Vườn Truyện

Vườn Truyện Ươm mầm những cảm xúc ngọt ngào qua từng câu chữ – Hãy Like và share để khu vườn nhỏ này ngày càng thêm xanh tươi!
(1)

[Full] Thời Quyện bị tai nạn xe mất trí nhớ rồi, nên quên cả chuyện chúng tôi đã kết hôn.Tôi đến bệ nh vi ện thăm anh, a...
24/08/2026

[Full] Thời Quyện bị tai nạn xe mất trí nhớ rồi, nên quên cả chuyện chúng tôi đã kết hôn.

Tôi đến bệ nh vi ện thăm anh, anh ấy tỏ ra rất lạnh nhạt.

Tôi cố nén nỗi lòng trĩu nặng bước ra khỏi ph òng bệnh, thì nghe thấy tiếng anh ấy hào hứng vang lên:

"Tiêu rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi.

"Tôi vừa nhìn đã yêu cô gái lúc nãy mất rồi.

"Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc đến nhường nào."

Tôi là vợ anh đây mà: ???

1

Thời Quyện bị tai nạn xe.

Nghe tin này tôi như rơi vào hầm băng, vội vàng chạy đến bệ nh vi ện.

Vừa đẩy cửa ph òng bệnh ra, tôi thấy anh ấy đang trò chuyện với cậu bạn Lộ Triệu.

Nhìn thấy anh không sao, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tôi nhanh chóng bước đến bên cạnh anh, lòng vẫn còn sợ hãi lắm, khóe mắt hơi ửng đỏ.

Thời Quyện ngẩng đầu nhìn tôi, cả người hơi ngơ ra.

"Sao anh lại không cẩn thận thế hả."

Tôi nói với giọng nghèn nghẹn sắp khóc.

Nghe câu này, cả người anh càng thêm ngơ ngác, liếc nhìn Lộ Triệu cầu cứu.

Tôi nhíu mày: "Anh đừng có định đổ trách nhiệm cho Lộ Triệu."

Thời Quyện quay đầu lại, nhìn tôi do dự nói: "Cô quen tôi à?"

Bây giờ đến lượt tôi ngơ ngác.

Tôi hoàn hồn lại hơi tức giận: "Thời Quyện, bây giờ anh còn tâm trạng nói đùa với em sao?"

Vừa nói, tôi đưa tay định kéo áo anh.

Anh như gặp đại địch, né tránh động tác của tôi.

Cả người như kiểu bị trêu ghẹo vậy.

"Cô à, tôi không quen cô, cô làm ơn đừng động tay động chân với tôi được không?"

Tay tôi đang đưa ra khựng lại giữa không trung, tôi c.h.ế.t trân tại chỗ, c.h.ế.t sững nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh.

Cuối cùng tôi thất vọng nhận ra, anh không hề nói dối.

Ở bên Thời Quyện mấy năm nay, những cử chỉ nhỏ của anh sao lừa được tôi.

Dáng vẻ anh lúc này rõ ràng là đã mất trí nhớ rồi.

Quên tôi, cũng quên cả việc chúng tôi đã kết hôn.

Nước mắt lúc nãy kìm nén không rơi, giờ đây cuối cùng cũng không ngăn được mà trào ra.

Thấy tôi khóc, Thời Quyện thoáng chút hoảng hốt trên mặt, đưa tay định lau nước mắt cho tôi.

Anh ấy ngây người vì hành động vô thức của mình, rồi cuối cùng vẫn rụt tay lại.

Tôi đưa tay gạt nước mắt, nhìn sang Lộ Triệu đang đứng một bên.

Cậu ấy bắt gặp ánh mắt của tôi, giải thích: "Bác sĩ nói đầu óc cậu ấy còn hơi tụ má u, có thể sẽ quên một vài chuyện."

Đây đâu phải là quên một vài chuyện.

Mà là hoàn toàn tôi mới đúng.

Ánh mắt Thời Quyện nhìn tôi đầy vẻ xa lạ, lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót.

"Tôi đi hỏi bác sĩ xem sao."

Tôi gần như là bỏ chạy thục mạng.

Bước ra khỏi ph òng bệnh, tôi tựa vào cửa, cố gắng bình tĩnh lại.

Vừa định rời đi, giọng nói hơi hào hứng của Thời Quyện lại vọng ra từ bên trong.

"Tiêu rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi.

"Tôi vừa nhìn đã yêu cô gái lúc nãy mất rồi.

"Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc đến nhường nào."

Tôi là vợ anh đây mà: ???

Tâm trạng buồn bã của tôi lập tức tan biến không còn dấu vết.

Lộ Triệu trong ph òng bệnh nghe câu này ngẩn người mấy giây, cố nhịn cười nói: "Cậu muốn theo đuổi cô ấy à?"

[ - .]"Không được sao?"

"Cậu có quen cô ấy không?"

Lộ Triệu hoàn toàn không có ý định nói cho anh ấy sự thật.

Với giọng điệu rất trêu chọc nói: "Tôi quen chứ.

"Cậu cũng quen mà."

"Thật hả?!" Thời Quyện nghe xong kích động đến mức tăng âm lượng: "Thảo nào tôi vừa bị tai nạn cô ấy đã chạy đến ngay.

"Quan hệ của hai chúng tôi tốt không?"

"Hai người à? Quan hệ hơi phức tạp đấy."

"Phức tạp đến mức nào?"

"Hai người đang sống chung."

Thời Quyện như bị sét đánh ngang tai: "Sống chung sao?!"

Là người liên quan còn lại, tôi: "……"

Lộ Triệu lợi dụng Thời Quyện mất trí nhớ để lừa cho anh "quắn quéo" luôn rồi.

Thời Quyện vẫn còn nghi ngờ nhân sinh: "Tại sao tôi lại sống chung với cô ấy nhỉ?

"Chẳng lẽ tôi chơi trò cưỡng ép tình yêu à?"

Lộ Triệu cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng.

Xác nhận rồi, đây là bạn thân thật sự.

Thời Quyện lúc đầu thích tôi trước, nhưng không biết nghe lời gièm pha của ai, không theo đuổi tôi một cách rõ ràng, mà lại lén lén lút lút "thả thính" tôi.

Sau đó tôi đã bị anh ấy "câu" thành công..

Hết cách rồi.

Cơ bụng 6 múi, eo thon dáng chuẩn và gương mặt đẹp như tượng tạc của anh ấy.

Thật khó để không rung động.

Nghĩ đến đây, tôi bỏ ý định đẩy cửa vào nói cho anh ấy sự thật.

Nhân quả báo ứng.

Đã đến lúc anh phải đàng hoàng theo đuổi tôi một lần nữa rồi.

Lần này nhất định phải để anh ấy tỏ tình trước.

2

Bác sĩ nói với tôi vấn đề của Thời Quyện không quá nghiêm trọng, nghỉ ngơi vài tháng là sẽ ổn.

Tôi ra khỏi ph òng khám rồi về nhà ngay.

Thu dọn hết ảnh cưới trong nhà, chuyển tất cả đồ dùng cá nhân trong ph òng ngủ chính sang ph òng ngủ phụ.

Xác nhận không để lộ sơ hở nào, tôi quay lại bệ nh vi ện.

Thời Quyện gặp lại tôi, thay đổi hoàn toàn vẻ lạnh lùng lúc trước.

Anh nhìn tôi, dùng giọng trầm nhất có thể hỏi: "Nghe nói hai chúng ta đang sống chung à?"

Lộ Triệu đứng bên cạnh nín cười đến mức sắp "nội thương".

Tôi cố nín cười, mặt không cảm xúc nói: "Nói chính xác thì là ở ghép."

"Ở ghép á?" Thời Quyện đầy vẻ không tin nổi: "Tôi với em á?"

"Đúng vậy.

"Anh đầu tư thất bại, dùng hết tiền tiết kiệm, mất thu nhập, chỉ còn lại một căn nhà vẫn chưa trả hết nợ ngân hàng, đành phải ở ghép để tự nuôi sống bản thân."

Tôi cũng không nói sai.

Bởi vì đây chính là những lời Thời Quyện đã nghĩ ra để được ở cùng tôi ngày xưa.

Thế mà tôi lại tin mới hay.

----------
❤️ Chỉ mất 5 giây để nhận linh sớm nhất nhé:
1️⃣: Nhấn THÍCH bài viết này
2️⃣: Để lại mã 53646 dưới phần bình luận là xong
Mọi người nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

53646

24/08/2026

[FULL] Tôi Dựa Vào Chồng Cắm Sừng Để Lên Đỉnh Sự Nghiệp

[Full] Trước kỳ thi đại học, tôi đã gạch đầu dòng những điểm trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%.Kỳ thi kế...
24/08/2026

[Full] Trước kỳ thi đại học, tôi đã gạch đầu dòng những điểm trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%.

Kỳ thi kết thúc, tôi được Thanh Hoa – Bắc Đại* đồng thời tuyển thẳng, cả lớp tôi cũng đều đỗ vào các trường đại học mơ ước.

Ngày cả nhà mừng cho tôi, một nhóm cảnh sát bất ngờ xông vào.

Thì ra là lớp trưởng đứng đầu nhóm tố cáo tôi.

Cô ta cùng vài bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đề từ trước nên mới giành được ngôi vị thủ khoa.

Tư cách trúng tuyển của tôi bị hủy bỏ, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt giam.

Cư dân mạng chửi tôi không biết xấ u hổ, gian lận thi cử thì nên lấy cái chếc để tạ tội.

Họ đến tận nhà tôi đổ sơn, ném trứng thối, thậm chí còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen.

Suốt mấy năm trời bị mắng chửi không ngừng, tôi mắc chứng rối loạn tâ m th ần nghiêm trọng, đến một đêm nọ đã nuốt hết cả lọ thuốc ngủ.

Không ngờ mở mắt ra, tôi lại sống lại về thời điểm trước kỳ thi đại học.

Đối mặt với sự nhao nhao của cả lớp, tôi nở một nụ cười nhạt.

Ra đề à? Tôi giỏi nhất đấy!

Lần này, độ chính xác là 100%!

1

Trước kỳ thi đại học, tôi đã gạch đầu dòng những điểm trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%.

Kỳ thi kết thúc, tôi được Thanh Hoa – Bắc Đại* đồng thời tuyển thẳng, cả lớp tôi cũng đều đỗ vào các trường đại học mơ ước.

Ngày cả nhà mừng cho tôi, một nhóm cảnh sát bất ngờ xông vào.

Thì ra là lớp trưởng đứng đầu nhóm tố cáo tôi.

Cô ta cùng vài bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đề từ trước nên mới giành được ngôi vị thủ khoa.

Tư cách trúng tuyển của tôi bị hủy bỏ, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt giam.

Cư dân mạng chửi tôi không biết xấ u hổ, gian lận thi cử thì nên lấy cái chếc để tạ tội.

Họ đến tận nhà tôi đổ sơn, ném trứng thối, thậm chí còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen.

Suốt mấy năm trời bị mắng chửi không ngừng, tôi mắc chứng rối loạn tâ m th ần nghiêm trọng, đến một đêm nọ đã nuốt hết cả lọ thuốc ngủ.

Không ngờ mở mắt ra, tôi lại sống lại về thời điểm trước kỳ thi đại học.

Đối mặt với sự nhao nhao của cả lớp, tôi nở một nụ cười nhạt.

Ra đề à? Tôi giỏi nhất đấy!

Lần này, độ chính xác là 100%!



Tiết tự học buổi tối lớp 12, cả lớp im phăng phắc, chỉ nghe tiếng xào xạc của cây ngô đồng ngoài cửa sổ.

Tôi vẫn ngơ ngác nhìn vào bảng đếm ngược: “Chỉ còn 3 ngày nữa là thi đại học”, thì lớp trưởng Hách Điềm Điềm bất ngờ đứng dậy.

“Giang Thư Duyệt, mẹ cậu không phải là giáo viên ra đề thi đại học à? Có tin nội bộ nào thì chia sẻ với chúng tớ chút đi?”

Cô ta vừa dứt lời, cả lớp đồng loạt dừng bút.

“Giang Thư Duyệt, sao cậu không nói sớm! Mẹ cậu là người ra đề, chắc chắn đã giúp cậu gạch đầu dòng hết rồi! Nếu không chia sẻ thì thật là không trọn nghĩa bạn bè đấy!”

“Năm nay phần nghe – nói tiếng Anh khó lắm, Giang Thư Duyệt, cậu có biết đề bài viết tiếng Anh là gì không?”

“Đúng đúng, còn cả bài luận văn nữa! Tớ viết văn kém lắm, viết một hồi là lạc đề ngay!”

Nhìn ánh mắt háo hức của họ, tôi bỗng nhận ra — tôi thật sự đã trọng sinh!

Kiếp trước, tôi đã giải thích với họ biết bao lần.

Mẹ tôi đúng là giáo viên ra đề, nhưng bà đã bị cách ly hoàn toàn từ cuối tháng 3, tôi không liên lạc được với mẹ suốt thời gian dài, hoàn toàn không thể biết được đề thi là gì.

Nhưng các bạn trong lớp chẳng hề quan tâm, một mực cho rằng tôi đã biết đề trước, chỉ là cố tình không chịu chia sẻ để giữ vị trí thủ khoa.

Ba năm cấp ba, tôi đã học hành điên cuồng chỉ vì kỳ thi đại học này.

Tôi thấy được sự cố gắng của các bạn, nên vì tương lai của cả lớp, tôi đành chia sẻ phần trọng tâm mình tổng hợp suốt một năm qua.

Không ngờ, lại trúng đến 80%.

Cả 39 người trong lớp đều đỗ đại học loại 1.

Hách Điềm Điềm khẽ liếc mắt ra hiệu với bạn cùng bàn tôi – Lục Tề, cậu ta lập tức hiểu ý.

“Thư Duyệt, mẹ cậu là giáo viên dạy tiếng Anh đúng không?”

“Bài viết nhỏ và lớn trong tiếng Anh chiếm 40 điểm, nếu đạt điểm tối đa, mấy phần còn lại làm qua loa cũng dư sức trên 100 điểm!”

Ban đầu mọi người chỉ than phiền chút thôi, nhưng nghe cậu ta nói vậy, ai nấy đều tròn mắt.

“Tớ kém tiếng Anh lắm, mà nếu được 100 điểm trở lên thì tớ đủ điểm vào ngành Hóa của Đại học Nam Kinh rồi! Giang Thư Duyệt, làm ơn thương tình đi, sau này tớ nhận cậu làm cha nuôi luôn!”

“Chỉ một điểm thôi là đã cách cả vạn người, nếu có 40 điểm trong tay, phía sau tớ bỏ xa bao nhiêu người nữa chứ!”

Hách Điềm Điềm vẫn chưa dừng lại, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

“Đó mới chỉ là môn tiếng Anh! Mẹ Giang Thư Duyệt chắc chắn còn lấy được cả đề của những môn khác! Nếu thế thì cả lớp mình đều vượt điểm chuẩn đại học loại 1, biết đâu Thanh Hoa với Bắc Đại còn tranh nhau để nhận bọn mình ấy chứ!”

Lớp học vốn đang yên tĩnh, bỗng chốc náo loạn như vỡ chợ.

“Đủ rồi, yên lặng hết đi!”

Giáo viên chủ nhiệm đập mạnh sách xuống bục giảng.

“Giang Thư Duyệt, thành tích của em vốn rất tốt, nhưng em không thể vì muốn làm thủ khoa mà bỏ mặc các bạn.”

“Mọi người là một tập thể, em cũng đừng giấu nữa, hãy chia sẻ phần trọng tâm, mọi người sẽ biết ơn em.”

Biết ơn sao?

Tôi bật cười lạnh trong lòng.

Họ thì biết ơn gì chứ, chỉ biết sau khi thi xong sẽ trách tôi không đưa hết trọng tâm, rồi oán hận trong lòng!

Kiếp trước, ngay khi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển, họ đã lập tức theo Hách Điềm Điềm đi tố cáo mẹ tôi tiết lộ đề thi!

Mẹ tôi bị kết án 5 năm, điểm thi của tôi bị hủy, suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị thu hồi.

Biến cố đột ngột, bố tôi vì quá sốc mà lên cơn đau tim, không bao lâu sau thì qua đời.

Nhà tan cửa nát, còn đám bạn thân yêu kia thì đang hí hửng với số điểm cao nhờ vào trọng tâm mà tôi chia sẻ!

Không ngờ lần mở mắt này, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học.

Với kinh nghiệm kiếp trước, khả năng gạch trúng đề của tôi là 100%.

----------
Muốn xem bộ này cực mượt thì lưu ý nha:
😘 Bước 1: Cho Ghiền xin một chiếc Lai bài viết xinh xắn
👉 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 54322 rồi vào đọc thôi nhé
Nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN mới thấy linh nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở FULL🥺💕
Tên truyện: TRỌNG SINH KỲ THI ĐẠI HỌC
Tình trạng: Đã hoàn thành

54322

24/08/2026

[FULL] Khách Sạn Hạng Sang Bất Ngờ

[HOÀN] Tết năm nay bị ép đi xem mắt, tôi rưng rưng nước mắt nói:“Nhà em còn có một đứa em trai bị bại não, cần người chă...
24/08/2026

[HOÀN] Tết năm nay bị ép đi xem mắt, tôi rưng rưng nước mắt nói:

“Nhà em còn có một đứa em trai bị bại não, cần người chăm sóc.”

Đối tượng xem mắt sợ hãi bỏ chạy như bị ma đuổi.

Lúc tôi còn đang ngồi thất thần, một anh chàng đẹp trai đi ngang qua đưa điện thoại ra trước mặt tôi.

“Bạn tiện cho tôi xin WeChat được không? Gần đây tôi đang viết luận văn về chứng bại não, không biết có thể mời em trai bạn làm trường hợp nghiên cứu không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai đó ba giây, chậm rãi gật đầu.

“Bác sĩ, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm!”

Sau đó, em trai tôi đuổi theo tôi suốt ba con phố.

“Chị mới là bại não! Cả nhà chị đều bại não!”

Tết năm nay bị ép đi xem mắt, tôi rưng rưng nước mắt nói:

“Nhà em còn có một đứa em trai bị bại não, cần người chăm sóc.”

Đối tượng xem mắt sợ hãi bỏ chạy như bị ma đuổi.

Lúc tôi còn đang ngồi thất thần, một anh chàng đẹp trai đi ngang qua đưa điện thoại ra trước mặt tôi.

“Bạn tiện cho tôi xin WeChat được không? Gần đây tôi đang viết luận văn về chứng bại não, không biết có thể mời em trai bạn làm trường hợp nghiên cứu không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai đó ba giây, chậm rãi gật đầu.

“Bác sĩ, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm!”

Sau đó, em trai tôi đuổi theo tôi suốt ba con phố.

“Chị mới là bại não! Cả nhà chị đều bại não!”

1.

Mùng bốn Tết, tôi bị bố mẹ ép buộc lôi đi xem mắt.

“Con thử ra ngoài hỏi xem! Bây giờ con gái mà 25 tuổi rồi vẫn chưa có người yêu thì còn ra thể thống gì nữa!”

Tôi ngồi trong quán cà phê, nhìn gã trai mặt vuông y như hình thang đang bắn nước miếng tứ tung kể chuyện phét, lặng lẽ nhắn tin cho cô bạn thân – Dư Tiểu Tiểu:

“Xem ra năm nay vẫn độc thân tiếp.”

Dư Tiểu Tiểu rất lạc quan:

“Đừng chỉ nhìn mặt! Biết đâu người ta hài hước, nhiệt tình thì sao!”

Gã mặt vuông vừa nói vừa vươn tay định nắm lấy tay tôi:

“Làm IT tuy lương cao thật, nhưng phải tăng ca rất cực, con gái làm ngành này vất vả lắm. Hay là thi vào biên chế làm giáo viên đi, như vậy sau này việc dạy dỗ con cái cũng đỡ lo…”

Tôi suýt nữa bật cười.

Đúng là “nhiệt tình” với “hài hước” như lời Dư Tiểu Tiểu nói thật.

Tôi âm thầm rút tay lại, lau giọt nước mắt tưởng tượng trên má, giọng nghẹn ngào:

“Thật ra em cũng đang định vậy. Trong nhà em còn có một đứa em trai bị bại não, chi phí chữa trị vừa cao vừa tốn thời gian chăm sóc. Nếu thi làm giáo viên thì sau này cũng tiện hơn để trông nom nó.”

Mặt gã trai khựng lại, sắc mặt thay đổi liên tục.

“À… à cái này… sao lúc đầu không ai nói với tôi vậy?”

Tôi giả bộ sửng sốt, cắn môi:

“Anh sẽ không phải là đang chê gia cảnh nhà em đấy chứ? Em trai em bị bệnh thật đấy, nhưng nó rất hiểu chuyện.”

Khóe miệng gã giật giật, cuống quýt lôi điện thoại ra:

“Không, không có! Chắc chắn không có đâu! Chỉ là… tôi đột nhiên nhớ ra công ty còn việc gấp. Hay là hôm nay mình dừng ở đây trước nhé?”

Chưa kịp tôi phản ứng gì, hắn đã bỏ chạy không thấy bóng dáng.

Tôi nhấp một ngụm trà, vui vẻ gửi em trai một cái bao lì xì.

“Thưởng cho chú mày đấy.”

Em trai tôi cực kỳ phấn khích:

“Đa tạ hoàng ân!”

Một giây sau, nó mở lì xì ra rồi gào lên đầy uất nghẹn:

“Năm trăm lẻ hai đồng??? Cho chó cũng không thèm!”

“Tưởng không cần thì trả lại đây.”

Thế là tôi phát hiện ra mình bị nó chặn luôn rồi.

“…”

Xử lý xong nhiệm vụ bị ép buộc, tôi tính đi về thì vừa định đứng dậy, một bàn tay trắng trẻo thon dài bất ngờ đưa tới.

Một giọng nam thanh nhẹ vang lên:

“Chào bạn, mình có thể xin WeChat không? Gần đây mình đang viết luận văn về chứng bại não, không biết có thể mời em trai bạn làm nghiên cứu không?”

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, nghẹn thở.

Trước mặt tôi là một chàng trai tầm ngoài hai mươi tuổi, tóc đen gọn gàng, ngũ quan sắc sảo, cao ít nhất phải mét tám lăm.

Trai đẹp.

Đại mỹ nam.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy ba giây, rồi trịnh trọng gật đầu.

“Bác sĩ, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm!”

Anh cười nhẹ, có vẻ hơi ngượng:“Mình vẫn đang học tiến sĩ, chuyên nghiên cứu về bại não ở trẻ em.”

Như thế thì sao chứ? Ai thèm quan tâm!

Tôi gửi tin nhắn cho em trai Tần Vọng, bảo rằng từ hôm nay trở đi, nó chính là một đứa trẻ bị bại não.

Nhìn biểu tượng dấu chấm than đỏ chót hiện lên, lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

Im lặng là đồng ý!

“Ting”

Danh sách bạn bè của tôi vừa thêm một gương mặt trai đẹp.

2.

“Trên đời còn công lý không? Còn đạo lý không đấy?!” – Dư Tiểu Tiểu tức giận – “Nếu cái đứa giành giải nhất quốc gia môn Vật lý kia mà là bại não, thì tụi mình – những kẻ phàm trần – chẳng phải là… đống rác à?!”

Tôi chẳng buồn để tâm, phẩy tay:

“Ôi dào, não kiểu Schrödinger ấy mà, biết không?”

Dư Tiểu Tiểu ngồi bẹp trên ghế sofa, giọng thẫn thờ:

“Làm bạn cùng bàn ba năm cấp ba với cậu – học sinh top đầu toàn trường – tôi đã thấy đủ tổn thương rồi, ai ngờ Tần Vọng – em trai cậu – cũng y chang. Nhà các cậu còn để người khác sống nữa không?”

Tôi đưa điện thoại ra khoe:

“Nhìn đi, học bá thật sự đấy, sinh viên chương trình liên thông từ cử nhân – thạc sĩ – tiến sĩ của học viện Y đại học A.”

Gương mặt Dư Tiểu Tiểu lúc này phức tạp vô cùng:

“Tần Hy, bản thân cậu đã là học bá, sao còn phải mê mẩn học bá khác nữa?”

Tôi gật gù đầy nghiêm túc:

“Người học giỏi thì nhiều, nhưng người vừa học giỏi lại vừa đẹp trai thì hiếm lắm. Mà người vừa đẹp trai lại vừa học giỏi thì… gần như tuyệt chủng!”

Dư Tiểu Tiểu cười nhạt:

“Thư tình hotboy cấp ba viết cho cậu thì bị cậu đem lót chân bàn, giờ còn ngồi đây bày đặt mê trai với tôi?”

Tôi bất lực nhún vai:

“Hồi đó còn non nớt, biết gì tình yêu là gì đâu! Đợi đến khi vào đại học rồi mở mang đầu óc ra mới hiểu… Trai ngành kỹ thuật thì thế nào chắc khỏi nói đúng không?”

Đặc biệt là tôi học Công nghệ thông tin, lớp toàn mấy “trái chuối méo mó”. Giờ hiếm lắm mới gặp một người vừa đẹp trai vừa dễ gần thế này, bảo sao không rung động?

Vừa nói, tôi vừa đổi tên hiển thị của anh chàng ấy thành cái tên vừa được gửi tới:

Phó Bắc Ninh.

Sau đó, tôi bắt đầu ngồi ngẫm nghĩ một vấn đề quan trọng:

“Này Tiểu Tiểu, cậu nói xem… em trai tớ nên là kiểu bại não thế nào thì hợp tình hợp lý nhỉ?”

Dư Tiểu Tiểu: ???

Tôi giơ điện thoại ra lắc lắc:

“Trai đẹp đang hỏi về tình trạng bệnh của nó đó.”

Có tâm chưa!

Dư Tiểu Tiểu đáp:

“Tớ thấy em trai cậu rất thông minh.”

Tôi: ?

Dư Tiểu Tiểu:

“Không những thông minh, mà còn lễ phép. Quan trọng nhất: cực kỳ đẹp trai.”

Tôi: ???

Tôi giơ tay sờ trán cô nàng:

“Dư Tiểu Tiểu, cậu sốt à?”

Cô ấy mắt lấp lánh:

“Trước đây em trai cậu từng giúp tớ làm bài tập đấy, tớ vẫn nhớ ơn tới giờ…”

Khoan đã, Tần Vọng học lớp 12, Dư Tiểu Tiểu đã đi làm rồi, nó giúp làm bài tập kiểu gì?

Tôi còn chưa kịp hỏi thì Dư Tiểu Tiểu đã vỗ vai tôi rất trịnh trọng rồi đứng dậy.

“Tần Hy, em trai cậu thực sự là một người rất tốt, nhất định phải trân trọng! À mà tớ nhớ ra ở nhà còn chút việc, đi trước nhé!”

Cô ấy vừa nói vừa nở nụ cười tỏa nắng với người nào đó sau lưng tôi:

“Em trai chào chị! Tạm biệt em trai nhé!”

…???

Tôi quay phắt đầu lại – thì thấy Tần Vọng chẳng biết đã về từ khi nào, đang lười nhác tựa vào tủ giày ngay cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu như biển.

Dư Tiểu Tiểu chuồn nhanh như gió, để lại tôi và Tần Vọng nhìn nhau sững sờ.

Tôi lắp bắp:

“…Về nhà sao không báo chị một tiếng?”

Tần Vọng cười lạnh:

“Nếu không về nhà, thì làm sao biết mình là kiểu bại não gì?”

Tôi: “…”

Thằng ranh con này, nhớ thù ghê gớm thật.

Tôi lập tức nhắn tin cho Phó Bắc Ninh:

“Dạo gần đây tình trạng không ổn lắm, không những đứng không vững mà còn hay chảy nước miếng, suốt ngày ‘ư ư a a’ chẳng nói ra câu nào rõ ràng…”

Phó Bắc Ninh:

“Có vẻ tình hình khá nghiêm trọng đấy, nên đưa em ấy đến bệ nh vi ện kiểm tra thì tốt hơn.”

----------
❤️ Chỉ mất 5 giây để nhận linh sớm nhất nhé:
1️⃣: Nhấn THÍCH bài viết này
2️⃣: Để lại mã 54456 dưới phần bình luận là xong
Mọi người nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

54456

24/08/2026

[FULL] Hưu Phu Chi Kiếm

[HOÀN THÀNH] Người mẹ hai mươi năm không gặp nay bỗng đứng trước mặt tôi, mở miệng là bắt tôi hiến tử cung cho em gái họ...
24/08/2026

[HOÀN THÀNH] Người mẹ hai mươi năm không gặp nay bỗng đứng trước mặt tôi, mở miệng là bắt tôi hiến tử cung cho em gái học Thanh Hoa.

“Em con có tiền đồ, là nhân tài của Thanh Hoa. Tử cung của loại công nhân như con, giữ lại cũng chỉ phí phạm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vòng Cartier trên cổ tay bà ta, bật cười:

“Được thôi, ba triệu, chuyển khoản ngay bằng tiền mặt.”

Nước mắt của bà lập tức khựng lại.

“Con… sao con có thể tàn nhẫn như vậy?”

Tôi thong thả vạch áo, để lộ vết sẹ o do bọn lưu manh để lại sau khi bị mẹ vứt bỏ năm xưa.

“Má u lạnh? Mẹ à, chẳng phải chiêu này là mẹ dạy con sao?”

Mẹ muốn tử cung của con,con cần tiền của mẹ.

Công bằng thôi, đúng không?

Người mẹ hai mươi năm không gặp nay bỗng đứng trước mặt tôi, mở miệng là bắt tôi hiến tử cung cho em gái học Thanh Hoa.

“Em con có tiền đồ, là nhân tài của Thanh Hoa. Tử cung của loại công nhân như con, giữ lại cũng chỉ phí phạm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vòng Cartier trên cổ tay bà ta, bật cười:

“Được thôi, ba triệu, chuyển khoản ngay bằng tiền mặt.”

Nước mắt của bà lập tức khựng lại.

“Con… sao con có thể tàn nhẫn như vậy?”

Tôi thong thả vạch áo, để lộ vết sẹ o do bọn lưu manh để lại sau khi bị mẹ vứt bỏ năm xưa.

“Má u lạnh? Mẹ à, chẳng phải chiêu này là mẹ dạy con sao?”

Mẹ muốn tử cung của con,con cần tiền của mẹ.

Công bằng thôi, đúng không?

01

Đêm mưa lớn, ánh đèn từng ph òng trong toà nhà văn ph òng lần lượt tắt đi.

“11 giờ 35 rồi, lại tăng ca tới khuya…” Tôi lẩm bẩm, nhét máy tính vào balô.

Lúc bước ra khỏi cổng công ty, mưa càng lúc càng to.

Tôi không mang theo ô, về đến căn ph òng trọ nhỏ thuê tạm thì cả người đã ướt sũng.

Cởi giày ra, lấy đại chiếc khăn khô trong tủ quần áo lau qua tóc.

Đột nhiên điện thoại rung lên, hiện ra một lời mời kết bạn.

【Nhàn Nhàn, mẹ đây】

“Đùa kiểu gì vậy…” Tôi lẩm bẩm, ngón tay lơ lửng trên màn hình, mãi vẫn chưa ấn nút chấp nhận.

Hai mươi năm trước, khi bà đi theo người đàn ông khác rời khỏi nhà, tôi mới chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.

Ký ức về mẹ chỉ còn lại một bóng lưng mơ hồ, cùng cơn mưa nhỏ ngày hôm ấy.

Về sau ở trường nội trú, họp phụ huynh thì ghế của tôi luôn trống không, ánh mắt thầy cô nhìn tôi luôn mang theo sự thương hại.

Tôi úp điện thoại xuống bàn trà, như thể làm vậy có thể trốn tránh hiện thực.

Nhưng tin nhắn mới cứ liên tục gửi đến, khiến bàn trà rung lên ầm ầm.

【Mẹ xin lỗi con】

【Có chuyện rất quan trọng cần nhờ con】

【Nhàn Nhàn, chấp nhận đi được không? Mẹ thật sự rất nhớ con】

“Giờ mới biết nhớ tôi, chắc chắn có ý đồ gì đây.” Tôi cười lạnh, rồi tắt chuông điện thoại.

Ba ngày tiếp theo, tôi cố tình phớt lờ toàn bộ tin nhắn.

Cho đến trưa thứ Năm, khi đang mua bánh sandwich ở cửa hàng tiện lợi dưới công ty, một chiếc ô Chanel bỗng che ngang đầu tôi.

“Nhàn Nhàn?”

Một người phụ nữ được chăm sóc kỹ càng, những nếp nhăn ở khoé mắt được lớp trang điểm tỉ mỉ che đi, bên dưới chiếc áo khoác hàng hiệu là chiếc vòng cổ ngọc trai lấp lánh.

Trên người bà thoảng mùi nước hoa nhẹ dịu, khác hẳn với ký ức về người mẹ từng mặc váy phai màu năm nào.

“Cô nhận nhầm người rồi.” Tôi siết chặt chiếc bánh sandwich trong tay, xoay người định rời đi.

“Đừng như vậy, Nhàn Nhàn, mẹ là mẹ đây, chúng ta nói chuyện một chút có được không?”

Nhìn những ngón tay sơn móng tỉ mỉ của bà, lại cúi đầu nhìn đầu ngón tay chai sạn vì làm việc nhà của mình, tôi chợt thấy nực cười đến đáng thương.

“Tôi còn phải đi làm.”

“Chỉ mười phút thôi, mẹ xin con đấy.” Giọng bà đã bắt đầu nghẹn ngào. “Mẹ đợi con ở tiệm trà sữa đối diện nhé, được không?”

Tôi không đáp cũng chẳng từ chối, bước nhanh quay về toà nhà văn ph òng.

02

Tan làm xong, như bị ma xui quỷ khiến, tôi bước vào tiệm trà sữa đó.

“Con muốn uống gì? Mẹ nhớ ngày trước con thích nhất là sữa chocolate…” Mẹ tôi nhiệt tình lật xem thực đơn.

“Chanh tươi, không đá không đường.” Tôi ngắt lời. “Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”

Bà khựng lại một chút, rồi lập tức kể vanh vách chuyên ngành đại học, nơi tôi đang làm việc, thậm chí cả khu tôi đang sống.

“Mẹ luôn theo dõi tin tức của con…”

“Thật sao?” Tôi khuấy ly nước, nhếch môi: “Vậy mẹ có biết, hơn một trăm vạn nợ nần mà mẹ và bố để lại đều do tôi trả hết? Cộng với khoản vay học phí bốn năm đại học, bây giờ mỗi tháng tôi phải trả hơn ba nghìn tệ. Mẹ có biết căn ph òng trọ tôi sống không có thang máy, mùa hè nóng như lò hấp không?”

Biểu cảm của bà cứng đờ, tay vô thức siết chặt dây túi xách da cá sấu. “Mẹ… mẹ vẫn luôn muốn bù đắp cho con…”

Tôi đặt ly nước xuống. “Nói vào vấn đề chính đi. Hai mươi năm không liên lạc, giờ tìm tôi có chuyện gì?”

Bà hít sâu một hơi, lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mạ vàng đẩy về phía tôi.

Trên thiệp là ba chữ ánh kim: “Quách Vũ Vi”, bên dưới là dòng chữ nhỏ: Chúc mừng đậu vào Đại học Thanh Hoa.

----------
Muốn đọc FULL truyện thì thao tác cực dễ nè 👇
❤️ Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
💕 Bước 2: Để lại một còm men 54634 nhé
Chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha mọi người😘

54634

[Hoàn] Tên đầu gấu trường mỗi tháng đưa tôi một trăm ngàn, chỉ để tôi không được đứng nhất lớp.“Diêu Diêu sĩ diện lắm, k...
24/08/2026

[Hoàn] Tên đầu gấu trường mỗi tháng đưa tôi một trăm ngàn, chỉ để tôi không được đứng nhất lớp.

“Diêu Diêu sĩ diện lắm, không đứng nhất là chịu không nổi. Dù sao thành tích của cậu cũng tốt, có nhất hay không cũng chẳng sao cả.”

Tôi nhận tiền, làm học sinh xếp hạng hai suốt ba năm.

Trước kỳ thi đại học, hắn lại tìm đến.

Nói ngắn gọn: “Một triệu, đừng thi đại học. Diêu Diêu phải là thủ khoa toàn thành phố.”

Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp: “Mấy năm nay ấm ức cho cậu rồi. Năm sau tôi sẽ thi lại cùng cậu.”

Tôi vui vẻ đồng ý.

Rồi quay đầu, cầm suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại bay thẳng lên thủ đô.

Tiền và bằng cấp, tôi đều muốn.

Tên đầu gấu trường mỗi tháng đưa tôi một trăm ngàn, chỉ để tôi không được đứng nhất lớp.

“Diêu Diêu sĩ diện lắm, không đứng nhất là chịu không nổi. Dù sao thành tích của cậu cũng tốt, có nhất hay không cũng chẳng sao cả.”

Tôi nhận tiền, làm học sinh xếp hạng hai suốt ba năm.

Trước kỳ thi đại học, hắn lại tìm đến.

Nói ngắn gọn: “Một triệu, đừng thi đại học. Diêu Diêu phải là thủ khoa toàn thành phố.”

Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp: “Mấy năm nay ấm ức cho cậu rồi. Năm sau tôi sẽ thi lại cùng cậu.”

Tôi vui vẻ đồng ý.

Rồi quay đầu, cầm suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại bay thẳng lên thủ đô.

Tiền và bằng cấp, tôi đều muốn.

1

Giáo viên chủ nhiệm thông báo tôi đi thi vòng sơ khảo Olympic học sinh trung học.

Tôi cầm đơn đăng ký trở lại lớp, vừa vào đến cửa thì nghe thấy mấy đứa chân tay lông lá đang bàn chuyện về tôi.

“Mười vạn á? Chẳng lẽ Trại Tiêu đáng giá vậy sao?”

Vệ Hiểu Tinh tựa lưng vào ghế, chân gác lên bàn, bộ dạng cà lơ phất phơ:

“Cô ta là cái thá gì chứ? Tôi làm vậy là vì Diêu Diêu. Lần trước chỉ đứng nhì, cô ấy buồn phát khóc.”

“Tôi ghét nhất là nhìn con gái khóc. Mười vạn coi như là mua nụ cười cho cô ấy thôi.”

Ba của Vệ Hiểu Tinh là một trong mười doanh nhân hàng đầu tỉnh.

Hắn là kiểu thiếu gia chui ra từ đống vàng, tiền tiêu vặt còn nhiều hơn tiền tiết kiệm nhà người khác.

Đám “lông chân” thi nhau nịnh nọt:

“Anh Vệ đúng là thương chị dâu hết mực. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Trại Tiêu là ‘chó liếm’ nổi tiếng quanh anh đó, anh đối xử như vậy không sợ cô ta đau lòng à?”

Vệ Hiểu Tinh cười khẩy: “Cô ta á? Toàn mùi nghèo rớt. Nghe nói chị cô ta phải bán bánh nướng ngoài cổng trường để nuôi cô ta đi học, mười vạn chắc phải cày nguyên năm mới có. Cô ta phải biết ơn tôi mới đúng!”

Tiếng cười vang lên ầm ĩ trong lớp, như thể có ai thả pháo xuống hố phân.

Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng cười lập tức im bặt.

Vệ Hiểu Tinh vội vàng bỏ chân xuống, xấ u hổ gãi gãi mũi.

Tôi đi tới, đặt tập bài tập lên bàn hắn: “Bài tuần này, tôi làm xong rồi.”

Hắn cười toe toét đến mức không thấy cả mắt: “Thích tôi đến vậy sao, đồ chó con liếm chân tôi.”

Tôi duỗi tay ra, mặt tỉnh bơ: “Năm trăm.”

Vệ Hiểu Tinh khựng lại, mới nhớ ra là thỏa thuận giữa hai đứa.

Tôi làm bài hộ hắn, mỗi lần năm trăm.

Ai mà không thích tiền chứ?

Hắn sa sầm mặt, rút ra năm tờ tiền mặt. Tôi vừa đưa tay ra nhận thì thấy hắn cười nhếch mép.

Ngay sau đó, hắn vung tay ném đống tiền vào người tôi.

“Trại Tiêu, cả đời này của mày cũng chỉ có thế thôi.”

2

Tôi cúi xuống, nhặt từng tờ tiền dưới đất.

Xung quanh phá lên cười:

“Nhìn kìa, nó thật sự cúi xuống nhặt kìa!”

“Vì năm trăm đồng mà mất mặt đến mức này sao?!”

Thế này là mất mặt à?

Vậy chắc họ chưa từng thử qua cảm giác làm phục vụ, bị mấy đứa trẻ hỗn láo hắt đầy dầu mỡ lên người mà vẫn phải gượng cười xin lỗi.

Giữa trời nắng như đổ lửa, vác cả mấy chục ký hàng leo lên tầng mười sáu, kết quả khách không nhận.

Trên đời này chỉ có một căn bệnh: nghèo.

Lúc tôi chào đời, trên tôi đã có hai chị gái.

Đến khi tôi được hai tuổi, lại có thêm một đứa em gái nữa.

Sự sống cứ thế lần lượt kéo đến ngôi nhà này, nhưng chưa bao giờ là điều ba mẹ mong muốn.

Ngay cả cái tên “Trại Tiêu” của tôi, vốn cũng là dành cho con trai.

Mãi đến năm tôi tám tuổi, cuối cùng đứa em trai cũng được sinh ra.

Chiếc cán cân vốn đã lệch sẵn, từ đó đổ hết về phía nó.

Tôi và em gái bị ép nghỉ học.

Hai chị gái kiên quyết phản đối, còn tuyên bố nếu hai đứa tôi nghỉ học, họ sẽ không gửi tiền về nhà nữa.

Ba mẹ tôi lúc đó mới chịu dừng lại.

Tôi cảm nhận rõ ràng sức mạnh của tiền bạc.

Tiền có thể khiến người cố chấp phải nhượng bộ, có thể biến vực sâu thành đại lộ bằng phẳng.

Vì tiền, tôi đã làm đủ thứ nghề.

Phục vụ, bốc vác.

Dù chỉ tám tệ một giờ, tôi cũng làm.

Nhưng số tiền ít ỏi đó, hoàn toàn không đủ để tôi rời khỏi cái nhà này.

Cho đến một ngày, tôi lướt được một bài viết trên diễn đàn Hupu.

[Người mình thích không giành được hạng nhất, khóc rất đau lòng. Mình nên giúp cô ấy thế nào?]

Tên người đăng là: Mộ Dao.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu, rồi gõ vào khung trả lời:

[Vung tiền ra.]

[Một vạn không đủ thì mười vạn. Người nghèo không có tư cách giữ giấc mơ.]

3

Thứ Hai đầu tuần, vừa khai giảng, Vệ Hiểu Tinh đã tìm đến tôi.

“Mỗi tháng mười ngàn, không được đứng nhất.”

Tôi chẳng hề ngạc nhiên.

Vì ngay từ đầu, tôi đã biết Mộ Dao chính là tài khoản phụ của Vệ Hiểu Tinh.

Hắn ghét cái kiểu nghèo hèn của tôi, nhưng lại cực kỳ coi trọng bộ não của tôi.

Chưa được bao lâu sau ngày khai giảng, hắn ném một xấp tiền mặt lên bàn tôi.

Khuôn mặt ngông nghênh, ánh mắt thờ ơ:

“Viết một lần bài tập, năm trăm.”

Việc này kiếm tiền nhanh hơn bưng bê gấp mấy lần.

Để ôm chắc cái “đùi vàng” này, tôi cố tình tiếp cận, dò hỏi khắp nơi sở thích của hắn.

Tôi mang cơm cho hắn, giúp hắn chạy vặt.

Ai cũng cười nhạo tôi là “chó liếm” của hắn.

Chỉ có tôi biết, hắn ra tay cực kỳ hào phóng.

Nhưng lần này, tôi từ chối.

“Đứng nhất là giấc mơ của tôi.”

Ẩn ý: Phải trả thêm tiền.

Vệ Hiểu Tinh chẳng thèm để tâm.

“Người nghèo thì mơ gì chứ? Lo mà no cái bụng đi!”

Tôi cắn môi, cúi đầu, giả vờ như bị tổn thương lắm, sắp khóc đến nơi rồi.

Vệ Hiểu Tinh vò đầu bứt tai, bực bội: “Một tháng mười vạn, được chưa?!”

Tôi còn đang suy nghĩ nên mở miệng thế nào để không bị lộ là đang diễn.

Thì bất ngờ, một cốc nước bị hắt thẳng về phía tôi — tôi không kịp né, toàn thân ướt sũng như chuột lột.

----------
Cách lấy l!nk đọc truyện nhanh nhất nè:
✨ Bước 1: LAI bài viết này giúp Ghiền nhé các bạn
👌 Bước 2: Gõ͏ dãy số 55729 rồi vào đọc ngay thôi nào
Nếu chưa thấy linh thì hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nha. Đủ 16 👍 truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🥺💕
Tên truyện: ĐẠI CA TRƯỜNG YÊU CẦU TÔI KHÔNG ĐƯỢC ĐỨNG NHẤT LỚP
Tình trạng: Đã hoàn thành

55729

Address

Vinh Yen
15000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vườn Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Vườn Truyện:

Shortcuts

Share