24/04/2026
Người con trai đi làm ăn xa ở trên thành phố, mỗi tháng đều gửi tiền về cho anh trai và chị dâu ở nhà chăm sóc mẹ già... Một ngày, anh về không báo trước để tạo bất ngờ thì sững sờ khi chứng kiến mẹ đang ở trong căn nhà cũ lụp xụp húp cháo loãng... Quá t-ức gi-ận, anh chạy sang nhà anh chị mà không hỏi han gì, thấy cả nhà đang ăn mâm ăn thịnh soạn thì t-ức gi-ận hất t-ung to-é lên rồi chất vấn... Người mẹ già h-oảng h-ốt chạy đến và khóc lóc... Thì ra...
Con đường làng buổi chiều phủ một lớp bụi mỏng, nắng xiên qua hàng tre già tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Nam bước chậm lại khi chiếc xe vừa dừng ở đầu ngõ. Anh kéo chiếc ba lô đã sờn quai lên vai, trong lòng rộn ràng một niềm vui khó tả. Hơn một năm rồi anh mới về mà không báo trước. Anh muốn tạo bất ngờ cho mẹ, cho anh trai và chị dâu – những người mà mỗi tháng anh đều gửi tiền về, mong họ chăm sóc mẹ chu đáo.
Căn nhà cũ hiện ra sau rặng chuối, mái ngói đã bạc màu. Nam mỉm cười, tưởng tượng cảnh mẹ sẽ mừng rỡ thế nào khi thấy anh đứng trước cửa. Nhưng bước chân anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy cánh cửa gỗ hé mở, bên trong là hình ảnh khiến tim anh thắt lại.
Mẹ anh đang ngồi trên chiếc chõng tre cũ kỹ, trước mặt là một bát cháo loãng đến mức gần như chỉ có nước. Bà cầm chiếc thìa ru-n ru-n, húp từng muỗng nhỏ, gương mặt h-ốc h-ác và xanh xao. Bên cạnh chẳng có ai.
Nam đứng sữ-ng, cảm giác như có ai b-óp ch-ặt lồ-ng ng-ực. Bao nhiêu hình ảnh về những lần anh vất vả làm việc, những đồng tiền chắt chiu gửi về… tất cả bỗng chốc hóa thành nỗi uấ-t ngh-ẹn.
“Mẹ…” – anh gọi khẽ.
Người mẹ giật mình quay lại. Đôi mắt già nua mở to, rồi lập tức đỏ hoe. “Nam… con về khi nào vậy?”
Nam bước nhanh vào, nhìn bát cháo trước mặt mẹ, giọng anh ngh-ẹn lại: “Sao mẹ lại ăn thế này? Anh Hai với chị đâu?”
Người mẹ vội vàng lau nước mắt, lúng túng: “Mẹ… mẹ ăn vậy cho dễ tiêu thôi con… Không có gì đâu…”
Nhưng Nam không còn đủ bình tĩnh để nghe thêm. Anh đặt mạnh ba lô xuống, quay lưng đi thẳng sang nhà anh trai ở cách đó không xa. Mỗi bước chân nện xuống nền đất như dồn nén cơn giận đang bùng lên.
Ngôi nhà của anh trai sáng đèn, tiếng cười nói rôm rả vang ra ngoài. Nam đẩy cửa bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến cơn giận trong anh b-ùng n-ổ. Một mâm cơm đầy ắp thức ăn được bày giữa nhà: cá kho, thịt rang, canh nóng nghi ngút. Anh trai anh, chị dâu và hai đứa nhỏ đang quây quần ăn uống vui vẻ.
Không suy nghĩ thêm, Nam lao đến, hất tung mâm cơm. Bát đĩa vỡ loảng xoảng, thức ăn văng tung tóe khắp nền nhà. Cả gia đình chết lặng.
“Anh chị ăn như vậy, còn mẹ thì ăn cháo loãng trong căn nhà cũ kia à?” – Nam g-ằn giọng, mắt đỏ ng-ầu.
Chị dâu h-oảng h-ốt ôm lấy hai đứa nhỏ. Anh trai đứng bật dậy, mặt tái đi: “Nam, em làm gì vậy?”
“Em hỏi anh làm gì mới đúng!” – Nam hét lên. “Mỗi tháng em gửi tiền về là để mẹ sống như vậy sao? Anh chị không thấy xấu hổ à?”
Không khí trong căn nhà như đông cứng lại. Anh trai định nói gì đó nhưng chưa kịp mở lời thì từ ngoài sân, tiếng bước chân vội vã vang lên.
Người mẹ chạy đến, thở h-ổn h-ển, nước mắt lăn dài trên gương mặt nh-ăn nh-eo. “Nam! Con đừng… đừng nói vậy…”
Nam quay lại, giọng vẫn còn r-un vì gi-ận: “Mẹ còn b-ênh họ nữa sao? Mẹ nhìn xem họ đối xử với mẹ thế nào!”... 👇 👇