Quacakidieu

Quacakidieu Blog phim ảnh, sách vở và những câu chuyện của Cà!

GOOD BOY (2025)Chỉ cần một ánh mắt của ẻm Indy mà phim buồn x10 🥲🥲🥲 Em Indy trong phim làm mình lan man nhớ đến việc hồi...
18/11/2025

GOOD BOY (2025)

Chỉ cần một ánh mắt của ẻm Indy mà phim buồn x10 🥲🥲🥲
Em Indy trong phim làm mình lan man nhớ đến việc hồi còn bé, mình tiếp nhận cái niệm về "cái chết", đặc biệt là cái chết của một người thân thương như thế nào. Vì ở một góc độ nào đó, thì đấy cũng chính là hành trình mà em Indy đang trải qua trong bộ phim này.

Ẻm là một chú chó, nên ẻm nào biết cái chết của một con người là gì. Ẻm chỉ biết một ngày kia, chủ ẻm đưa ẻm đến một nơi xa lơ xa lắc, rồi anh ấy càng ngày càng ốm yếu lạ lùng, càng ngày càng khác xa người chủ mà em từng yêu thương và cũng yêu thương em vô cùng. Nhưng em vẫn yêu chủ, và trong những khoảnh khắc "bình thường" ngắn ngủi, chủ cũng yêu em như một mùa xa xưa nào đó.

Ngôi nhà trong phim ban đầu hiện lên như một chốn quỷ ma, nhưng cuối cùng nó lại giống nhiều hơn với một trạm trung chuyển, một ga cuối trước khi người ta tới điểm đến cuối cùng. Thứ lẩn khuất trong ngôi nhà đó, có thể là một bóng ma tàn ác, nhưng cũng có thể là một thần chết đang làm công việc của mình.

Chỉ là Indy không hề biết. Trong một câu chuyện cổ tích trước giờ đi ngủ, thì hẳn sự trung thành của em, tình yêu của em, sự can đảm của em đã dẫn đến một cái kết với hoa thơm bừng nở và cầu vồng nơi cuối chân trời.

Trong bộ phim này, thực ra có đến hai Indy. Một thì hẳn là Indy Indy rồi, nhưng nhân vật còn lại chính là cô em gái chỉ xuất hiện chớp tắt thông qua những cuộc điện thoại. Cả hai đều cố gắng cứu chủ của Indy, bằng tình yêu, bằng tình thân và sự kiên nhẫn tận tụy. Nhưng những tình cảm ấy lại chẳng thể chạm tới ông chủ/ người anh trai của họ. Chú chó ở đó thì chẳng thể lên tiếng, còn người có thể lên tiếng lại chẳng thể hiện diện.

Họ đều bị xua đuổi, nhưng chưa bao giờ bỏ cuộc. Người duy nhất bỏ cuộc đã từ bỏ bản thân mình.

Ta vẫn hay nói về hành trình của nhân vật. Vậy hành trình của Indy trong bộ phim này có thể là gì? Có lẽ là sự sáng tỏ về chia ly sinh tử. Và cuộc sống vẫn tiếp tục.

Phim thứ hai đi xem trong LHP Ý năm nay là "Diciannove". Tên phim nghĩa là "Mười chín" - hoặc Tuổi mười chín, cho match ...
23/10/2025

Phim thứ hai đi xem trong LHP Ý năm nay là "Diciannove". Tên phim nghĩa là "Mười chín" - hoặc Tuổi mười chín, cho match với tình tiết.

Trong bộ phim này, cậu thanh niên Leonardo vừa bước sang tuổi 19 đã rời quê nhà ở vùng Parmelo tới London du học. Nhưng rồi nhận ra ngành học ấy không phải đam mê đời mình, từ London, Leo đã chuyển tới Siena để theo học ngành văn học Ý mà mình hằng mơ ước, để được thỏa chí đắm say trong thơ ca và câu chữ.

Khi một tình tiết thường sẽ nằm ở cuối các bộ phim (nhân vật quyết đánh đổi an toàn hiện tại để đuổi theo đam mê) lại được đẩy ngay lên đầu. Kết bài quen thuộc trở thành một cái mở bài lạ lẫm; điều mà các nhân vật trong những bộ phim khác phải trầy vi tróc vảy bao phen mới chạm tới được thì cậu nhân vật chính của Diciannove lại có được ngay chỉ sau một cụm từ khóa tìm kiếm cùng vài cái nhấn chuột; cái khó khăn đã bị nghịch đảo thành dễ dàng, thì hẳn phần thường sẽ dễ dàng sẽ biến thành hầm chông hố đạn.

Và quả đúng là vậy 😂😂😂 Chàng thanh niên của chúng ta chẳng mất gì đã tới được Siena như ước nguyện. Nhưng phàm cái gì đến dễ quá thì cũng khó được lâu dài. Bao gồm cả hoài bão và đam mê. Dù phim được giới thiệu là thuộc thể loại chính kịch, nhưng tôi đã thưởng thức cái hành trình lên bờ xuống ruộng, bị cuộc đời vả cho bép bép bép của nam chính với một tâm thế khá... hân hoan kiểu "Cho mầy chớtttt, thích bướng à à à" 😂😂😂 Chắc tại mình cũng thấy bóng dáng Phan Thị Cà 19 tuổi trong câu chuyện ẩm ương dẩm dớ đấy, và mình cũng thấy cả những tình huống rất kì quặc kiểu con Cà 33 tuổi trong đấy nữa :)))

Trong buổi chiếu hôm nay, có bạn khán giả bảo là nhân vật nhiều vấn đề thế mà sao cả phim chẳng thấy anh ta tập trung giải quyết rốt ráo chuyện gì. Rồi bác giám tuyển bảo là phim này không tập trung vào vấn đề, mà nhấn mạnh vào cách kể. Kiểu, chúng tôi chỉ nêu vấn đề còn giải pháp có hay không thì tùy ở các bạn tự viết nốt.

Còn từ góc nhìn của mình, thì mình thấy nhân vật trong phim có quá trời thổn thức tuổi trẻ. Nhiều cái thì ừ là cuộc sống ném chanh vào mặt cậu ta, nhưng nhiều cái là do nó ương thật mà :))) Ừ thì tuổi trẻ quay cuồng, tuổi trẻ hỗn loạn với những phép thử sai và những lần trả giá, nhưng mà một cách một người bị ương với một người bình thường trải nghiệm và vượt qua những chiện ấy cũng khác lắm.

Với mình thì phim này không phải hành trình nam chính đi tìm chính mình cái gì hết, bởi cơ bản là từ đầu đến chân anh ta đã là một rổ vấn đề đầy ặc rồi. Cái anh ta cần lúc này chỉ là sàng lọc giữa cái mớ ấy để xem anh ta sẽ giữ lại gì và sẽ co chân sút cái gì xuống sông ở cuối hành trình tuổi trẻ của mình. Bởi trưởng thành cũng là học cách chấp nhận bản thân mình với toàn bộ những điểm dị biệt hay khiếm khuyết của nó. Với phim này, thì câu chuyện đang đi sâu vào những điểm khác thường. Sự không giống ai ấy có thể đúng có thể sai, nhưng cũng có thể là một vạch kẻ để ta men theo mà tiến về phía trước.

Đầu phim, nhân vật có quá trời vấn đề, rồi đến một lúc, những vấn đề ấy trở thành chính anh ta. Đến khi đó, có khi chúng chẳng còn là vấn đề nữa mà sẽ được gọi bằng cái tên mĩ miều hơn là "chất riêng"? Người ta có thể thích, có thể ghét cái chất riêng ấy, nó cũng có thể là thứ sẽ ngáng chân bạn trên đường đời... nhưng mà khi đã tự khẳng định được chất riêng ấy cho mình rồi, thì ta sẽ thấy mình đỡ cảm giác bơ vơ hơn hẳn khi sống giữa cuộc đời cao rộng với đủ thứ nhiễu nhương này.

Mùa phim Ý năm nay của toi bắt đầu bằng “VERMIGLIO” (2025), một phim tâm lý chính kịch mà mới xem thì thấy nó hơi xa các...
12/10/2025

Mùa phim Ý năm nay của toi bắt đầu bằng “VERMIGLIO” (2025), một phim tâm lý chính kịch mà mới xem thì thấy nó hơi xa cách lạnh lùng, nhưng càng xem ta sẽ càng thấy bên dưới cái mở màn uể oải tưởng chừng vô cảm ấy lại là một mạch ngầm cảm xúc chỉ chực tuôn trào.

VERMIGLIO là phim điện ảnh thứ tư của nữ đạo diễn Maura Delpero trong vai trò đạo diễn. Bối cảnh chính của phim là một cộng đồng dân cư sống trên miền núi cao xứ Vermiglio (Ý) vào năm 1944, hay một năm sau khi Ý bại trận trên các chiến trường Thế Chiến II. Trung tâm của bộ phim là gia đình ông giáo làng Graziadei. Lớp học của ông là lớp học duy nhất trong vùng, và ông cũng là thầy giáo duy nhất đứng trên bục giảng lớp học ấy. Và các học sinh trong lớp, đa phần cũng là các con trai và con gái của ông.

Giữa nước Ý thời hậu chiến, gia đình nào cũng phải sống kham khổ. Nhưng hoàn cảnh của nhà Graziadei còn ngặt nghèo hơn khi hai ông bà có đến 9 người con, thu nhập làm nghề giáo của ông phải chia năm sẻ bảy để nuôi hơn mười cái miệng ăn, và cả một “cái miệng” trừu tượng được nuôi lớn bởi những thức ăn tinh thần. Rồi một ngày kia, gia đình ông, và cả cộng đồng nơi xa ngái ấy, chào đón sự xuất hiện của một người khách phương xa.
Đó là Pietro, một kẻ đào ngũ, trốn tới nơi này những mong rũ bỏ được bóng tối kinh hoàng của chiến tranh. Mưa dầm thấm lâu, Pietro phải lòng cô con gái cả nhà Graziadei. Mối tình nhanh chóng kết thúc dẫn đến một đám cưới hạnh phúc. Và rất nhiều xáo trộn trong nhịp sống thường nhật của nhà Graziadei và cả cộng đồng dân cư xung quanh họ.

VERMIGLIO là tác phẩm đại diện cho điện ảnh Ý tranh giải hạng mục Phim quốc tế xuất sắc tại Oscar lần thứ 97 tới đây. Và nó cũng là cái tên rất được lòng cả báo chí lần giới phê bình điện ảnh toàn cầu. Trong một năm qua, phim đã nhận được đề cử ở nhiều liên hoan phim lớn nhỏ, và ẵm về không ít giải. Phim ăn điểm nhờ những khung hình tinh tế, phong cách tường thuật mạch lạc và đồng nhất.

Với mình, thì VERMIGLIO có tiết tấu khá chậm, tìm kiếm câu chuyện trong những tình huống bình dị của đời sống hằng ngày: một bữa sáng đạm bạc, một lớp học ồn ào, những việc đồng áng lặp đi lặp lại, hay câu chuyện vụng trộm thì thào trước giờ lên giường đi ngủ… Trong suốt nửa đầu của VERMIGLIO, khán giả sẽ cùng đạo diễn lang thang đây đó giữa ngôi làng chìm trong tuyết trắng và lắng nghe nhịp thở của làng quê trong từng góc nhỏ ấy. Nó có thể vụn vặt, đôi khi cho cảm giác không có gì đáng kể, nhưng giống như một hành lang xoắn ốc, từ từ kéo khán giả chìm sâu vào bối cảnh ấy, và trở thành một phần của chính cộng đồng này.

Trong phim, sự luân chuyển của mùa cũng đóng vai trò như một mạch kể. Thiên nhiên trong VERMIGLIO giống như những chỉ dấu cho sự phát triển của cốt truyện, không chỉ đẹp mà còn đa nghĩa, sự đa nghĩa nhiều phần đến từ việc “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Bộ phim mở ra giữa mùa đông giá, khi chiến tranh vẫn còn là nỗi ám ảnh treo lơ lửng trên đầu, khi cái chết có thể ập tới cướp đi các sinh mệnh bất cứ lúc nào - dù là nơi tiền tuyến hay chốn hậu phương. Nhưng cũng trong mùa đông ấy, cô con gái cả nhà Graziadei gặp được anh chàng Pietro. Tình yêu của họ thăng hoa và nhận được sự chúc phúc cùng lúc sắc xanh cây lá thay thế cho tuyết trắng phủ khắp núi đồi.

Nhưng, tuyết tan ấy cũng là lúc nhịp sống bình thường của nhà Graziadei lộ ra những nếp gợn bất an. Đó là những trăn trở về danh tính, về thân phận, về sự mất kết nối, về phẩm hạnh, về khát khao được công nhận… và chất chồng cùng ẩn ức, cùng những nỗi đau chẳng thể nói cùng ai. Nếu trong nửa đầu bộ phim, nỗi đau là thứ có thể được gọi tên, có thể gán nguyên nhân cho một cuộc chiến tranh hay một căn bệnh trọng và người ta dễ dàng tìm được sự sẻ chia; thì ở nửa sau, biến cố ập đến từ những điều ngỡ như chỉ có thể đổ lỗi cho số phận: ai đó sinh nhầm thời, yêu nhầm người, hoặc chỉ đơn giản… là hẩm hiu.

Số phận hẩm hiu là chuyện may nhờ rủi chịu, ta biết chia sẻ cùng ai bây giờ? Thế nên, với mình, nửa sau phim dù khung cảnh đầy sức sống, nhân vật cũng đối thoại với nhau nhiều hơn, có nhiều tiếng nói cười ríu rít hơn… nhưng lại mang đến cảm giác trĩu nặng hơn. Thiên nhiên đã tràn trề nhựa sống, bóng ma của chiến tranh đã không còn, nhưng dường như đó mới là lúc nhà Graziadei thấm thía nỗi đau chia cắt. Nỗi đau chung, ấy vậy mà mỗi thành viên lại phải chật vật theo cách của riêng mình để vùng thoát khỏi nó. Có người ra đi mà vấn vương chốn cũ, có người vẫn ở lại mà trái tim như đã chu du nơi nào…

Tên phim, VERMIGLIO là tên phim, cũng là một địa danh có thật nằm ở miền bắc nước Ý. Trong phim, bạn cũng sẽ thấy gia đình Graziadei thường nhắc tới Sicilia (và Pietro cũng đến từ đây) với cam và máy bay và những đợi chờ đoàn tụ. Scicila nằm ở vị trí gần như ở cực nam nước Ý, tạo ra thêm một phép tương phản cho bộ phim. Vermiglio là hiện thực còn nhiều ngang trái, còn Sicilia là nơi họ chưa bao giờ đặt chân, nhưng luôn chỉ biết về nó với những gì đẹp đẽ. Nghĩ cho cùng, thì đáp án cho mọi câu hỏi dường như đều đã ở ngay trước mắt mình, chỉ là ta có dám đi xa thêm khỏi những nơi xa nhất mình từng đặt chân tới để kiếm tìm nó hay không. Như một người vợ trẻ nọ, sau bao ngay tháng dùng gang tay để to khoảng cách từ Vermiglio tới Sicilia trên bản đồ, đã quyết định lên tàu đi xa để vén những bức màn mịt mùng đang che trước mắt mình.

VERMIGLIO, và nhiều phim Ý độc đáo khác, sẽ được trình chiếu trong khuôn khổ Liên hoan phim Ý 2025 tại Hà Nội. Hoạt động do Đại sứ quán Ý tại Hà Nội phối hợp với Liên hoan phim châu Á tại Rome tổ chức, diễn ra tại Trung tâm Chiếu phim quốc gia (Hà Nội) từ ngày 20 đến ngày 25-10.

MƯA ĐỎ (2025)Phim "Mưa đỏ" với mình không hẳn là một tác phẩm được xây dựng từ tiểu thuyết của nhà văn Chu Lai. Nó sống ...
28/08/2025

MƯA ĐỎ (2025)

Phim "Mưa đỏ" với mình không hẳn là một tác phẩm được xây dựng từ tiểu thuyết của nhà văn Chu Lai. Nó sống động, và đi vào lòng mình có lẽ vì cái không khí, và tinh thần mà "Còn gì đẹp hơn" của Nguyễn Hùng đã nói rất trúng. Đó là câu chuyện về sự sống và cái chết, về sự tàn khốc của chiến tranh, về lý tưởng, về tình yêu đất nước, tình yêu gia đình... tất nhiên rồi. Nó là tất cả những điều ấy, và nó còn là câu chuyện về những con người đi tìm cách sống.

Khi xem "Mưa đỏ", mình cảm nhận được một không khí rất khác lạ. Như thể những người lính trong bộ phim này, từ khung hình đầu tiên, đã bắt đầu vun vén, chuẩn bị cho đoạn kết của mình. Hầu hết thời lượng phim, không ai hé răng nói đến ngày trở về, ngược lại, họ tìm kiếm những dấu hiệu báo trước cái chết của mình: trong đôi câu lỡ lời, trong một cánh chim, trong bức thư gửi về gia đình... Nhưng không bao giờ từ phía quân thù.

Nói về cái chết dường như là một câu thần chú để họ tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, và không sợ hãi trước cái chết có thể ập tới bất cứ lúc nào. Nhìn sâu vào cái chết, có lẽ cũng là cách để họ gián tiếp nói về tình yêu sự sống. Ai lại không yêu, không muốn được sống tiếp chứ, nhất là khi ta có một gia đình để trở về, một khát vọng sáng tạo còn dang dở, một tuổi trưởng thành mới mấp mé nửa bước chân...

Những người lính ấy yêu cuộc sống, nhưng đồng thời họ cũng tự ý thức được cái chết của mình. Hoặc có lẽ đây là thiên kiến của mình từ góc nhìn của hậu thế. Nhưng càng về cuối phim, mọi người càng có xu hướng gói ghém hành trang cuộc đời lại, sao cho thật nhẹ nhàng, để rồi nếu hành trình của họ có dừng lại ngay sau một chớp mắt, thì chẳng ai phải hối tiếc điều gì.

Nhưng sao lại chẳng còn điều gì hối tiếc được, khi họ còn trẻ trung như thế, còn biết bao việc đang chờ đợi mình quay về tiếp tục... Mà, có lẽ đó cũng là một câu thần chú khác của họ. Gói ghém gọn gàng những thứ trong tầm tay, để không phải đớn đau tiếc nuối về những điều có lẽ sẽ mãi mãi chẳng bao giờ tới. Và để toàn tâm toàn ý cho cuộc chiến trước mặt. Bởi lịch sử đã trao cho họ một sứ mệnh lớn lao, sẽ thử thách sự kiên cường mỗi con người lên đến cực điểm. Dù chẳng ai nói thành lời, nhưng ai cũng biết, họ có thể chết, nhưng chiến dịch không được phép thất bại.

Sau cùng, khi xem phim, cảm giác đè nặng tim mình, khiến mình đôi lúc gần như không thở nổi chẳng phải cái chết ập tới bất ngờ, chiến trường vương vãi những mảnh tay chân chẳng còn nguyên vẹn hay cơn mưa đỏ trút xuống khi nước hòa với máu bị bom đạn hất tung lên trời... Điều khiến bộ phim trở nên phức tạp về mặt cảm xúc với mình sau cùng, và đã luôn như thế, chính là tinh thần của những người lính khi quyên qua cuộc chiến ấy, cũng là những gì rất dài mình vừa nói bên trên.

Nếu bạn có hỏi phim hay không Cà, thì mình chỉ muốn nói là hãy tin vào cảm xúc đang dâng lên trong bạn của bạn khi nghe đoạn điệp khúc "Hết kháng chiến nếu con còn chưa về/ Mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng/ Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước/ Với con thế thôi, còn gì đẹp hơn?". Cá nhân mình thưởng thức bộ phim dựa trên việc suy nghĩ về các nhân vật nhiều hơn là phân tích bản thân bộ phim về mặt cấu trúc hay tình tiết. Tất nhiên phim có rất nhiều cái tốt và một số đứt gãy (mà rất mong là mình có đủ kỷ luật để ngồi lại viết về nó), nhưng trên hết, nó là một bộ phim đáng xem.

Rất gợi ý các bạn đi xem.

Mình đã từng - và sẽ luôn - yêu quý một ô cửa nọ, nằm chơi vơi đâu đó trong một khu chung cư của Sài Gòn sau giải phóng....
16/06/2025

Mình đã từng - và sẽ luôn - yêu quý một ô cửa nọ, nằm chơi vơi đâu đó trong một khu chung cư của Sài Gòn sau giải phóng. Ô cửa sổ ấy không có chấn song, nhiều cây xanh, và có một gã giang hồ đứng kế bên một giọng ca cải lương hàng đầu.

Đấy là một buổi sáng trong vô vàn buổi sáng của cuộc đời họ. Nhưng cũng đồng thời là buổi sáng đầu tiên. Buổi sáng mà cánh bướm cuối cùng cũng vỗ những nhịp đầu tiên trong trái tim hai người. Một thứ xúc cảm phức tạp, mà dường như ai cũng biết, nhưng đến cuối cùng, lại chẳng ai biết gì cả.

Hồi phim mới ra, khán giả kháo nhau rằng hẳn có gì đó đã bị cắt mất trong cảnh phim ấy. Vì hăn-phải-có-gì-xảy-ra rồi thì sau đó một người mới cứ mãi tẩn ngẩn tần ngần, còn người kia quyết tâm làm những điều (anh ta cho là) đúng đắn đầu tiên trong đời. Nếu đó không phải "triệu chứng" của tình yêu, thì còn gì khác được đây? Năm đó, đạo diễn không nói, diễn viên không nói, khán giả không truy cùng hỏi tận câu trả lời, dường như chúng tôi đã ngầm định một "câu trả lời" cho ô cửa sổ ấy. Hãy cứ để ô cửa sổ là ô cửa sổ, rộng mở, mời gọi bạn nhìn qua và tìm kiếm những kiến giải cho riêng mình.

Bảy năm kể từ khi lướt qua ô cửa sổ ấy, mình đã đi qua rất nhiều ô cửa sổ khác. Và trong chính sự bất ngờ của bản thân, đến một lúc, mình nhận ra bản thân không còn quan trọng lắm chuyện ai yêu ai, ai công khai lấy ai, ai bỏ ai (maybe chuyện ai phản bội ai thì có quan tâm xíu, tại cái này liệt vào dạng truyện cảnh giác rồi 😂) họ có thật yêu nhau không... Mình quan tâm tới cảm giác hạnh phúc, an toàn, được lấp đầy và trở nên tốt hơn của họ hơn. Mình thích quan sát những đổi thay cùng lúc vừa có thể mong manh như cơn gió vừa có thể dữ dội như giông bão ấy.

Vì tình yêu là tình yêu thôi. Nó là vấn đề của cá nhân với cá nhân (lý tưởng là 1:1 😂😂😂), tâm hồn với tâm hồn, thể xác với thể xác. Còn thể xác ấy là nam hay nữ, song tính hay dị tính hay chuyển giới hay vô tính luyến ái... (không biết từ lúc nào phổ giới của nhân loại đã vượt quá tầm hiểu biết của tôi ;_;) thì thực sự không phải việc "cần làm rõ". Nếu cá nhân ấy cảm thấy cần (và đủ tin tưởng), bạn sẽ được thông báo.

Quay lại với câu chuyện ô cửa sổ bên trên. Sáng nay có vẻ như mình đã mở mắt sai cách 🥲 Video đầu tiên mình xem khi lướt mạng xã hội là "bản mở rộng" của cái phân đoạn bên cửa sổ ấy. Một nụ hôn đã xuất hiện. Nhưng dựa trên độ mượt của hình ảnh, cử động nhân vật và tính toán góc máy, mình nghĩ khả nănh cao đó là một sản phẩm của AI. Nó cũng không phải dạng video fanmade cho "bõ thèm". Mình nghĩ nó được làm ra với tính toán của chính đạo diễn phim, hoặc tệ nhất thì cũng là người trong êkip. Và đăng trên fanpage phim.

"Xem phải" cái video ấy mình buồn không? Khó nói lắm. Một mặt nó nói với mình rằng trong tầm nhìn của đạo diễn, nụ hôn đã luôn ở đó. Chỉ là anh ấy có sẵn sàng dẫn hai nhân vật của mình ra khỏi chiếc tủ hay không. Bảy năm trước không. Nhưng bây giờ có lẽ có.

Nhưng mặt khác, mình thấy tệ. Tất nhiên là trong đó có một phần câu chuyện về con đường video kia ra đời. Nhưng nhiều hơn thì là về sự "đồng thuận". Liệu trên phim trường vào 7 năm trước, hai diễn viên có được chia sẻ về nụ hôn này - dù nó có thể có, có thể không được quay - không? Nó có phải một yêu tố giúp họ xây dựng cảm xúc cho chặng sau của phim không?

Tức là, nó có organic với mạch truyện và phát triển nhân vật tại thời điểm đó không? Hay nó chỉ là câu chuyện bây giờ có một người đàn ông đang cố bước ra khỏi cái tủ của chính mình, bằng cách đẩy hai người đàn ông khác ra khỏi chiếc tủ của chính họ? Tất nhiên anh là đạo diễn, là cha là mẹ của bộ phim nên anh sẽ là người hiểu rõ nhất nhân vật của mình hơn dăm ba loại khán giả xem xong rồi tự suy diễn.

Nhưng mà ý em là đã bảy năm trôi qua rồi ấy anh? Thứ không có thật ngay từ đầu, sao giờ mình phải dùng công nghệ giả dối để tạo ra? Ngày đó anh đã đấu tranh rất nhiều để "Song lang" được là "song lang" thay vì "đây là câu chuyện yêu đương của hai chàng trai" ấy. Em thực sự không hiểu. Nếu, trong một khoảnh khắc nào đó, anh nghĩ là sau bảy năm mọi cảm xúc về phim trong lòng người hâm mộ đã không còn quá sâu sắc như xưa, và một video như thế không hại gì, thì em có thể dõng dạc cho anh câu trả lời: Em vẫn trân trọng "Song lang", lẫn những cảm xúc phim mang đến cho em, như ngày đầu tiên được xem nó ở rạp.

Vậy thôi.

Nếu bạn đang ở Sài Gòn, thì cuối tuần này hãy tới tham gia sự kiện ra mắt bộ đôi tác phẩm lý thuyết - thực hành sáng tác...
04/06/2025

Nếu bạn đang ở Sài Gòn, thì cuối tuần này hãy tới tham gia sự kiện ra mắt bộ đôi tác phẩm lý thuyết - thực hành sáng tác truyện tranh này cùng chúng tui 😙

Bao vui, bao hấp dẫn. Đảm bảo sẽ hé lộ cho bạn rất nhiều câu chiện hậu trường bất ngờ 🥳

Giai đoạn 2008-2010, Minivan Getting Around từng làm một cái phim tài liệu tên "Họa sĩ truyện tranh" với nhân vật chính ...
26/05/2025

Giai đoạn 2008-2010, Minivan Getting Around từng làm một cái phim tài liệu tên "Họa sĩ truyện tranh" với nhân vật chính là anh Thành Phong, họa sĩ của bộ truyện "Orange" trứ danh. Yep, thời đấy chúng tôi đang mê mệt cặp tác giả Phong Dương vì series "Orange" của hai ảnh. Thế mà thế quái nào bây giờ tuổi chúng tôi đã sắp đủ tuổi đẻ ra nam chính mà truyện vẫn hiatus ;_;

Kể lại chuyện này là vì hồi đó tui đã ước ao biết bao có cơ hội được "làm việc với anh Phong" như bạn Vân của tôi. Vèo một cái 16 năm đã trôi qua, và tôi đã có cơ hội làm việc chung với ảnh thật, dù chỉ là gián tiếp, trong một dự án liên quan đến truyện tranh.

"Making Comics" chính xác là cuốn sách đồ sộ và khó nhất tôi từng dịch tới giờ. Tôi dịch và anh Phong hiệu đính. Sách trình bày rất nhiều lý thuyết hữu ích về cách kể chuyện, dẫn chuyện và bố trí khung hình mà các bạn - dù là họa sĩ truyện tranh, họa sĩ, nhà làm phim, quay phim hay người kể chuyện - đều sẽ có lúc cần đến để nâng tầm kỹ năng của mình.

Sách hay phải đi theo bộ. Ngoài "Making Comics" dạy vẽ truyện tranh, bạn có thể tìm hiểu kỹ hơn về lịch sử và khoa học gắn liền với nghệ thuật này trong "Understanding Comics" - tác phẩm gối đầu giường của rất nhiều nghệ sĩ hình ảnh nổi tiếng toàn cầu.

SINNERS (2025)Tác phẩm do Ryan Coogler (với khán giả đại chúng nước mình thì ảnh nổi tiếng nhất với vai trò đạo diễn hai...
22/05/2025

SINNERS (2025)

Tác phẩm do Ryan Coogler (với khán giả đại chúng nước mình thì ảnh nổi tiếng nhất với vai trò đạo diễn hai phần "Black Panther" đó) ngồi ghế đạo diễn kiêm biên kịch, cùng với sự góp mặt của chàng thơ của ổng - otaku (không biết bây giờ ảnh còn cày anime như những năm hai ngàn không trăm hồi đó không =)))) Michael B. Jordan. Sau khi xem phim, thì mình chỉ có thể thốt lên là: "Uây, người ta làm phim kiểu này được luôn á hả!?" theo mọi nghĩa tích cực nhất của câu cảm thán này. Nó lắt léo, nó bất ngờ, nó giàu cảm xúc, nó gom những thứ tưởng chừng rất random vào cùng một chỗ và nấu thành tác phẩm tuyệt vời.

Trong bộ phim này, hai anh em giang hồ khét tiếng Smoke và Stack đã quyết định trở về quê hương sau chuỗi đời phiêu bạt - họ từng là những tay lính đánh thuê, từng làm cướp, từng là tay chân của nhà Al Capone... và giờ, họ sắp trở thành những ông chủ. Đúng vậy, Smoke và Stack trở về quê nhà để mở một "jukebox" - ê cái này hôm qua tui quên mất phụ đề dịch là gì rồi, nhưng bạn cứ hiểu đó là một cái night club chơi nhạc blue của riêng người da đen á - và đi tìm sự giúp đỡ của những người thân xưa cũ. Jukebox ấy cũng là sân khấu đầu tiên của Sammie Moore - cậu em họ có thiên phú của một người ca nhạc sĩ nhạc blue và đã ở cái tuổi để muốn tìm kiếm một con đường cho riêng mình. Đêm khai trương jukebox đã rất tuyệt vời, cho đến khi hai anh em nhận ra có một thế lực ma quỷ xấu xa cũng đang muốn được mời dự tiệc.

Nếu mình có làm một cái bình chọn cá nhân về những bộ phim khiến bản thân bất ngờ nhất vì ấn tượng ban đầu và ấn tượng sau khi xem hoàn toàn khác nhau, thì chắc chắn SINNERS sẽ được một vé đầu bảng. Lần đầu tiên mình biết đến phim này là khi nhìn hình nhân vật của bé Hailee Steinfeld nhe nanh múa vuốt máu me tè lè trong một post FB. Ấn tượng đầu tiên của mình về phim được ấn định đây là một tác phẩm kinh dị. Sau đó, khi Việt Nam có lịch chiếu sớm và công bố poster phim (bạn sẽ thấy mình đính kèm trong chùm ảnh bên cạnh, hoặc ở dưới) thì mình lại kiểu "Ủa đây là phim hành động đô thị cảnh sát bắn giang hồ bùm chéo à?". Tới khi xem 5 phút đầu tiên, mình lại tưởng đây là phim trừ tà. 20 phút tiếp theo lại khiến tim mình đánh lô tô kiểu "Bỏ mẹ, phim này là "Broadwalk Empire" lấy bối cảnh Mississippi à, và 20 phút tiếp theo phim lại cho mình một ấn tượng khác nữa...

Hôm qua, sau khi xem xong, mình đã phải thốt lên là "Cái phim kì dị gì mà 30 phút đổi thể loại một lần như thế này?". Ngồi ở hàng ghế khán giả, đôi khi mình cứ thấy bản thân như con tin, không biết bị đạo diễn bắt cóc cho lên xe chở đi đâu =))) Nhưng thực ra là anh Coogler chở đi đâu em cũng chịu, vì phim thực sự cuốn. Bởi xét cho cùng, thứ giữ tổng thể bộ phim này thành một mạch nhịp nhàng đồng nhất không phải thể loại, cũng chưa hẳn là cốt truyện hay plot twist gì (cái sự role play các thể loại với tôi chính là plot twist lớn nhất =))), mà chính là cái bối cảnh lịch sử nơi câu chuyện diễn ra, không gian văn hóa mà từ ấy các nhân vật bước ra cùng với thế giới bên trong của họ mới chính là cực phẩm.

Trong một số bài viết về phim, chắc chắn các bạn đã thấy các cây bút nhắc nhiều đến âm nhạc, cụ thể là nhạc blue, như một đóng góp xuất sắc cho tính nghệ thuật của phim. Âm nhạc đúng là xuất hiện trong phim này như một ám ảnh, nó là ma quỷ trong mắt người này nhưng cũng là lẽ sống trong mắt người khác, đôi khi nó hung hăng hăm dọa, nhưng lúc khác lại là thứ ủi an cho những linh hồn đã quá mỏi mệt với thế giới ngoài kia, giải phóng cả tâm trí và cơ thể họ vào một thực tại nửa thực nửa hư; âm nhạc lúc này lại là thứ vạch sâu lằn ranh giống loài, nhưng rồi lúc khác lại giống bàn tay xóa mờ cái lằn ranh ấy.

Âm nhạc trong SINNERS vừa là thứ hữu thanh mà tai ta nghe thấy được, vừa là thứ ảo thanh kết nối các khoảng không-thời gian, các thế hệ người da đen - thậm chí cả những thế hệ quá khứ tương lai của một nền văn hóa khác (đoạn này ban đầu trên phim mình thấy khá dị, nhưng càng về sau lại càng thấy cảm động vãi). Suy rộng ra, thì có lẽ thứ Ryan Coogler đang muốn đặt vào tay khán giả của anh ấy, mong họ nâng niu và phát triển cho các thế hệ mai sau, chính là báu vật mang tên "nghệ thuật dân tộc" (nghe hơi Chông G*i, nhưng mà chính là thế đấy). Sự phát triển của nghệ thuật ấy sau cùng sẽ giúp bồi đắp cho nền văn hóa của một cộng đồng, dù hậu duệ của cộng đồng ấy có lưu lạc tới đâu.

Một điểm nữa bạn cũng sẽ thấy mọi người nói về SINNERS, đó là thông điệp về "tự do". Cái này đúng. Và nó cũng chính là mẫu số chung của các nhân vật trong phim, là cái đích cuối cùng mà họ tìm kiếm - dù biểu hiện hay phương tiện của họ có thể khác nhau, và quan điểm của họ về tự do cũng khác nhau. Sau cùng, phim cũng đưa ra cách kiến giải của riêng nó về "tự do" và "hạnh phúc", một cách diễn giải mà hóa ra ta đã luôn mơ hồ cảm thấy ngay từ khoảnh khắc đầu phim nhưng sau cùng có thể đã để vuột mất.

Bí quyết khi đi xem SINNERS là bạn hãy ngồi lại rạp cho tới khi thấy logo Warner Bros. hiện ra ở cuối. Vì tùy thuộc vào việc bạn rời rạp khi nào, ấn tượng của bạn về bộ phim và những thông điệp mà nó truyền tải cũng sẽ rất khác. Rất, rất khác. Thật là một tác phẩm lắt léo tới tận phút cuối cùng.

Cuối cùng ngày đó cũng đã tớiiiii!!! BỘ SÁCH DẠY VẼ TRUYỆN TRANH KINH ĐIỂN MÀ MỌI HỌA SĨ CẦN PHẢI ĐỌC đã có phiên bản ti...
21/05/2025

Cuối cùng ngày đó cũng đã tớiiiii!!! BỘ SÁCH DẠY VẼ TRUYỆN TRANH KINH ĐIỂN MÀ MỌI HỌA SĨ CẦN PHẢI ĐỌC đã có phiên bản tiếng Việt!!!

Lâu lâu tui mới trồi lên để khoe các bạn là cuốn sách tiếp theo tui dịch - "Making Comics" - đã sẵn sàng lên kệ rùi đó ạ. Đây là cuốn sách trình bày rất công phu và kỹ càng về kỹ thuật sáng tác truyện tranh - không có nói chung nói riêng, vì cơ bản là cuốn này có thể bao quát tất cả 🥹 Sách còn có một người anh lớn là "Understanding Comics" đi sâu vào phân tích nghệ thuật thưởng thức truyện tranh từ cổ chí kim từ Đông sang Tây. Nói gắn gọn thì là combo trong uống ngoài bôi cho mọi họa sĩ, hoặc bất cứ ai làm việc trong lĩnh vực sáng tạo.

Mỗi lượt mua của các bạn là một sự ủng hộ về vật chất và tinh thần cho Du Bút và QCKD tui. Nên mọi người tranh thủ mua ngay đợt pre-order nhé :">

Sau đây xin được trích dẫn phần giới thiệu của đơn vị sản xuất hai cuốn sách:

Bạn yêu truyện tranh, muốn tự mình sáng tác nhưng vẫn loay hoay không biết bắt đầu từ đâu?

Bạn từng mê mẩn hàng trăm tựa manga, webtoon, comic… và luôn tự hỏi: điều gì khiến truyện tranh trở nên cuốn hút?

Đây chính là bộ đôi sách lý thuyết truyện tranh mà bạn đang tìm kiếm: nền tảng không chỉ cho người vẽ, mà cho bất kỳ ai muốn hiểu và kể chuyện bằng hình ảnh.

🔥 "Giải mã truyện tranh" định nghĩa lại "thế nào là truyện tranh", phá bỏ định kiến truyện tranh là "sản phẩm giải trí bình dân" bằng cách phân tích cách truyện và tranh vận hành, truyền tải cảm xúc và tư tưởng như một loại hình nghệ thuật độc lập.

🔥 "Sáng tác truyện tranh" là quyển cẩm nang cung cấp đầy đủ công cụ để bạn kể chuyện bằng hình ảnh: chọn khoảnh khắc vàng, xây dựng nhân vật, kiểm soát nhịp kể, bố cục khung hình – tất cả nhằm giúp bạn trở thành người kể chuyện chuyên nghiệp.

"Giải mã truyện tranh" và "Sáng tác truyện tranh" là bộ đôi sách giảng dạy về nghệ thuật truyện tranh uy tín, được đưa vào giáo trình dạy sáng tác truyện tranh của nhiều trường Đại học và Học viện trên toàn thế giới. Tác phẩm đã đạt nhiều giải thưởng quốc tế và được chuyển ngữ sang 16 thứ tiếng.

Bản dịch tiếng Việt được thực hiện bởi nhiều các biên tập viên dày dặn kinh nghiệm, đặc biệt với sự tham gia hiệu đính của Ths. Huyên Phương Lê - giảng viên Truyền thông, đồng sáng lập tổ chức sáng tạo, giáo dục Toa Tàu; và họa sĩ Nguyễn Thành Phong - tác giả, họa sĩ truyện tranh Long Thần Tướng.

🗓 Phát hành toàn quốc: 22.05.2025

Bộ phim với câu thoại "Nếu là gia đình, bây giờ có thể là tổn thương, nhưng sau sẽ là kỉ niệm" được nhắc tới sáng nay 😂 ...
24/02/2025

Bộ phim với câu thoại "Nếu là gia đình, bây giờ có thể là tổn thương, nhưng sau sẽ là kỉ niệm" được nhắc tới sáng nay 😂 Giờ tui mới xem xong.

Nói thế nào nhỉ, ừm, nếu các bạn còn nhớ câu "Sẽ có ngày em thấy, những chuyện buồn hôm ấy, chỉ là chuyện cười hôm nay, dù nó không buồn cười mấy" (+1 respect nếu bạn đọc đến đâu nhạc tự động nổi lên đến đấy) không? Lời bài hát đấy với câu thoại trên, với mình là same energy.

Sáng nay có nói với một bạn là câu thoại đấy bạn hiểu kiểu tích cực cũng được, mà hiểu kiểu tiêu cực cũng được, nhưng lúc đấy là chém láo thôi, chủ yếu vì niềm tin của mình vào việc Huỳnh Lập luôn biết cách "vun vén" cho khán giả của cậu ấy, khuyến khích họ tìm giải pháp cho các mâu thuẫn và tìm lại các giá trị gia đình.

Còn giờ xem xong phim rồi thì mình nghĩ câu thoại ấy sẽ luôn giống như một lời nhắc nhở, với những ai đang còn đứng ở ranh giới của việc nên lành làm gáo nứt làm muôi một lần cho toang luôn, đập bỏ khỏi cần xây lại hay sẽ bình tĩnh cho nhau thêm một cơ hội. Chứ bạn đã ở giai đoạn xong xuôi rồi thì thôi, bạn sẽ cần một thứ gì đó "đời" hơn câu chuyện cổ tích (hơi đau lưng gia tiên tiền tổ) nơi ai cũng muốn trân trọng giữ gìn thứ gì đó cho nhau này.

Vậy câu thoại trên nên hiểu là gì? Nếu đã coi nhau là gia đình, thì hãy cùng nhau ngồi lại mà tìm đường ra. Cùng nhau qua được cơn giông rồi thì hãy bù đắp cho nhau đi để tổn thương ngày xưa chỉ còn là kỉ niệm buồn thay vì vết thương đang lên da non cứ dăm ba bữa lại bị chủ nhân thò tay lột vảy ngứa. Tất nhiên, đau một lần rồi thôi cũng là một lựa chọn cần nhiều can đảm và đáng được trân trọng. Nhưng khi đã mở cánh cửa đấy, thì ngay bên dưới giả định "Nếu đã coi nhau là gia đình" đã là một chứ NO to đùng rồi. Cuộc đời bạn đã rẽ theo nhánh khác, với những giả định YES/NO khác chứ không còn là đau đớn hôm nay kỉ niệm mai sau.

Cũng nên nói thêm, một cuộc cãi lộn không thể chỉ có một bên tham gia mà thành. Nên đôi khi mình coi người ta là gia đình mà người ta coi mình là cái đinh thì cũng uốn ván. Dù bạn chọ YES thì xác suất bị tổn thương tâm lý vẫn to như cái đình. Vậy kết luận là gì hỡi con Cà ba phải? Từ trải nghiệm cá nhân mình, thì mỗi bên đều cần sự nhường nhịn, lùi lại một bước, tôn trọng không gian của đối phương. Hòa khí không phải nhịn nhục hay hèn gì hết, hòa khí là giữ gìn cho mình, và giữ gìn cả cho đối phương. Để sau khoảnh khắc bùng nổ ấy ai cũng có cơ hội để làm lành, để sửa sai, để hàn gắn. Ai nói mình hèn mình cũng chịu, cha sinh mẹ đẻ vào trúng tuần đầu tháng 5 rồi.

Nếu bạn hỏi mình tin vào điều gì, thì mình tin vào giá trị của gia đình. Gia đình mình tất nhiên không thiếu những pha thót tim, mà cơ bản là lịch sử gia đình nào chả có các pha thót tim như vậy. Nhưng không vì thế mà mình từ chối là một phần của nó, mà ngược lại, mình nhẹ nhõm (và có phần hãnh diện) vì gia đình mình đã vượt qua được những pha thót tim đó. Thế nên mình cảm thấy kết nối với bộ phim này của Huỳnh Lập (và cơ bản là hầu hết sản phẩm của em ấy làm, từ cái thời Chuyện thần tiên... lận).

Tất nhiên vẫn trừ ẻm hai điểm vì kỹ năng xử lý khi có hỏa hoạn của bé Tiên quá chánnnn T_T Mọi người xem phim thì né đoạn đấy ra đừng học theo, kẻo gia tiên nhà bạn không lập đủ đội bóng đá như gia tiên nhà ẻm, các cụ gánh không nổi là tới lượt bạn gia nhập công đoàn giatiên đấy...

Address

Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quacakidieu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quacakidieu:

Share