với cô ấy vẫn là chị em.”

“Trong nhà có hai người học cao giúp đỡ con, tại sao con phải phản đối?”

Tôi hỏi nó:

“Còn mẹ thì sao?”

Nó bĩu môi.

“Chẳng phải mẹ cũng được chia tiền à?”

“Với lại mẹ biết làm gì? Có thể cho con được cái gì?”

“Sau này mẹ đừng cứ mở miệng là nhắc chuyện nuôi con nữa.”

“Nhà ai mà chẳng có mẹ nấu cơm, giặt quần áo?”

“Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao?”

“Từ nhỏ con nằm viện, mẹ thức trắng ba ngày ba đêm, cũng là chuyện đương nhiên?”

“Là mẹ tự nguyện ở lại chăm con, có ai ép mẹ đâu.”

“Suốt hai năm con thi công chức, đơn đăng ký, hồ sơ, đủ loại giấy tờ đều do mẹ thức đêm giúp con sắp xếp.”

“Nhưng người thật sự giúp con sửa tài liệu là ba.”

“Mẹ cùng lắm chỉ chạy vặt thôi.”

“Vậy trong mắt con, mẹ làm gì cũng không đáng kể?”

Cố Nghiên ngẩng cằm.

“Nếu mẹ thật sự có bản lĩnh thì đã chẳng lặp đi lặp lại mấy chuyện cũ rích này.”

“Ba chẳng qua chỉ giúp mẹ sửa tài liệu vài lần mà đã thành đại ân nhân trong mắt mẹ.”

“Tôi vì con mà bận rộn suốt hơn hai mươi năm, đổi lại chỉ nhận được một câu ‘đó là chuyện đương nhiên’.”

Tôi đặt đũa xuống, từng chữ từng câu nói với nó:

“Cố Nghiên, từ hôm nay trở đi, cơm nước, quần áo, chuyện thi cử và tương lai của con, tất cả tự con lo lấy.”

Nó bật cười khẩy.

“Mẹ đừng lấy chuyện cắt đứt quan hệ ra dọa con.”

“Con chẳng cần.”

“Đợi ba và Tô Tình kết hôn, cuộc sống của con chỉ có thể tốt hơn hiện tại.”

“Tô Tình là nghiên cứu sinh, quen biết rộng hơn mẹ nhiều.”

“Sau này dù là tìm việc hay mua nhà, cô ấy đều có thể giúp con nghĩ cách.”

“Còn mẹ ngoài việc lôi chuyện cũ ra kể, mẹ còn cho con được gì?”

“Vậy con nhớ cho kỹ.”

Tôi nhìn nó.

“Sau này gặp khó khăn, cũng đừng quay đầu tìm mẹ.”

Ánh mắt tôi lướt qua nó, dừng lại ở ban công.

Chậu trầu bà nó mua về đã héo mất một nửa.

Trên giá phơi đồ vẫn treo chiếc áo khoác nó thay ra, thứ mà từ trước đến nay nó chưa từng chịu tự giặt.

Trên tủ cạnh bàn ăn chất đầy những túi đồ ăn vặt nó ăn xong nhưng lười vứt đi.

Con cá trong bể thủy tinh, chẳng ai nhớ cho ăn, vẫn lặng lẽ bơi qua bơi lại.

Bao nhiêu năm qua, nó chỉ dùng một câu “đó là chuyện đương nhiên” để xóa sạch tất cả những gì tôi đã hy sinh.

Tôi gật đầu.

“Con yên tâm, mẹ sẽ không tranh con với ba.”

Nó lộ ra vẻ mặt như đã sớm đoán được tôi sẽ nói vậy.

“Mẹ có tranh cũng vô ích.”

“Con chắc chắn sẽ theo ba.”

“Không phải ý đó.”

Tôi đặt đũa xuống, bình thản nhìn nó.

“Ý mẹ là, sau này cho dù con muốn đi theo mẹ, mẹ cũng không cần con nữa.”

Cố Nghiên sững ra hai giây, rồi bật cười lạnh.

“Mẹ dọa ai vậy?”

“Đến lúc mẹ già rồi, chẳng phải cuối cùng vẫn phải cầu xin con phụng dưỡng sao?”

Nó đẩy ghế đứng dậy, cầm điện thoại trở về phòng.

Cánh cửa phòng đóng sầm ngay trước mắt tôi.

Mối lưu luyến cuối cùng trong lòng tôi cũng đứt hẳn vào khoảnh khắc ấy.

Một đứa con gái như vậy, tôi không cần nữa.

Address

Buon Me Thuot

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Những Ngày Cùng Tổng Tài posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category