Những Ngày Cùng Tổng Tài

Những Ngày Cùng Tổng Tài "Mỗi lượt Like từ các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất để đội ngũ admin tiếp tục cố gắng.

Nhấn Theo dõi Page ngay để không bỏ lỡ những bộ phim cực phẩm nhé!"

Mẹ chồng tổ chức tiệc nghỉ hưu nhưng lại cố tình không báo cho tôi biết. Tôi chẳng buồn chất vấn hay tranh cãi, chỉ lặng...
26/06/2026

Mẹ chồng tổ chức tiệc nghỉ hưu nhưng lại cố tình không báo cho tôi biết. Tôi chẳng buồn chất vấn hay tranh cãi, chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý, tự lái xe lên Tây Tạng suốt nửa tháng. Đến khi tôi quay về, cả nhà họ mới thật sự cuống cuồng.

Ngày hôm đó, tiệc nghỉ hưu sáu mươi tuổi của mẹ chồng tôi, bà Trịnh Ngọc Mai, được tổ chức vô cùng linh đình. Khách khứa ngồi kín ba mươi bàn, quy mô còn lớn hơn cả hôn lễ của tôi và Chu Văn Bân năm xưa.

Mở vòng bạn bè, đâu đâu cũng là ảnh chụp bữa tiệc. Từ chiếc ghế gỗ sang trọng dành cho nhân vật chính, tấm phông nền thêu chữ "Thọ" nổi bật cho đến từng bàn tiệc đông kín người, tất cả đều toát lên bầu không khí náo nhiệt.

Trong vô số bức ảnh ấy, chỉ duy nhất không có bóng dáng tôi.

Tôi, người đã làm dâu nhà họ Chu ba năm, quán xuyến đủ mọi việc lớn nhỏ trong gia đình, từ chuyện của người già đến việc của đám em út, lại giống như chưa từng tồn tại.

Mãi đến gần mười giờ đêm, Chu Văn Bân mới trở về.

Vừa bước vào cửa, mùi rượu và thức ăn trên người anh đã xộc vào không khí. Thấy tôi vẫn ngồi trên sofa, anh khựng lại một chút rồi gượng cười.

"Em vẫn chưa ngủ à?"

Tôi chỉ bình thản nhìn anh.

Ánh mắt ấy khiến anh rõ ràng mất tự nhiên. Anh bước tới, ngồi xổm trước mặt tôi rồi nhẹ giọng giải thích:

"Mẹ bảo dạo này em làm dự án bận quá, sợ em mệt nên dặn anh đừng gọi em đến, để em nghỉ ngơi ở nhà."

Nói xong, anh còn cố quan sát phản ứng của tôi.

"Em xem, mẹ cũng là vì thương em thôi."

Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông đã từng khiến mình dành trọn tuổi trẻ để yêu.

Bao năm qua, anh vẫn chẳng thay đổi.

Đến cả nói dối cũng vụng về như trước.

Điều duy nhất thay đổi là tôi không còn tin nữa.

Tôi khẽ mỉm cười.

"Vậy sao?"

"Em hiểu rồi."

"Phiền anh gửi lời cảm ơn mẹ giúp em, chúc mọi người có một buổi tiệc thật vui."

Có lẽ chính sự bình tĩnh ấy khiến anh thở phào nhẹ nhõm.

Trong suy nghĩ của anh, tôi vẫn sẽ giống như trước đây, nuốt hết mọi tủi thân vào lòng rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh cười lấy lòng:

"Anh biết vợ anh hiểu chuyện nhất."

Vừa nói, anh vừa định đưa tay ôm tôi.

Tôi khẽ nghiêng người tránh đi.

"Để em vào xả nước tắm."

Tôi đứng dậy, giọng nói vẫn đều đều như không.

Anh ngẩn người giây lát rồi thoải mái nằm xuống sofa, cầm điện thoại trả lời tin nhắn.

Lúc đi ngang qua, tôi vô tình nhìn thấy chiếc iPad anh bỏ quên trên ghế.

Màn hình liên tục sáng lên.

Nhóm chat mang tên "Một nhà yêu thương nhau" vẫn đang nhắn tin không ngừng.

Em trai chồng nhắn:

"Anh xử lý ổn rồi chứ? Cô ta không làm ầm lên à? Đúng là anh có cách."

Ngay sau đó, mẹ chồng gửi một biểu tượng cười đắc ý rồi nói:

"Đừng nhắc đến nó nữa. Hôm nay là ngày vui."

Em gái chồng cũng lập tức phụ họa:

"Đúng vậy. Tiệc của mẹ mà có người ngoài như chị ta thì mất vui lắm. Anh giấu chị ta là đúng."

Tôi không cần nhìn tiếp cũng biết Chu Văn Bân sẽ trả lời thế nào.

Chắc chắn chỉ là vài câu trấn an rằng mọi việc đã ổn.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi lại vô cùng bình lặng.

Không giận.

Cũng chẳng đau.

Chỉ giống như trái tim đã nguội lạnh hoàn toàn.

Có lẽ, đây chính là cảm giác khi một người thật sự hết hy vọng.

Tôi quay vào phòng ngủ, đi thẳng đến phòng thay đồ.

Một bên tủ treo kín quần áo của Chu Văn Bân, còn góc của tôi chỉ có vài bộ đồ công sở đơn giản.

Tôi kéo chiếc vali lớn nhất xuống.

Không hề do dự.

Không hề chần chừ.

Tôi mở chiếc tủ bên cạnh.

Bên trong là toàn bộ đồ du lịch mà nhiều năm qua tôi vẫn chuẩn bị nhưng chưa từng có cơ hội sử dụng: áo khoác chống gió, giày leo núi, máy ảnh và những cuốn cẩm nang về Tây Tạng.

Tôi lần lượt xếp tất cả vào vali.

Mỗi động tác đều bình tĩnh đến lạ.

Đi ngang qua tủ đầu giường, ánh mắt tôi dừng lại trên tấm ảnh cưới.

Trong ảnh, tôi mặc váy cưới trắng, cười rạng rỡ dựa vào vai Chu Văn Bân.

Tôi không xé.

Cũng không đập.

Chỉ nhẹ nhàng úp khung ảnh xuống mặt bàn.

Giống như khép lại một đoạn quá khứ.

Sau đó, tôi mở két sắt, lấy túi hồ sơ đã chuẩn bị từ rất lâu, bỏ cùng hộ chiếu và giấy tờ tùy thân vào ba lô.

Việc cuối cùng tôi làm là cầm điện thoại lên.

Nhóm chat gia đình vẫn vô cùng náo nhiệt.

Họ tiếp tục khoe khoang bữa tiệc và cười đùa về việc đã giấu tôi thành công.

Tôi không rời nhóm.

Cũng không nhắn lấy một câu.

Tôi chỉ nhấn giữ nút nguồn.

Điện thoại tắt.

Sau đó tháo luôn thẻ SIM.

Thế giới bỗng yên tĩnh đến kỳ lạ.

Tôi không muốn tiếp tục nghe thêm bất cứ điều gì liên quan đến cái gọi là gia đình ấy nữa.

Kéo vali xuống hầm xe, tôi ngồi vào chiếc Jeep Wrangler của mình.

Sau khi cài dây an toàn, tôi nhập điểm đến duy nhất trên bản đồ.

Lhasa.

Tiếng động cơ gầm lên giữa bãi đỗ xe vắng lặng.

Tôi nhấn ga.

Chiếc xe lao thẳng về phía màn đêm.

Qua gương chiếu hậu, căn nhà tôi từng coi là tổ ấm dần nhỏ lại rồi biến mất.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm nhận được hai chữ "tự do".

Nửa tháng sau đó, tôi chạy dọc quốc lộ 318.

Một bên là núi tuyết hùng vĩ.

Một bên là vực sâu hun hút.

Bầu trời xanh đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Tôi mở cửa kính, để từng cơn gió lạnh cuốn đi những cảm xúc còn sót lại trong lòng.

Suốt nửa tháng ấy, tôi cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Không quan tâm Chu Văn Bân có đi tìm mình hay không.

Cũng không muốn biết nhà họ Chu đã loạn thành bộ dạng nào.

Tôi chỉ muốn sống cho bản thân một lần.

Đứng giữa cảnh sắc hùng vĩ của Tây Tạng, nhìn những tín đồ thành kính cúi lạy từng bước trên con đường hành hương, tôi bỗng thấy ba năm qua của mình thật nực cười.

Tôi đã dành quá nhiều thời gian để làm hài lòng một gia đình vốn chưa từng coi mình là người thân.

Mọi chuyện thực ra đã bắt đầu từ ngày mẹ chồng nghỉ hưu ba năm trước.....
4O ad lên phunn nhen

Em chồng tôi chỉ có mức lương khoảng ba nghìn tệ mỗi tháng. Thế nhưng, sau khi biết tôi sở hữu một chiếc thẻ vàng của nh...
26/06/2026

Em chồng tôi chỉ có mức lương khoảng ba nghìn tệ mỗi tháng. Thế nhưng, sau khi biết tôi sở hữu một chiếc thẻ vàng của nhà hàng tư gia có giá trị nạp lên đến hàng trăm nghìn tệ, cô ta lập tức tuyên bố sẽ mời hai bên gia đình tổng cộng mười lăm người đến dùng bữa tại đó.

Đó là nơi nổi tiếng đắt đỏ, một bữa ăn bình quân cũng phải vài nghìn tệ mỗi người.

Bò Wagyu giá 980 tệ một phần.

Bào ngư bốn đầu 1.280 tệ.

Cua hoàng đế hơn 1.600 tệ.

Đến lúc gọi rượu, cô ta còn cầm cuốn thực đơn toàn tiếng Anh lên, giả vờ rất sành sỏi rồi tiện tay chỉ đại một chai.

Burgundy Grand Cru.

Hai mươi bốn nghìn tệ một chai.

Sau bữa ăn, cô ta đăng liền chín tấm ảnh lên vòng bạn bè, kèm dòng trạng thái đầy tự hào:

“Bữa cơm quan trọng nhất cuộc đời.”

Bên dưới là vô số lời khen ngợi.

Ai cũng xuýt xoa gọi cô ta là phú bà.

Cô ta vui vẻ trả lời từng bình luận:

“Có gì đâu, nhà hàng này mình có thẻ vàng hội viên, đến thường xuyên lắm mà~”

Nhìn dòng bình luận ấy, tôi chỉ thấy buồn cười.

Bởi tôi nhớ rất rõ, cả nhà hàng đó chỉ có đúng một chiếc thẻ vàng mang tên gia đình tôi, là mẹ tôi tự tay làm cho tôi từ năm ngoái.

Ngay lúc ấy, tôi lập tức sinh nghi.

Việc đầu tiên tôi làm là mở ứng dụng hội viên và thiết lập thêm mật khẩu thanh toán cho chiếc thẻ.
..

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên một tiếng "ting".

Một thông báo tiêu dùng hiện ra trên màn hình.

【Thẻ hội viên Thanh Phong Tiểu Trúc đã thanh toán 38 tệ. Số dư còn 341.962 tệ.】

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy vài giây.

Năm ngoái, khi tôi mang thai, mẹ từ quê lên thành phố thăm.

Bà nhất quyết bảo phụ nữ có thai phải ăn ngon, bồi bổ đầy đủ, tuyệt đối không được để cháu ngoại chịu thiệt.

Thế là bà kéo tôi đến Thanh Phong Tiểu Trúc, nhà hàng tư gia nổi tiếng và đắt đỏ nhất thành phố.

Không nói hai lời, bà nạp luôn ba trăm bốn mươi nghìn tệ vào thẻ VIP.

Lúc ấy tôi còn trách mẹ tiêu tiền quá tay.

Mẹ chỉ cười bảo, thẻ VIP được giảm ba mươi phần trăm, tính ra cả năm cũng tiết kiệm được rất nhiều.

Chiếc thẻ đứng tên số điện thoại của mẹ.

Có điều mẹ không quen sử dụng điện thoại thông minh nên toàn bộ tin nhắn giao dịch đều được chuyển tiếp sang máy tôi.

Hôm nay tôi ở nhà.

Chồng tôi cũng ở nhà.

Mẹ thì đang ở quê.

Không một ai trong ba người có thể xuất hiện ở nhà hàng.

Thế mà chiếc thẻ vẫn bị quẹt.

Tôi lập tức mở lịch sử giao dịch.

【14:47 - Thanh Phong Tiểu Trúc chi nhánh Hồ Cảnh. Phí trà: 38 tệ.】

Phí trà.

Một người.

Ai lại chạy tới nhà hàng tư gia chỉ để uống một chén trà?

Trừ khi...

Mục đích thật sự không phải uống trà.

Mà là thử xem chiếc thẻ này có thể sử dụng được hay không.

Trong đầu tôi gần như ngay lập tức hiện lên một cái tên.

Triệu Nhã Kỳ.

Em gái ruột của chồng tôi.

Năm nay hai mươi lăm tuổi, làm môi giới bất động sản, lương cơ bản ba nghìn tệ cộng hoa hồng.

Lúc thị trường thuận lợi, thu nhập có thể lên bảy, tám nghìn.

Khi thị trường đi xuống, ngay cả tiền thuê nhà cũng chật vật.

Thế nhưng nếu chỉ nhìn vòng bạn bè của cô ta, ai cũng sẽ tưởng đây là một cô gái có cuộc sống xa hoa.

Hôm nay khoe trà chiều.

Ngày mai khoe túi hiệu.

Ngày kia lại check-in trước nhà hàng Michelin.

Dòng trạng thái lúc nào cũng là:

"Phụ nữ phải biết tận hưởng cuộc sống."

"Đừng bạc đãi bản thân."

Có điều, cái gọi là tận hưởng ấy đều là tiêu tiền của người khác.

Trà chiều do đồng nghiệp nam mời.

Túi hàng hiệu là hàng nhái mua trên livestream.

Còn Michelin thì chỉ đứng ngoài cửa chụp ảnh rồi quay về.

Điều khiến tôi khó chịu nhất chưa bao giờ là việc cô ta nghèo.

Mà là trong suy nghĩ của cô ta, chỉ cần tôi có tiền thì cũng đồng nghĩa với việc cô ta có quyền tiêu số tiền ấy.

Ba năm làm dâu nhà họ Triệu, số lần cô ta ăn theo tôi nhiều đến mức không đếm xuể.

Lần đầu tôi mời bố mẹ chồng đi ăn, cô ta viện cớ "đi ngang" rồi ngồi xuống gọi ngay một con tôm hùm Boston.

Sinh nhật tôi, cô ta lại dẫn theo hai cô bạn thân đến uống rượu miễn phí.

Sau đó là mượn xe.

Mượn tài khoản xem phim.

Mượn thẻ tập gym.

Dùng mỹ phẩm của tôi.

Mỗi lần đều cười ngọt ngào:

"Chị dâu ơi, người một nhà mà."

Tôi từng nhiều lần nói với chồng.

Nhưng anh luôn bênh em gái.

"Nó mới đi làm, kinh tế còn khó khăn. Em làm chị thì rộng lượng một chút."

Nghe nhiều đến mức tôi phát chán.

Trong mắt họ, tôi đâu còn là chị dâu.

Tôi chỉ giống như một chiếc máy ATM biết đi.

Tháng trước, mẹ lên chơi và mời cả gia đình ăn ở Thanh Phong Tiểu Trúc.

Lúc thanh toán, mẹ chỉ đọc số điện thoại.

Nhân viên lập tức nói:

"Thưa bà Tống, đã trừ tiền từ thẻ VIP của bà, hiện số dư còn hơn ba trăm bốn mươi nghìn tệ."

Mẹ chỉ gật đầu rồi thôi.

Nhưng lúc ấy tôi để ý thấy ánh mắt Triệu Nhã Kỳ bỗng sáng lên.

Khóe môi cô ta cong thành một nụ cười rất lạ.

Khi đó tôi không suy nghĩ nhiều.

Bây giờ nhớ lại, mọi chuyện đã quá rõ ràng.

Khoản phí trà ba mươi tám tệ hôm nay chỉ là phép thử.

Cô ta muốn xác nhận rằng chỉ cần đọc tên mẹ tôi và số điện thoại là có thể sử dụng chiếc thẻ ấy.

Tôi hít sâu một hơi.

Đây là số tiền mẹ dành cho tôi và đứa con trong bụng.

Không phải để người khác lấy đi phục vụ sĩ diện của mình.

Tôi lập tức mở mục bảo mật.

Mật khẩu thanh toán: chưa thiết lập.

Tôi tạo ngay một mật khẩu sáu chữ số hoàn toàn mới.

Sau đó hạ hạn mức miễn mật khẩu từ năm trăm tệ xuống bằng không.

Cuối cùng bật thông báo giao dịch theo thời gian thực.

Làm xong mọi thứ, tôi đặt điện thoại xuống.

Tôi muốn xem, bước tiếp theo Triệu Nhã Kỳ sẽ còn diễn trò gì nữa...
4O ad lên phun nhé

Tôi từng chủ động nới lỏng quy định chấm công của công ty thêm mười phút, chỉ mong mọi người bớt áp lực mỗi sáng. Thế nh...
26/06/2026

Tôi từng chủ động nới lỏng quy định chấm công của công ty thêm mười phút, chỉ mong mọi người bớt áp lực mỗi sáng. Thế nhưng, cô thực tập sinh mới vào lại xem sự thông cảm ấy là điều hiển nhiên. Chỉ sau vài ngày, cô ta đã ngang nhiên đến muộn tận nửa tiếng.

Khi bị tôi nhắc nhở, cô ta chẳng những không nhận sai mà còn hất cằm chất vấn:

“Dựa vào đâu chị chỉ nhắm vào tôi? Muộn một phút hay ba mươi phút thì đều là đi muộn cả. Chính chị là người phá vỡ quy định trước, bây giờ lại bày đặt phân biệt đối xử. Chị không thấy xấu hổ à?”

Tôi kiên nhẫn giải thích rằng mười phút kia chỉ là sự linh động tôi âm thầm dành cho mọi người. Còn trường hợp đi muộn đến nửa tiếng thì dù muốn bao che, tôi cũng không có cách nào giúp được.

Không ngờ, cô ta quay lưng liền chạy thẳng lên hội đồng quản trị, tố cáo tôi cố tình phá hoại chế độ chấm công của công ty.

Buổi chiều hôm đó, Chủ tịch Tần nổi trận lôi đình. Ông ném xấp báo cáo chấm công dày cộp xuống trước mặt tôi, giấy tờ văng tung tóe.

“Trần Mạn! Đây là thành quả quản lý của cô sao? Nếu kiểu kỷ luật méo mó này không bị xử lý nghiêm, công ty còn đâu uy tín quản lý nữa?”

Chỉ bằng một câu nói, tôi bị giáng từ quản lý nhân sự xuống làm chuyên viên. Toàn bộ tiền hiệu suất quý này cũng bị cắt sạch.

Nhìn Kiều Nguyệt đứng bên cạnh không giấu nổi vẻ hả hê, tôi chỉ khẽ bật cười.

Ngay trong ngày, tôi lập tức đề xuất đổi toàn bộ hệ thống chấm công sang cổng kiểm soát sinh trắc học hai lớp: nhận diện khuôn mặt kết hợp quét vân tay.

Sau đó, trước mặt toàn thể nhân viên, tôi bình tĩnh nhận lỗi.

“Đây là trách nhiệm của tôi. Kể từ hôm nay, việc chấm công sẽ được thực hiện đúng quy định, không còn bất kỳ ngoại lệ nào.”
..

Trở về chỗ ngồi, tôi mở nhóm DingTalk của toàn công ty rồi nhanh chóng soạn thông báo.

“Theo chỉ đạo mới của hội đồng quản trị, từ hôm nay công ty áp dụng chế độ chấm công nghiêm ngặt nhất.”

“Chỉ cần chấm công lúc 9 giờ 00 phút 01 giây sẽ được xác định là đi muộn.”

“Người đi muộn bị trừ toàn bộ hiệu suất trong ngày. Danh sách sẽ gửi trực tiếp đến trưởng bộ phận, tuyệt đối không có ngoại lệ.”

“Đồng thời, nhằm thực hiện chính sách tiết kiệm năng lượng, đúng 23 giờ mỗi ngày, toàn bộ khu văn phòng sẽ cắt điện và yêu cầu mọi nhân viên rời khỏi công ty.”

Thông báo vừa gửi chưa đầy một phút, nhóm chat lập tức bùng nổ.

“Cái gì vậy? Chị Trần bị hack tài khoản à?”

“Tuyến tàu điện tôi đi ngày nào cũng đông, chỉ cần tắc vài phút là xác định tiêu luôn!”

“Nhận diện sinh trắc học thì chấm công hộ kiểu gì nữa?”

“Đúng 11 giờ cắt điện? Dự án của tôi tuần sau phải bàn giao, chẳng lẽ ôm laptop ra quán net làm tiếp?”

Tôi không trả lời bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ bật chế độ không làm phiền.

Sau đó, tôi chụp quyết định giáng chức có đóng dấu đỏ của công ty rồi gửi vào nhóm.

Trong chốc lát, cả nhóm im bặt.

“Chị Trần bị giáng chức thật à?”

“Chỉ vì nới thời gian chấm công cho mọi người?”

“Rốt cuộc ai đi tố cáo vậy?”

“Chị Trần bao năm nay toàn tìm cách giúp mọi người tránh bị trừ tiền, ai lại làm chuyện thất đức thế?”

Nhóm chat nhanh chóng chuyển thành một màn lên án kẻ đứng sau.

Đúng lúc ấy, tiếng giày cao gót vang lên trước bàn làm việc của tôi.

Kiều Nguyệt khoanh tay, cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

“Chị Trần Mạn, chị gửi cái thông báo đó là có ý gì? Mượn việc công để trả thù cá nhân à?”

Tôi vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính.

“Không phải cô luôn nói quy định phải được thực hiện nghiêm túc sao?”

“Tôi chỉ đang làm đúng điều cô mong muốn thôi.”

“Từ hôm nay, hy vọng cô cũng sẽ tuân thủ từng giây từng phút.”

Kiều Nguyệt cười nhạt.

“Được thôi. Tôi vốn chưa từng đi muộn.”

Rồi cô ta nhếch môi đầy khinh thường.

“Có điều một chuyên viên nhân sự như chị sau này đừng mong tôi giúp đỡ.”
..

Sáng hôm sau.

8 giờ 50 phút.

Tôi đã ngồi sẵn sau cổng kiểm soát với ly Americano trên tay.

Đúng lúc ấy, một trong ba thang máy của tòa nhà bất ngờ ngừng hoạt động, chỉ còn hai chiếc hoạt động chậm chạp.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Từng tốp nhân viên vừa thở hổn hển vừa chạy bộ lên cầu thang.

8 giờ 58 phút.

Vẫn còn người cắm đầu lao lên.

8 giờ 59 phút.

Trước máy chấm công đã xếp thành một hàng dài.

Đến đúng 9 giờ 00 phút 01 giây.

“Tít... Chấm công thất bại. Bạn đã đi muộn.”

Giọng nữ điện tử lạnh lùng vang lên khắp văn phòng.

Lão Lý của phòng kinh doanh đứng chết lặng.

“Chị Trần! Tôi chỉ chậm đúng một giây thôi!”

Tôi chỉ bình tĩnh chỉ vào chiếc đồng hồ điện tử treo trên tường.

“Hệ thống đồng bộ theo giờ chuẩn Bắc Kinh. Một giây cũng không được tính sai.”

Ngay sau đó.

“Tít... Chấm công thất bại.”

“Tít... Chấm công thất bại.”

“Tít... Chấm công thất bại.”

Âm thanh máy móc vang lên liên tục khiến cả văn phòng rơi vào bầu không khí nặng nề.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hơn một trăm người đều bị xác định đi muộn.

Khi điện thoại hiện thông báo bị trừ toàn bộ hiệu suất trong ngày, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

“Tôi mất luôn tiền chuyên cần tháng này rồi...”

“Tiền vay mua nhà tháng này biết lấy đâu ra trả đây...”

Khắp nơi đều là tiếng thở dài và oán trách.

Lão Lý đỏ hoe mắt nhìn tôi.

Trong lòng tôi cũng vô cùng khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như không.

“Hệ thống đã kết nối trực tiếp với hội đồng quản trị.”

“Tôi không có quyền sửa.”

“Quy định là quy định.”

Nói xong, tôi cúi đầu tiếp tục đối chiếu danh sách chấm công.

9 giờ 10 phút.

Kiều Nguyệt cuối cùng cũng xách hai ly cà phê bước ra khỏi thang máy, đôi giày cao gót đỏ vẫn nện từng tiếng kiêu ngạo trên nền gạch.

Cô ta thong thả bước tới cổng kiểm soát.

“Tít... Chấm công thất bại. Bạn đã đi muộn.”

Kiều Nguyệt sững người.

“Máy hỏng rồi à? Không nhận ra tôi sao?”

Cô ta đập mạnh lên cổng kiểm soát rồi quay sang tôi.

“Trần Mạn, mở cửa ngay.”

Tôi đứng dậy, điềm tĩnh đáp:

“Máy không hề hỏng. Hiện tại là 9 giờ 12 phút. Cô đi muộn.”
..
4O ad lên phunn nhé

Cách bố mẹ phát tiền sinh hoạt cho tôi từ trước đến nay luôn rất kỳ lạ. Mỗi ngày họ đều gửi một phong bao lì xì với số t...
26/06/2026

Cách bố mẹ phát tiền sinh hoạt cho tôi từ trước đến nay luôn rất kỳ lạ. Mỗi ngày họ đều gửi một phong bao lì xì với số tiền hoàn toàn ngẫu nhiên, ít thì chỉ một xu, nhiều nhất cũng chỉ sáu tệ sáu hào.

Suốt hai ngày liên tiếp trong tuần này, tôi đều nhận đúng một xu. Cái bụng đói cồn cào đến mức đau quặn, cuối cùng tôi chỉ còn biết dùng chiếc đồng hồ định vị trên tay gọi cho bố mẹ.

“Bố mẹ ơi, con muốn mua một cái bánh bao ở căng tin trường. Bố mẹ cho con thêm năm hào được không ạ?”

Ít phút sau, bố gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.

“Ninh Ninh à, con phải học cách chấp nhận mọi kết quả mà số phận mang đến.”

“Bố làm như vậy là để rèn luyện con. Sau này bước ra xã hội, đâu phải lúc nào cũng có người đứng phía sau che chở cho con.”

Nghe xong, tôi chỉ biết lặng lẽ cúp máy. Đến giờ tan học, vì quá đói, tôi trốn ra ngoài trường đi nhặt ve chai kiếm ít tiền đổi lấy đồ ăn.

Không ngờ ngay trên con phố gần đó, tôi lại bắt gặp bố mẹ đang dẫn em gái vào một nhà hàng sang trọng. Trên bàn bày đầy những món ăn nóng hổi, cả ba người vừa ăn vừa cười nói vô cùng vui vẻ.

Tôi ôm chiếc túi ve chai rách, ngồi thu mình ở góc tường, bụng đói đến hoa cả mắt.

Đúng lúc ấy, một đôi vợ chồng chuyên nhặt phế liệu đi ngang qua. Thấy tôi ngồi một mình, họ dừng lại hỏi bằng giọng đầy thương cảm:

“Cháu còn bố mẹ không?”

Tôi lắc đầu, rồi chủ động nắm lấy tay hai người.

“Cô chú... có thể làm bố mẹ của cháu được không ạ?”
..

“Cô chú ơi, trước khi ăn cơm mình không cần đổ xúc xắc sao ạ?”

Trong căn nhà lụp xụp ở khu ổ chuột, người phụ nữ vừa đặt trước mặt tôi một bát mì nóng nghi ngút khói. Nghe tôi hỏi vậy, cả hai đều ngơ ngác nhìn nhau.

“Đổ... xúc xắc?”

“Vâng ạ. Nếu ra số lẻ thì ăn đồ ăn thừa từ hôm trước, còn số chẵn mới được ăn đồ mới nấu. Phải đổ trước rồi mới được ăn.”

Tôi nghiêm túc giải thích như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Người đàn ông chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

“Ai đã dạy cháu cái quy định kỳ lạ ấy?”

“Cháu...”

Tôi suýt buột miệng nói là bố.

Bố tôi là một giáo sư chuyên nghiên cứu tâm lý trẻ em. Ông từng xuất bản sách, thường xuyên xuất hiện trên các chương trình truyền hình để chia sẻ về phương pháp nuôi dạy con.

Năm tôi vừa vào tiểu học, ông từng ngồi trước mặt tôi và nói:

“Con gái, cuộc đời vốn đầy rẫy những điều không thể đoán trước. Muốn trưởng thành, con phải học cách chấp nhận mọi khả năng.”

“Vì vậy, từ hôm nay, rất nhiều chuyện trong cuộc sống của con sẽ được quyết định bằng xác suất.”

Tối hôm đó, tôi gieo xúc xắc và nhận số ba.

Kết quả là tôi chỉ được ăn phần thức ăn để từ hôm trước.

Trong khi đó, em gái ngồi đối diện, vui vẻ ăn đĩa sườn xào chua ngọt vừa mới nấu xong.

Tôi từng ngây thơ hỏi bố:

“Vì sao em không phải đổ xúc xắc?”

Ông chỉ xoa đầu tôi rồi đáp:

“Em còn nhỏ, sức khỏe yếu. Đợi lớn thêm một chút sẽ giống con.”

Nhưng em gái chỉ kém tôi đúng một tuổi.

Năm nay em đã mười tuổi.

Thế mà quy tắc ấy vẫn chưa bao giờ áp dụng với em.
..

“Cháu sao vậy? Sao lại khóc rồi?”

Tiếng người phụ nữ kéo tôi trở về hiện thực.

Tôi đưa tay lên lau mặt, lúc ấy mới nhận ra nước mắt đã chảy đầy má.

“Cô ơi... cháu có thể ở đây mãi được không?”

Người phụ nữ mỉm cười hiền hậu.

“Tất nhiên là được.”

“Từ hôm nay, cháu chính là con gái của cô chú.”

Người đàn ông cũng gật đầu.

“Đúng vậy. Sau này chúng ta sẽ là người một nhà.”

Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy quyết định rời khỏi ngôi nhà kia là điều đúng đắn nhất mình từng làm.
..

Cùng thời điểm đó, trong căn nhà cũ, ánh đèn vẫn sáng rực.

Mẹ đang chuẩn bị bữa tối trong bếp.

Em gái ngồi ở bàn trà làm bài tập rồi reo lên:

“Mẹ ơi, hôm nay thơm quá!”

“Rửa tay rồi vào ăn đi.”

Bố thì ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại.

Có người nhắn tin hỏi kinh nghiệm dạy con, ông lập tức viết một bài dài đăng lên mạng.

“Tôi luôn đối xử công bằng với cả hai con gái.”

“Con gái lớn được áp dụng phương pháp huấn luyện xác suất nhằm rèn luyện khả năng chịu áp lực và năng lực đưa ra quyết định. Thành tích học tập của con luôn nằm trong ba vị trí dẫn đầu lớp.”

“Con gái út còn nhỏ, vài năm nữa cũng sẽ bắt đầu như vậy.”

Bài viết nhanh chóng nhận được hàng chục lượt thích.

Có người bình luận:

“Đúng là thầy Khương, luôn tự mình thực hành những điều mình giảng dạy.”

Trong lúc ấy, trên bàn ăn đã bày sẵn cá hấp xì dầu và tôm hấp tỏi.

Bố ân cần gắp một miếng cá bỏ vào bát em gái.

“An An, ăn từ từ thôi, cẩn thận xương.”

Em gái ngẩng đầu hỏi:

“Bố ơi, hôm nay chị ăn gì ở trường vậy?”
..

Ở khu ổ chuột, chiếc đồng hồ định vị trên tay tôi bỗng rung lên.

Là tin nhắn của bố.

“Ninh Ninh, bố biết hôm nay con chưa ăn gì, nên phá lệ gửi thêm cho con hai tệ mua đồ ăn.”

“Nhưng từ ngày mai vẫn phải tiếp tục tuân thủ quy tắc.”

Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình thật lâu.

Cuối cùng không trả lời.

Cũng không bấm nhận phong bao lì xì.

Người phụ nữ đứng cạnh liếc qua màn hình.

“Bố mẹ cháu nhắn sao?”

Tôi lặng lẽ tắt nguồn chiếc đồng hồ.

“Không phải.”

“Cháu... không có bố mẹ.”..
2O ad lên nhé

Tờ giấy chứng nhận ly hôn vừa được ký xong, chồng cũ đã ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.“Cô định mang theo đứa ...
25/06/2026

Tờ giấy chứng nhận ly hôn vừa được ký xong, chồng cũ đã ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.

“Cô định mang theo đứa nào?”

Tôi không hề nhìn ba cậu bé đang chơi đùa giữa phòng khách, chỉ lặng lẽ bước đến góc khuất, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô con gái vẫn đang co rúm người.

“Ba đứa con riêng ấy... tôi không dám mang theo. Cứ để chúng ở lại với anh và Lâm Vy Vy.”

“Diệp Thanh Uyển, cô suy nghĩ cho kỹ.” Giọng Cố Đình Thâm lạnh băng. “Một khi bước ra khỏi nhà họ Cố, cô sẽ không còn cơ hội quay lại nữa.”

Nói xong, anh ta tiện tay quăng hai cuốn sổ ly hôn màu đỏ lên chiếc bàn gỗ đàn hương trước mặt.

Trong căn phòng sang trọng, ba cậu con trai mặc vest lịch sự vẫn mải mê lắp bộ Lego mới tinh, tiếng cười nói rộn ràng vang lên như thể chẳng ai biết nơi này vừa có một cuộc hôn nhân tan vỡ.

Tôi cúi xuống nhặt cuốn sổ, đầu ngón tay khẽ lướt qua dòng chữ “Giấy chứng nhận ly hôn” in vàng nổi bật.

Cảm giác bỏng rát len thẳng vào tim.

Đã năm năm.

Năm năm tuổi trẻ, năm năm tự tay chôn vùi ước mơ và lòng kiêu hãnh của mình, cuối cùng chỉ đổi lại một kết cục thảm hại.

“Tôi đã nghĩ rất kỹ.”

Tôi bình tĩnh ngẩng đầu, đối diện đôi mắt sâu hun hút nhưng chẳng có chút hơi ấm của người đàn ông trước mặt.

“Nhưng tôi có một điều kiện.”

Khóe môi Cố Đình Thâm nhếch lên đầy mỉa mai, như thể đã đoán trước tôi sẽ đổi ý.

“Cuối cùng cũng chịu lộ mục đích rồi?”

“Nói đi. Muốn bao nhiêu tiền? Hay muốn cổ phần của Cố thị?”

Anh ta thong thả dựa lưng vào ghế sofa, bắt chéo đôi chân dài, dáng vẻ của một người luôn nắm quyền quyết định.

Lúc ấy, cậu con trai lớn tám tuổi là Cố Tử Hiên quay đầu nhìn tôi, làm mặt quỷ.

“Ba ơi, mẹ chắc lại chuẩn bị khóc lóc xin tiền nữa đó.”

Cậu bé thứ hai, Cố Tử Hạo, lập tức phụ họa:

“Đúng rồi! Người lớn mà còn khóc đòi tiền, xấu hổ quá!”

Cậu út Cố Tử Thụy vẫn còn ôm trong tay miếng bánh dâu vừa giật mất của con gái tôi, chớp mắt ngây ngô.

Đúng vậy.

Con gái tôi.

Ở góc phòng, cô bé mặc chiếc áo len đã cũ, hai bàn tay nhỏ nắm chặt gấu áo, cúi đầu không dám nhìn ai.

Đó là Diệp Noãn Noãn.

Từ ngày sinh ra, giữa căn biệt thự xa hoa với đèn chùm pha lê, thảm Ba Tư và vô số đồ cổ đắt tiền này, con bé chưa từng giống một thành viên trong gia đình.

Chỉ như một chiếc bóng.

Còn tôi...

Diệp Thanh Uyển.

Ngày trước là sinh viên xuất sắc nhất khoa Mỹ thuật Đại học Phong Đan.

Bây giờ chỉ còn là một “Cố phu nhân” hữu danh vô thực, địa vị thậm chí còn chẳng bằng người giúp việc.

Ít nhất người giúp việc vẫn có tiền lương và ngày nghỉ.

Còn tôi...

“Tôi không cần một đồng nào.”

Ngay cả tôi cũng bất ngờ vì giọng mình bình tĩnh đến thế.

“Tôi chỉ muốn mang Noãn Noãn rời khỏi đây.”

Trong chớp mắt, cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Ánh mắt Cố Đình Thâm thoáng khựng lại. Vẻ khinh thường trên gương mặt biến mất, thay bằng sự khó hiểu.

Ba cậu bé cũng đồng loạt quay sang nhìn tôi.

Người phản ứng đầu tiên là Cố Tử Hiên.

“Không được!”

“Nó là bao cát của tụi con! Nó đi rồi ai rửa chân cho tụi con? Ai chép bài phạt giúp tụi con?”

Cố Tử Hạo cũng cuống quýt gật đầu.

“Nó còn phải làm ngựa cho tụi con cưỡi nữa!”

Còn Cố Tử Thụy tuy chẳng hiểu chuyện gì nhưng vẫn giơ tay phản đối.

“Không cho đi... Con còn chưa giật hết bánh của nó...”

Nghe từng lời ấy, Noãn Noãn run lên từng đợt, đầu càng cúi thấp hơn, gần như vùi hẳn vào ngực.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Đây chính là ba đứa trẻ tôi đã dốc hết tâm sức chăm sóc suốt năm năm qua.

Cũng là cái gọi là “gia đình hoàn hảo” mà tôi từng đánh đổi tất cả để giữ lấy, kể cả việc bỏ mặc chính con gái ruột của mình.

“Nghe chưa?”

Cố Đình Thâm thản nhiên chỉ về phía ba đứa trẻ.

“Bọn chúng không thể thiếu em gái.”

Anh ta nói nhẹ tênh, như thể em gái sinh ra vốn chỉ để phục vụ ba người anh.

Rồi anh ta nhìn tôi đầy chế giễu.

“Cô nghĩ mình đủ khả năng nuôi nó sao?”

“Một người phụ nữ đã năm năm không đi làm, hoàn toàn tách khỏi xã hội...”

“Hay cô định nuôi con bằng mấy bức tranh chẳng ai chịu mua?”

Mỗi câu nói giống như những mũi kim lạnh lùng cắm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã rách nát của tôi.

Đúng vậy.

Năm năm trước.

Tôi mới hai mươi hai tuổi, vừa đỗ nghiên cứu sinh với thành tích đứng đầu.

Giảng viên từng nói tranh của tôi mang một thứ ánh sáng mà rất ít người có được.

Nhưng Cố Đình Thâm lại bảo:

“Cố phu nhân không cần ra ngoài làm việc, chỉ cần chăm sóc chồng con là đủ.”

Mẹ chồng cũng luôn nhắc đi nhắc lại:

“Phụ nữ quan trọng nhất vẫn là sinh được con trai.”

Vì thế tôi cất cọ vẽ.

Gấp những bức tranh lại.

Học cắm hoa, học trà đạo, học dinh dưỡng.

Học cách trở thành một người vợ hoàn hảo.

Học cách nuôi dạy ba đứa “con trai”.

Tôi từng ngỡ mình đang nắm trong tay hạnh phúc.

Cho đến khi Noãn Noãn chào đời.

Cho đến khi tôi nhận ra ánh mắt ba đứa trẻ ấy dành cho tôi chỉ có sự sai khiến và khinh thường.

Cho đến ngày tôi vô tình mở ngăn kéo trong thư phòng.

Có những bí mật...

Tàn nhẫn đến mức chỉ cần nhìn thấy một lần cũng đủ phá nát cả cuộc đời.

“Tôi đúng là không đủ khả năng mang theo cả ba.”

Tôi chậm rãi thở ra.

Như thể muốn trút sạch năm năm ngột ngạt khỏi lồng ngực.

Giữa ánh mắt đầy tự mãn của Cố Đình Thâm, tôi quay người đi về góc phòng.

Noãn Noãn vẫn co ro như một cái cây chưa từng được đón ánh mặt trời.

Tôi ngồi xuống trước mặt con bé.

Đôi mắt đầy sợ hãi ấy...

Giống hệt tôi của năm hai mươi hai tuổi.

Khi ấy tôi vẫn còn biết hy vọng.

Tôi dịu dàng vuốt mái tóc con.

Sau đó mới quay sang nhìn Cố Đình Thâm.

Từng chữ một, rõ ràng và dứt khoát.

“Ba đứa con riêng không rõ nguồn gốc ấy...”

“Tôi không dám mang theo.”

“Càng không có nghĩa vụ nuôi.”

Đúng lúc ấy.

Ầm!

Một tiếng sét nổ vang ngoài cửa sổ.

Ánh chớp lóe lên, soi rõ gương mặt Cố Đình Thâm đang tái đi.

Không còn vẻ bình thản.

Không còn sự khinh miệt.

Chỉ còn kinh ngạc, tức giận và một tia hoảng hốt khó giấu.

“Con riêng?”

Cố Tử Hiên thất thanh kêu lên.

Cố Đình Thâm không đáp.

Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Diệp Thanh Uyển... cô có biết mình đang nói cái gì không?”

“Tất nhiên là biết.”

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào anh.

“Người hiểu rõ nhất chuyện này... chính là anh.”

“À đúng rồi.”

“Lâm Vy Vy cũng hiểu rất rõ.”

Vừa nghe đến ba chữ “Lâm Vy Vy”, bàn tay Cố Đình Thâm lập tức siết chặt.

Trên tầng hai, bóng người đang lén đứng nghe ngoài hành lang cũng cứng đờ.

Lâm Vy Vy.

Bác sĩ riêng của nhà họ Cố.

Đồng thời...

Là mẹ ruột của cả ba đứa trẻ.

Cô ta được đưa vào Cố gia từ năm thứ hai sau khi tôi kết hôn với danh nghĩa chăm sóc sức khỏe, rồi ở lại suốt bốn năm.

Người luôn dịu dàng với tôi.

Luôn đứng ra an ủi mỗi lần mẹ chồng làm khó.

Tôi từng thật lòng biết ơn cô ta.

Từng nghĩ giữa căn nhà lạnh lẽo này, mình vẫn còn gặp được một người tốt.

Giờ nghĩ lại...

Thật nực cười.

“Câm miệng!”

Cố Đình Thâm bật dậy.

“Nếu muốn tiền thì cứ nói thẳng!”

“Đừng vu khống người khác!”

“Không có chứng cứ thì tất cả chỉ là bịa đặt!”

Tôi cúi nhìn Noãn Noãn đang run rẩy trong lòng mình.

Khoảnh khắc ấy...

Mọi hy vọng cuối cùng của tôi hoàn toàn tan biến.

“Chứng cứ sao?”

Tôi khẽ cười.

“Ngăn kéo đầu tiên bên trái trong thư phòng của anh.”

“Bản giám định ADN vẫn còn nằm ở đó.”

“Có cần tôi đọc từng chữ cho mọi người nghe không?”

“Hay anh muốn tôi nhắc luôn... đó là kết quả xét nghiệm được làm khi Cố Tử Thụy vừa đầy một tháng tuổi?”

“Hoặc để tôi nói cho tất cả biết... năm năm qua tôi đã ngu ngốc đến mức nào khi thay anh và Lâm Vy Vy nuôi con của hai người.”

Giọng tôi bình thản đến đáng sợ.

Còn sắc mặt Cố Đình Thâm thì trắng bệch.

Lần đầu tiên kể từ khi quen biết anh ta, lớp mặt nạ luôn bình tĩnh ấy đã xuất hiện vết nứt.

“Cô... cô dám lục đồ của tôi?”

Tôi bật cười lạnh.

“Lục đồ của anh?”

“So với việc anh phản bội tôi ngay từ lúc tôi còn mang thai, rồi để tôi ngu ngốc nuôi con riêng của hai người suốt năm năm...”

“Chuyện đó đáng là gì chứ?”

Ngày cầm trên tay giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh, tôi đang ngồi ở đầu làng, vừa gặm chân gà vừa hóng gió.Điện tho...
25/06/2026

Ngày cầm trên tay giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh, tôi đang ngồi ở đầu làng, vừa gặm chân gà vừa hóng gió.

Điện thoại bất ngờ rung lên.

Đầu dây bên kia là chú Vương, giọng nói run đến mức gần như không thành tiếng.

“Bắc Tử… công ty của chú phá sản rồi. Chú đang gánh khoản nợ một trăm tám mươi triệu tệ.”

Tôi tiện tay lau lớp dầu ớt trên khóe miệng, lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại khác mà chưa từng để ai nhìn thấy.

Màn hình hiện lên một dãy số.

32.784.561.000.

Tôi bình tĩnh gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.

“Chú gửi số tài khoản cho cháu.”

“À đúng rồi, chân gà đầu làng tăng giá mất rồi, chú cho cháu mượn mười tệ nhé.”

# # Chương 1

Tháng Bảy ở thôn Chung nóng hầm hập, đứng ngoài trời một lúc cũng đủ khiến người ta đổ mồ hôi.

Tôi ngồi dưới gốc cây hòe già đầu làng, trước mặt là đĩa chân gà kho cay, hai ngón tay dính đầy dầu đỏ.

Điện thoại vang lên.

Ban đầu tôi tưởng chỉ là tin nhắn quảng cáo nên cũng chẳng để ý. Đến khi mở ra mới thấy đó là thư xác nhận nhập học của Đại học Bắc Kinh.

Tôi chỉ liếc qua rồi cất điện thoại vào túi, tiếp tục ăn nốt chiếc chân gà còn dang dở.

Đỗ Bắc Đại vốn chẳng phải chuyện gì bất ngờ.

Đối với tôi, việc học chỉ giống như hoàn thành một nhiệm vụ phải làm.

Thứ thật sự khiến tôi hứng thú chưa bao giờ nằm trong sách giáo khoa.

Từ năm mười bốn tuổi, khi còn lén dùng chiếc máy tính cũ kỹ ở quán net để mở tài khoản chứng khoán đầu tiên, tôi đã hiểu rõ bản thân muốn gì.

Có một thế giới khác tồn tại ngoài ánh mắt của mọi người.

Ở đó, tiền bạc vận hành theo quy luật riêng.

Và tôi đã bước vào thế giới ấy từ rất sớm.

Đúng lúc đó, điện thoại lại đổ chuông.

Lần này người gọi là chú Vương.

“Bắc Tử...”

Chỉ vừa nghe hai chữ ấy, động tác của tôi đã khựng lại.

Đã mười hai năm kể từ ngày bố mẹ tôi qua đời vì tai nạn giao thông.

Suốt từng ấy năm, mỗi tháng chú Vương đều đều gửi cho tôi một nghìn năm trăm tệ để trang trải sinh hoạt.

Tiền học cấp hai, cấp ba, học thêm, rồi cả lần tôi nhập viện vì đau bụng vào năm cuối trung học... tất cả đều do chú lo liệu.

Đêm hôm đó, chú còn lái xe hơn ba tiếng từ thành phố bên cạnh chỉ để ngồi cạnh giường bệnh của tôi.

Nếu nói trên đời này còn ai đối xử với tôi như người thân ruột thịt, thì chỉ có chú.

“Có chuyện gì vậy chú?”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở nặng nề.

“Công ty... của chú phá sản rồi.”

Giọng của một người đàn ông gần năm mươi tuổi bỗng trở nên bất lực đến lạ.

Tôi hỏi tiếp:

“Nhà thì sao?”

“Đã đem thế chấp.”

“Xe?”

“Cũng vậy.”

“Tiền tiết kiệm?”

Sau một khoảng lặng rất dài, chú mới khàn giọng đáp:

“Hết sạch rồi.”

Tôi đặt chiếc chân gà xuống đĩa, lấy khăn giấy lau tay thật sạch.

“Tổng cộng còn nợ bao nhiêu?”

“Một trăm tám mươi triệu.”

Con số ấy vừa dứt, trong đầu tôi đã tự động tính toán.

Chỉ riêng giao dịch phòng ngừa rủi ro đồng Yên tôi thực hiện vào tuần trước đã mang về hơn hai trăm ba mươi triệu tệ lợi nhuận.

Lúc ấy tôi còn cảm thấy kiếm được quá ít.

“Chú.”

“Bắc Tử, chú gọi không phải để vay tiền cháu. Chú chỉ muốn nói... học phí của cháu năm nay... có lẽ chú không lo nổi nữa.”

“Chú.”

Tôi cắt ngang.

“Đừng tắt máy.”

Tôi lấy chiếc điện thoại màu đen trong ba lô ra.

Không logo.

Không biểu tượng ứng dụng.

Màn hình chỉ có duy nhất một giao diện với những con số màu trắng.

Số dư hiện lên rõ ràng.

32.784.561.000.

Ba mươi hai tỷ bảy trăm tám mươi bốn triệu năm trăm sáu mươi mốt nghìn tệ.

Tôi bình tĩnh cầm lại chiếc điện thoại đang gọi.

“Chú đang ở đâu?”

“Khu Nam Thanh Thành... nhà xưởng cũ.”

“Ngày mai cháu lên.”

“Bắc Tử...”

“Đừng lo.”

Tôi đứng dậy, gói nốt phần chân gà còn lại rồi phủi bụi trên quần.

“Mọi chuyện rồi sẽ giải quyết.”

Sau khi cúp máy, tôi đứng lặng giữa con đường đất dẫn vào làng.

Gió từ cánh đồng lúa mang theo mùi hương ngai ngái và cả mùi sườn hầm từ nhà hàng xóm.

Đối với chú Vương, khoản nợ một trăm tám mươi triệu chẳng khác nào bầu trời sụp xuống.

Nhưng với tôi...

Nó còn chưa bằng số tiền tôi tiện tay donate cho một streamer trong tuần trước.

Thứ khiến tôi bận tâm chưa bao giờ là tiền.

Tôi chỉ thấy lạ.

Một doanh nghiệp đã hoạt động ổn định suốt hai mươi năm không thể tự nhiên phá sản trong thời gian ngắn như vậy.

Phía sau chắc chắn có người giở trò.

Về đến nhà, bà nội đang ngồi xem tivi.

“Chú Vương gọi có chuyện gì vậy?”

“Không có gì đâu bà. Chú bảo cháu lên thành phố chơi mấy hôm.”

“Nhớ mang ít gà quê cho chú nhé.”

“Vâng.”

Tôi trở về phòng, khóa cửa lại rồi mở chiếc laptop cũ kỹ nhìn chẳng khác gì đồ bỏ đi.

Bề ngoài đầy vết xước, bàn phím còn thiếu mất vài phím.

Nhưng bên trong, toàn bộ linh kiện đều do chính tay tôi lắp ráp.

Khả năng xử lý các mô hình tài chính của nó còn vượt xa nhiều hệ thống mà những tổ chức đầu tư lớn vẫn sử dụng.

Chỉ sau mười phút, toàn bộ dòng tiền của công ty chú Vương trong nửa năm gần nhất đã hiện ra trên màn hình.

Quả nhiên.

Có người âm thầm rút ruột công ty.

Dòng tiền liên tục chảy sang cùng một địa chỉ.

Chí Cao Tư Bản.

Người đại diện pháp luật.

Tiền Chí Cao.

Cái tên này tôi không hề xa lạ.

Ba năm trước, hắn từng là đối tác làm ăn của chú Vương. Sau khi ôm ba mươi triệu rút vốn, hắn tách ra tự lập.

Bây giờ, hắn quay trở lại.

Nhưng không phải để hợp tác.

Hắn muốn đợi công ty của chú Vương sụp đổ hoàn toàn rồi mua lại với mức giá rẻ mạt.

Tôi dựa người vào ghế, khẽ cười.

“Được.”

“Muốn chơi thì tôi sẽ chơi với ông đến cùng.”

Tôi mở giao diện giao dịch, lần lượt tra cứu toàn bộ hệ thống doanh nghiệp liên quan đến Chí Cao Tư Bản.

Những ngón tay liên tục gõ trên bàn phím.

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

Khoản tiền mua đĩa chân gà hôm nay...

Tôi sẽ bắt hắn trả lại gấp nhiều lần...
2O ad lên phunn nhé

Address

Buon Me Thuot

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Những Ngày Cùng Tổng Tài posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category