Minion ngôn tình

Minion ngôn tình 🍌 Minion ngôn tình – Đội quân "mê tình" sẵn sàng phục vụ! 💛 Một chút tinh nghịch, nhiều chút ngọt ngào.

Thế giới của những bộ truyện lãng mạn giúp bạn giữ mãi tâm hồn trẻ thơ. 🍭

[FULL] Lúc bái đường, Thái tử phu quân bỗng khựng lại giữa chừng.Hắn nhìn ta, giọng bình thản đến lạnh người:“Hài tử tro...
24/05/2026

[FULL] Lúc bái đường, Thái tử phu quân bỗng khựng lại giữa chừng.

Hắn nhìn ta, giọng bình thản đến lạnh người:

“Hài tử trong bụng thứ muội nàng là của ta. Ba ngày nữa, ta sẽ nạp nàng ấy vào Đông Cung làm Trắc phi.”

Ta đứng chết lặng.

Hắn vẫn thản nhiên tiếp lời, như thể đang nói một chuyện chẳng đáng để bận tâm:

“Chỉ là một lần ngoài ý muốn. Ta sa y rư ợu, lầm nàng ấy thành nàng.”

“Không ngờ nàng ấy lại mang thai. Bị cha nàng đá/n/h gần ch/e/t cũng không hé răng nửa lời, chỉ để giữ thanh danh cho ta.”

“Một nữ tử như vậy, ta không nỡ phụ. Nàng sẽ hiểu cho ta, đúng không?”

Ngay khi hắn dứt câu, trước mắt ta hiện ra mấy dòng linh quang lơ lửng.

【Bảo bối đừng đồng ý, tuyệt đối không được để nữ phụ độc ác danh chính ngôn thuận bước vào cửa.】

【Nam chính yêu bạn lắm, chỉ cần bạn phản đối, hắn chắc chắn sẽ đặt cảm xúc của bạn lên trước.】

【Ngươi có “thể chất dễ thụ thai”, Thái tử sao có thể bỏ rơi ngươi vì ả kia chứ.】

Ta nhìn những dòng chữ ấy, chỉ khẽ cười nhạt.

Kiếp trước, ta đã tin chúng. Ta phản đối đến cùng.

Kết cục là phu thê lạnh nhạt, toàn gia bị xử tr/ả/m. Thứ muội thay thế ta, cuối cùng mẫu nghi thiên hạ.

Lần này, ta chủ động nắm lấy tay hắn.

“Đương nhiên ta hiểu. Chàng làm gì, ta cũng đồng ý.”

Lúc bái đường, Thái tử phu quân bỗng khựng lại giữa chừng.

Hắn nhìn ta, giọng bình thản đến lạnh người:

“Hài tử trong bụng thứ muội nàng là của ta. Ba ngày nữa, ta sẽ nạp nàng ấy vào Đông Cung làm Trắc phi.”

Ta đứng chết lặng.

Hắn vẫn thản nhiên tiếp lời, như thể đang nói một chuyện chẳng đáng để bận tâm:

“Chỉ là một lần ngoài ý muốn. Ta sa y rư ợu, lầm nàng ấy thành nàng.”

“Không ngờ nàng ấy lại mang thai. Bị cha nàng đá/n/h gần ch/e/t cũng không hé răng nửa lời, chỉ để giữ thanh danh cho ta.”

“Một nữ tử như vậy, ta không nỡ phụ. Nàng sẽ hiểu cho ta, đúng không?”

Ngay khi hắn dứt câu, trước mắt ta hiện ra mấy dòng linh quang lơ lửng.

【Bảo bối đừng đồng ý, tuyệt đối không được để nữ phụ độc ác danh chính ngôn thuận bước vào cửa.】

【Nam chính yêu bạn lắm, chỉ cần bạn phản đối, hắn chắc chắn sẽ đặt cảm xúc của bạn lên trước.】

【Ngươi có “thể chất dễ thụ thai”, Thái tử sao có thể bỏ rơi ngươi vì ả kia chứ.】

Ta nhìn những dòng chữ ấy, chỉ khẽ cười nhạt.

Kiếp trước, ta đã tin chúng. Ta phản đối đến cùng.

Kết cục là phu thê lạnh nhạt, toàn gia bị xử tr/ả/m. Thứ muội thay thế ta, cuối cùng mẫu nghi thiên hạ.

Lần này, ta chủ động nắm lấy tay hắn.

“Đương nhiên ta hiểu. Chàng làm gì, ta cũng đồng ý.”

Tạ Sùng có chút bất ngờ, nhưng nhiều hơn là vui vẻ.

Chưa đợi lễ quan lên tiếng hỏi có chuyện gì, chàng đã hớn hở kéo ta tiếp tục làm nốt nghi thức bái đường.

Mà những dòng đạn mạc trước mắt lại rối loạn cả lên, tất cả đều là những lời chỉ trích ta chọn sai đường.

Ta trực tiếp làm ngơ, bước vào động ph òng.

Có lẽ vì ta đã ưng thuận yêu cầu của Tạ Sùng, thái độ của chàng cực kỳ tốt. Ba ngày nay, chàng hệt như lúc trước, đối với ta hữu cầu tất ứng, chiều chuộng đủ điều. Giữa chúng ta dường như chưa từng tồn tại bất kỳ khúc mắc nào.

Nhưng chỉ có ta biết, chúng ta mãi mãi không thể quay về như xưa được nữa.

Đến ngày về thăm nhà ngoại, chưa đợi Tạ Sùng chủ động nhắc tới, ta đã mở lời trước:

“Hôm nay chúng ta trước tiên cứ đón Ninh Thư qua đây để muội ấy an tâm dưỡng thai, đợi qua một thời gian nữa lại tổ chức yến tiệc, chàng thấy thế nào?”

“Tự nhiên là được.”

Chàng cười đáp, kéo ta ôm vào lòng.

“Ninh Ninh của ta quả nhiên đại lượng. Ta hướng nàng đảm bảo, bất luận Ninh Thư sinh ra là nam hay nữ, đều ôm đến cho nàng nuôi dưỡng, nàng ta vĩnh viễn không thể vượt mặt nàng.”

Ta thuận thế tựa vào ngực chàng, nụ cười nhạt nhòa.

Chàng không biết, đứa bé của Ninh Thư rất có thể sẽ không sinh ra được.

Kiếp trước, vào ngày thứ ba sau hôn lễ, Ninh Thư vì chịu phạt mệt mỏi mà sẩy thai. Việc đó khiến Tạ Sùng càng thêm đau lòng xót xa cho ả, đồng thời càng oán trách ta và phụ thân hơn.

Kiếp này, tuy ta đã sớm toan tính, nhưng không ngờ Ninh Thư lại tự thỉnh phạt đến quỳ ở từ đường. Bổn dĩ ả đã thể nhược, thương tích lại chưa lành, đứa bé này có giữ được hay không đúng là khó nói.

Điều duy nhất ta có thể làm, chính là tránh xa ả ra một chút.

Về đến Ninh phủ, phụ thân và mẫu thân đã đứng đợi từ sớm để nghênh đón. Tạ Sùng cười nói, nhưng ánh mắt cứ vô thức tìm kiếm trong đám đông.

Thấy vậy, ta liền hỏi phụ thân:

“Ninh Thư vẫn chưa chịu ra sao ạ?”

Phụ thân thở dài: “Ta đã sai người truyền lời báo hôm nay sẽ đón nó vào Đông Cung, nhưng nó vẫn không chịu ra. Nó nói mình không còn mặt mũi nào gặp con, nằng nặc đòi quỳ ở từ đường thỉnh tội.”

“Muội ấy cũng quá hiểu chuyện rồi.”

Ta nói xong, liền huých nhẹ vào người Tạ Sùng: “A Sùng, chàng đi đón Ninh Thư ra đây đi, thiếp mà đi e rằng muội ấy sẽ kích động.”

Tạ Sùng lập tức cất bước đi ngay.

Trên đường đi về phía tiền sảnh, mẫu thân kéo tay ta, vừa đi vừa thì thầm:

“Con nói quả không sai, nó tự xin quỳ từ đường thì chớ, lại còn không cho thái y đến bắt mạch xem bệnh, đây chẳng phải là giả vờ đáng thương để diễn cho Thái tử xem sao.”

“Ta đã sớm mời Lý thái y – người thường xuyên bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương – tới túc trực ngoài từ đường, coi như làm người làm chứng, kẻo lỡ có tiểu sản hoạt thai lại đổ vạ lên đầu chúng ta.”

Ta liên tục gật đầu: “Như vậy là tốt nhất.”

Nói chưa được mấy câu, Tạ Sùng đã ôm Ninh Thư đang suy nhược đi tới, sắc mặt chàng khó coi tột độ. Nhưng nhờ có Lý thái y ở đó, chàng quả nhiên không thể phát tác, làm khó dễ phụ mẫu ta như kiếp trước.

Đạn mạc lại bắt đầu nhộn nhịp:

【Nhìn thấy phu quân ôm muội muội của mình chắc chắn là khó chịu lắm đúng không? Đây chính là hậu quả của việc chọn sai đường đấy!】

【Nhưng bảo bối vẫn còn cơ hội, nhân lúc này nói với nam chính rằng: chỉ khi phá bỏ đứa bé thì ả nữ phụ mới được bước qua cửa, được cả chì lẫn chài nha!】

Không thèm để ý, ta chủ động tiến lên quan tâm: “Sao sắc mặt lại nhợt nhạt thế này?”

Ninh Thư không đáp, lập tức quỳ sụp xuống, khóc lóc lê hoa đái vũ:

“Tỷ tỷ… Tỷ tỷ, muội xin lỗi, thực sự xin lỗi tỷ. Muội sẽ không sinh đứa bé này ra để tỷ và tỷ phu phải khó xử đâu, tỷ tuyệt đối đừng giận muội.”

Nhìn ả, trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.

Đủ loại chuyện kiếp trước rành rành ngay trước mắt, ta tuyệt đối không thể quên được những đòn tra tấn mà ả giáng xuống ta khi bước lên Hậu vị.

Hình phạt roi da, xẻo tai, khoét mắt…

Cố nén sự ghê tởm, khi ta vừa khom người định kéo ả lên thì Tạ Sùng đột nhiên thốt lên:

“Tại sao tay ta lại có má u?”

Y như kiếp trước, đứa bé của Ninh Thư không giữ được. Lý thái y bận rộn một hồi lâu, liên tục thở dài:

“Nhị tiểu thư chịu hình phạt, nếu cố gắng tĩnh dưỡng cho tốt thì may ra còn giữ được thai. Nhưng nàng ấy vừa quỳ từ đường lại không chịu để lão thần xem bệnh, đứa bé này tự nhiên là không giữ nổi rồi.”

Ninh Thư nghe xong, giận đến mức mặt mũi xanh lét. Ả thực sự muốn diễn một vở kịch trước mặt Tạ Sùng, không ngờ trộm gà không thành còn mất nắm gạo, đứa bé lại sẩy mất thật.

Nhưng ả vẫn cố kéo lê thân tàn quỳ xuống, tóm chặt lấy vạt áo ta:

“Đứa bé này vốn dĩ không nên giữ lại… Nay đứa trẻ đã mất, muội tự nhiên… cũng không nên quấy rầy tỷ tỷ và tỷ phu nữa.”

Đạn mạc náo nhiệt vô cùng, toàn bộ đều xúi giục ta nhân cơ hội này đồng ý, cấm cửa Ninh Thư tiến vào Đông Cung.

Thế nhưng sắc mặt thoắt biến của Tạ Sùng đã nói cho ta biết rõ mồn một rằng, chàng rất muốn để Ninh Thư vào Đông Cung.

Ta thu hết vào tầm mắt, trái tim vẫn bất chợt nhói đau một cái.

Đêm động ph òng, Tạ Sùng đã năm lần bảy lượt giải thích với ta, nói rằng đối với Ninh Thư không hề có chút tình ý nào, chẳng qua chỉ vì đứa con. Hiện tại xem ra, chàng vẫn đang lừa gạt ta.

Đã vậy, ta cũng không nên ôm ấp bất kỳ hy vọng gì ở chàng nữa.

Ta vội vàng đỡ Ninh Thư dậy: “Muội nói cái gì vậy, bởi vì mất con mà không cho muội vào Đông Cung, truyền ra ngoài thì ta và A Sùng thành hạng người gì chứ.”

Ninh Thư nghẹn lời, vừa định lên tiếng giải thích.

Ta trực tiếp ngắt lời, phân phó thị nữ của ả đi thu dọn đồ đạc.

Dùng qua loa xong bữa trưa, Ninh Thư liền theo chúng ta cùng hồi cung.

Sau đó ròng rã suốt một tháng, Tạ Sùng đều lấy cớ thương xót ả tiểu sản để túc trực bên cạnh, chỉ thỉnh thoảng mới ghé qua dùng thiện cùng ta.

Nhất thời, Ninh Thư rạng rỡ nổi bật, phong quang vô hạn.

Đạn mạc và những tỷ muội khuê các của ta đều cho rằng, ban đầu ta không nên đồng ý.

Ta chỉ mỉm cười, chẳng buồn phản bác lại bọn họ.

----------
✅ Cách đọc full bộ truyện này nè:
✨ Bước 1: Thả vội LIKE bài viết này nhé
🥰 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 808987 vào ô bình luận
Lin sẽ hiện ra khi bạn bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở b**g 🥺💕
Tên truyện: PHU QUÂN NẠP THIẾP, TA GẬT ĐẦU
Tình trạng: Đã hoàn thành

808987

[Full] Chồng nu/ô/i từ b/é của ta vừa đỗ trạng nguyên xong, liền quay sang chê ta là nữ đồ tể, dứt khoát cưới tiểu thư đ...
24/05/2026

[Full] Chồng nu/ô/i từ b/é của ta vừa đỗ trạng nguyên xong, liền quay sang chê ta là nữ đồ tể, dứt khoát cưới tiểu thư đích thân của phủ Thượng Thư.

Chưa kịp hiểu chuyện, cha ta đã đem ta b/á/n vào Quốc công phủ, gả cho vị tiểu thế tử bị l/i/ệt, giá chỉ hai mươi lượng bạc.

Nghĩ kỹ thì cũng không tệ, hắn cưới cao, ta gả cao, hai bên coi như đều trèo được cành cao.

Đêm tân hôn, tân lang đang hấp hối bỗng giật mình ngồi bật dậy.

“Rốt cuộc nàng đến xung hỉ hay mưu s/á/t ta?”

Cố Trường Ngôn tuy không thể cử động, nhưng đôi mày đẹp cau chặt, lộ rõ cơn giận.

Ta cúi đầu, vẫn đ//è trên người hắn, kiên trì tiếp tục c//ở//i á//o hắn.

Chồng nu/ô/i từ b/é của ta vừa đỗ trạng nguyên xong, liền quay sang chê ta là nữ đồ tể, dứt khoát cưới tiểu thư đích thân của phủ Thượng Thư.

Chưa kịp hiểu chuyện, cha ta đã đem ta b/á/n vào Quốc công phủ, gả cho vị tiểu thế tử bị l/i/ệt, giá chỉ hai mươi lượng bạc.

Nghĩ kỹ thì cũng không tệ, hắn cưới cao, ta gả cao, hai bên coi như đều trèo được cành cao.

Đêm tân hôn, tân lang đang hấp hối bỗng giật mình ngồi bật dậy.

“Rốt cuộc nàng đến xung hỉ hay mưu s/á/t ta?”

Cố Trường Ngôn tuy không thể cử động, nhưng đôi mày đẹp cau chặt, lộ rõ cơn giận.

Ta cúi đầu, vẫn đ//è trên người hắn, kiên trì tiếp tục c//ở//i á//o hắn.

“Ôi trời, quần áo nhà các người sao mà rắc rối thế này.Giá như chàng giống mấy con heo ta nuôi, trần như nhộng thì ta đã sớm xung hỉ rồi!”

Ta cũng phiền lòng lắm, việc tinh tế này đâu phải là thứ nữ đồ phu thô lỗ như ta có thể làm được.

Cố Trường Ngôn mặt tái xanh, gần như tức đến hôn mê.

Hắn cố sức đẩy ta – kẻ đang đè nặng đến mức hắn thở không nổi, nhưng ta vẫn chẳng nhúc nhích.

Đùa à? Một kẻ liệt thân như hắn thì làm được gì?

Còn ta – gái thôn dã sức mạnh như trâu – há lại để hắn đẩy nổi một ly?

Hắn nằm bất động, ta đành phải tự thân vận động ở trên.

Chẳng thế thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ của Quốc công phu nhân và phụ thân giao phó?

Quốc công phu nhân muốn có người nối dõi.

Còn phụ thân ta – nuôi một kẻ đỗ trạng nguyên, quay đầu bị hắn phụ nghĩa vong ân – chỉ mong ta có thể mượn giống của Cố Trường Ngôn, người ba tuổi đã văn võ song toàn, sinh cho nhà họ Lâm một trạng nguyên mang huyết thống.

Dù sao sự hưng suy của nhà họ Lâm đều trông vào cái bụng ta cả.

Mà phụ thân đứa nhỏ nếu thông minh, thì hài nhi sao có thể ngu ngốc được?

Cố Trường Ngôn nh ục nhã lên tiếng:

“Ngươi xuống đi, ta tự cởi được. Tay ta… còn động được!

Câu cuối cùng như lời biện bạch…

Ta tròn mắt gật đầu như giã tỏi, lập tức bò sang mép giường kia, bộ dạng hết sức ngoan ngoãn.

Cố Trường Ngôn đưa tay tháo đai lưng, chợt dừng lại – con bé kia đã thắt thành nút chết rồi!

Ta nhìn hắn vẫn nằm đó không động đậy, liền bò qua người hắn bước xuống giường.

Cố Trường Ngôn hoảng hốt:

“Ngươi định làm gì…”

Lời chưa dứt, ta đã vung dao cắt phăng dải lưng hắn, gật đầu hài lòng mà tấm tắc:

“Vẫn là như vậy nhanh nhất. Dao mổ heo của ta quả thật hữu dụng khắp nơi!”

Cố Trường Ngôn chỉ muốn ngất đi, khổ nỗi bàn tay ta chạm đến hông hắn lại khiến hắn tê dại ngứa ngáy.

Ta vừa cầm sách vừa lẩm bẩm:

“Sách Chu Tam đưa ta rốt cuộc có dùng được không đây.

Bước đầu: cởi áo nam nhân.

Bước hai: vuốt ve nhẹ nhàng từ đầu đến chân.

Bước ba… ôi phiền phức, còn rắc rối hơn mổ heo.

Chả trách họ đưa ta hẳn hai mươi lượng bạc để xung hỉ.

Gi ết một con heo chỉ được chưa đến một lượng, tiền nhiều thì việc cũng khó!”

Ta liếc xuống người nằm dưới, thầm nghĩ:

Hay là làm luôn bước cuối cùng?

Cố Trường Ngôn nằm dưới, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ta chằm chằm.

Cho đến khi ta bất ngờ lột phăng quần hắn, nam nhân kia gào lên điên cuồng:

“Lâm Miểu Miểu! Ta gi ết ngươi!”

Ta thờ ơ, cái kẻ nằm liệt kia mà gi ết nổi ta, thì lợn mẹ cũng có thể trèo cây rồi.



Sáng hôm sau, ta xoa eo nhức mỏi từ từ mở mắt.

Vừa nghiêng đầu đã thấy Cố Trường Ngôn nghiến răng nghiến lợi, ta không khỏi cau mày:

“Sao? Vẫn chưa thoả mãn?”

Nghe nói tam thiếu gia nhà họ Cố phong lưu trác táng, đêm nào cũng ngủ tại hoa lâu, chắc hẳn là hạng khó chiều.

Hừm, người ta nói hắn đa tình, thế mà năm trước lại vì cứu tiểu thanh mai mà bị liệt giường, đến việc sinh hoạt cũng không thể tự lo.

Tiểu thanh mai kia thậm chí chẳng đến thăm lấy một lần, quay đầu đi lấy luôn vị phu quân cũ của ta – kẻ vừa mới đỗ trạng nguyên.

Khi ấy ta còn cười đùa với Chu Tam:

“Thế tử nhà Cố còn thảm hơn ta, ngày ngày chơi hoa mẫu đơn, giờ hay rồi, bị hoa mẫu đơn đâm đến nỗi không làm nổi nam nhân.

Cho nên, nam nhân phải biết giữ mình. Càng đẹp càng độc!”

Chu Tam bày vẻ thương hại:

“Phu quân nuôi từ nhỏ của ngươi tiêu sạch bạc mà ngươi với cha gi ết heo dành dụm, ngươi cũng thật là thảm.”

Ta bạt ngay lên đầu hắn một cái:

“Hứ! Chỉ là bạc thôi, ta ký một chữ, in một dấu tay là kiếm được ngay.”

Phu nhân Quốc công đã nói, chỉ cần ta sinh cho Cố tam thiếu một đứa nhỏ, sẽ thưởng thêm cho cha con ta hai trăm lượng bạc.

Chỉ là… nếu trước khi sinh con, tam thiếu chẳng may qua đời, vậy ta… cũng phải tuẫn táng theo.

Ừm, cũng tạm chấp nhận được. Việc buôn bán kiếm lời, vốn dĩ đều có rủi ro.

Không nỡ bỏ con thì sao bắt được sói?

Ngày ta xuất giá, phụ thân ta rưng rưng lệ căn dặn:

“Con gái à, nếu thấy tam thiếu gia nhà họ Cố không còn được nữa thì phải lập tức chạy ngay cho cha!”

Với tâm niệm cầm tiền của người thì phải thay người tiêu tai, ta quyết chí sớm sinh cho hắn một đứa con, tốt nhất một thai song sinh, một cho phủ Quốc công, một cho nhà họ Lâm.

Nghĩ đến dung mạo tuấn tú của Cố tam thiếu có thể được con ta kế thừa, lòng ta cũng thấy vui mừng chẳng ít.

Ngay lúc ấy, Cố Trường Ngôn đang tràn đầy thẹn thùng cùng phẫn nộ trừng mắt nhìn ta, tiếng gào thét điên cuồng của hắn kéo ta khỏi dòng suy nghĩ:

“Mẫu thân ta cho ngươi bao nhiêu bạc, ta sẽ cho gấp đôi, chỉ cần ngươi đừng trèo lên giường ta nữa!”

Ta mặt đầy khinh bỉ:

“Ta tuy ham tiền nhưng cũng biết nói lý lẽ. Đã nhận lời mẫu thân chàng thì sao có thể vì bạc mà phản bội?

Ta, Lâm Miểu Miểu, là nữ tử có cốt khí!”

Cố Trường Ngôn lườm ta một cái thật sắc rồi nhắm nghiền đôi mắt.

Ái chà, người này, chuyện mua bán phải thương lượng chứ, sao chỉ vì một câu của ta mà chẳng chịu nói thêm lời nào?

Bình thường không phải là người bán nói mười văn một cân, người mua trả bảy văn hay sao?

Nếu hắn chịu đưa năm trăm lượng, ta chưa chừng đã gật đầu rồi đó!

Cớ sao hắn lại keo kiệt như thế?

Vậy nên, mỗi ngày ta đều bưng thuốc đắng nhất, từng ngụm từng ngụm đổ vào miệng hắn.

Đêm đến, ta lại theo sách tranh Chu Tam đưa mà hết sức luyện tay trên người hắn.

Hắn lần nào cũng muốn phản kháng, nhưng sức hắn sao địch nổi ta.

Chỉ đành như người chết nằm mặc ta xoay vần.

Khi tâm tình tốt, ta cõng hắn ra ngoài cùng ngắm hoa, ngắm trăng.

Tâm tình không tốt ư? Ta vốn ít khi có tâm tình không tốt.

Ta không quen lấy lỗi của người mà phạt chính mình. Mà ta xưa nay luôn tin mình làm đúng.

Chỉ là, ta cũng có lúc sai.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới:
🌈 Bước 1: Thả cho Sen một lượt LIKE bài viết này
💖 Bước 2: Điền mã truyện 807856 vào bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: ĐÊM TÂN HÔN DÙNG DAO MỔ HEO
Tình trạng: Đã FULL

807856

[HOÀN] Sau khi tôi lỡ ngủ với chú nhỏ của thái tử gia giới thượng lưu Kinh Thành, trong cơn hoảng loạn liền trốn thẳng v...
24/05/2026

[HOÀN] Sau khi tôi lỡ ngủ với chú nhỏ của thái tử gia giới thượng lưu Kinh Thành, trong cơn hoảng loạn liền trốn thẳng vào một ngôi chùa ni cô.

Về sau, ông nội bệnh nặng, tôi ôm cái bụng bầu quay về tiếp quản gia nghiệp.

Thái tử gia gọi điện tới chất vấn:

“Anh chưa từng chạm vào em.”

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay tôi.

Người đàn ông trong lời đồn sát phạt quyết đoán kia, gương mặt mang theo vẻ trêu đùa, từng bước ép sát.

“Dạo này mấy sư cô mốt mang thai bỏ trốn à?”

Ở đầu dây bên kia, thái tử gia hoàn toàn chết lặng.

Sau khi tôi lỡ ngủ với chú nhỏ của thái tử gia giới thượng lưu Kinh Thành, trong cơn hoảng loạn liền trốn thẳng vào một ngôi chùa ni cô.

Về sau, ông nội bệnh nặng, tôi ôm cái bụng bầu quay về tiếp quản gia nghiệp.

Thái tử gia gọi điện tới chất vấn:

“Anh chưa từng chạm vào em.”

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay tôi.

Người đàn ông trong lời đồn sát phạt quyết đoán kia, gương mặt mang theo vẻ trêu đùa, từng bước ép sát.

“Dạo này mấy sư cô mốt mang thai bỏ trốn à?”

Ở đầu dây bên kia, thái tử gia hoàn toàn chết lặng.

Chương 1

Sau khi ngọn đèn cuối cùng trên đường đua tắt hẳn, Tạ Diễn cuối cùng cũng chịu gọi lại cho tôi.

Đầu dây bên kia vô cùng ồn ào, anh ta có vẻ mất kiên nhẫn hỏi:

“Có chuyện gì?”

Tôi im lặng trong giây lát.

Đang định mở miệng hỏi anh vì sao không đến thực hiện lời hẹn mười năm, thì một giọng nữ mềm mại chen ngang:

“Tạ thiếu, ghét quá đi!”

Sự khó chịu trong giọng Tạ Diễn lập tức biến mất, anh ta cười đùa vài câu với đối phương, rồi dường như mới nhớ ra tôi vẫn còn ở đó.

Anh ta ho khan một tiếng đầy gượng gạo:

“Không có gì thì tạm vậy nhé, anh đang ở nước ngoài bàn công việc.”

Nói xong liền định cúp máy.

Tôi vội gọi:

“Đợi đã!”

Đầu dây bên kia thờ ơ đáp một tiếng “ừ”, tôi nhìn buổi tiệc ngoài trời đã chuẩn bị suốt nhiều ngày, mệt mỏi thở ra một hơi, cố làm ra vẻ nhẹ nhàng:

“Tạ Diễn, chúc anh chơi vui vẻ… tạm biệt.”

Rồi chủ động cúp điện thoại.

Gió trên đỉnh núi rất lạnh, tôi mặc váy dạ hội hở vai, không nhịn được rùng mình.

Cúi đầu nhìn điện thoại.

Các từ khóa như ấm nhà họ Tạ cùng tình mới sang Hồng Kông tận hưởng đêm vui treo chót vót trên hot search.

Người nói mình đang ở nước ngoài bàn công việc, lại trong đêm bay sang Hồng Kông, ôm tình mới đứng trên đỉnh Thái Bình Sơn ngắm pháo hoa.

Có lẽ anh ta đã quên mất.

Hôm nay là lời hẹn mười năm của chúng tôi. Mười năm sau, nếu bên cạnh tôi không có ai, anh ta sẽ cầu hôn tôi.

Vì lời cầu hôn đó, tôi đã chuẩn bị suốt một năm, còn đặc biệt bao trọn đường đua mà anh ta yêu thích nhất.

Tôi kéo khóe môi cười khổ, ngửa đầu uống liền mấy ly whisky.

Khi tầm mắt dần mờ đi, chỉ cảm thấy một bóng dáng cao ráo đang chậm rãi tiến lại.

Anh ta ngồi xổm xuống trước mặt tôi, cách chưa đầy một mét. Hương gỗ thông quen thuộc xộc thẳng vào mũi, người đến dịu giọng hỏi:

“Sao lại ở đây một mình? Thằng nhóc Tạ Diễn đâu?”

Tôi cố gắng ngẩng đầu, khi nhìn rõ đó là Tạ Tri Hành – Tạ tam gia quyền cao chức trọng của nhà họ Tạ, men rư ợu trong người tỉnh mất phân nửa.

Vội vàng đứng dậy, nhỏ giọng gọi:

“Chú nhỏ.”

Anh khẽ “ừ” một tiếng, kéo một chiếc ghế gấp ngồi xuống. Đôi chân dài bọc trong quần âu đặt sát mép bàn mới đủ duỗi ra, không gian vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật hẹp.

“Khóc rồi à?”

Khi hỏi câu này, ánh mắt đen thẫm của anh rơi vào chai whisky chỉ còn nửa bình trên bàn, cùng bức ảnh hiển thị trên màn hình điện thoại.

Rõ ràng có thể cảm nhận được khí thế quanh người anh đột nhiên lạnh xuống.

Tôi cắn nhẹ môi dưới, giả vờ bình tĩnh vuốt lại mấy lọn tóc rối vì gió, lặng lẽ cầm lại điện thoại rồi ngồi xuống.

Nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không có.”

Sợ anh nghe ra điều bất thường.

Tạ Tri Hành lại đáp một câu chẳng liên quan:

“Xung quanh em thiếu gì đàn ông tốt.”

Tôi cười gượng.

Tôi đâu có sở thích bàn chuyện đàn ông với chú của Tạ Diễn.

Nhất thời cả hai không nói gì. Gió lạnh thổi qua, tôi co người ôm chặt lấy hai tay.

Ngay sau đó, một bóng đen phủ xuống, cơ thể tôi ấm lên, cả người đã bị bao trong áo khoác của Tạ Tri Hành. Tôi theo bản năng né tránh, nhưng không né được.

Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, môi mỏng khẽ mở:

“Sợ tôi à?”

Tim tôi hẫng mất một nhịp, vội lắc đầu phủ nhận.

Nhưng tôi lắc quá mạnh, lại thêm gió đêm thổi tới, men rư ợu lập tức dâng lên.

Khoảnh khắc này, mọi đoan trang tự chủ thường ngày đều tan biến.

“Không hề.”

Tôi không chịu thua, lần đầu tiên to gan nhìn thẳng vào Tạ Tri Hành.

Trong đôi mắt màu hổ phách của anh dường như chỉ còn bóng dáng tôi, cả thế giới trước mắt lắc lư dữ dội.

Có lẽ rư ợu làm người thêm gan, tôi đưa hai tay lên, tự cho là giữ chặt khuôn mặt anh, cười đắc ý:

“Giờ thì không lắc nữa rồi đúng không?”

Khoảng cách bị kéo gần, đôi mắt đào hoa dịu dàng đến mức nhìn chó cũng thấy trìu mến kia lập tức đánh trúng tim tôi.

Ánh mắt lơ đãng, cuối cùng dừng lại trên đôi môi lạnh nhạt, nhạt màu kia.

Chắc là… hôn rất dễ chịu.

Tôi nghĩ vậy, thuận thế cúi đầu, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước chạm vào rồi rút ra.

Ánh mắt bất ngờ rơi thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Tri Hành, trái tim trống rỗng của tôi bỗng đập hụt một nhịp.

Ngay sau đó…

Tạ Tri Hành đưa tay giữ chặt gáy tôi, ấn mạnh xuống, tôi lập tức mất hết sức lực, ngã vào lòng anh.

Những nụ hôn nóng bỏng dày đặc trút xuống.

Khi nụ hôn kết thúc, mái tóc được tạo kiểu cẩn thận của tôi rối tung, còn Tạ Tri Hành thì trông thảm hại hơn cả tôi.

Khóe mắt anh đỏ sậm, đưa tôi về khách sạn. Trong bóng tối, anh giam cầm tôi, ép hỏi:

“Tôi tên gì?”

Tôi mơ mơ màng màng, không còn phân biệt được thực hay mộng, vừa nhắm mắt định thiếp đi đã bị anh gọi tỉnh hết lần này đến lần khác.

Bị ép phải gọi tên anh.

Cuối cùng không chịu nổi, tôi cắn lên vai anh, tức giận nói:

“Tạ Tri Hành, Tạ Tri Hành…”

Anh lúc này mới thỏa mãn buông tha cho tôi.

Chương 2

Mở mắt ra lần nữa, trong ph òng tắm vang lên tiếng nước chảy.

Tôi lập tức tỉnh táo, cảnh tượng hoang đường đêm qua lần lượt ùa về.

“Xong rồi… mình lại dám làm chuyện đó với Tạ Tri Hành – người một tay che trời ở Hương Giang?!”

Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt. Trong lúc hoảng loạn, cũng chẳng kịp nghĩ tới việc anh vẫn là chú nhỏ của Tạ Diễn. Nhân lúc anh chưa phát hiện, tôi vội vàng mặc quần áo rồi bỏ trốn.

Tháng thứ tư trốn trong chùa, tôi đầu óc choáng váng nhìn que thử thai trong tay, đồng thời nghe điện thoại.

Khi tôi vội vàng chạy đến bệ nh vi ện, ông nội vừa được đẩy ra khỏi ph òng ph ẫu th uật, vẫn chưa tỉnh.

Nhìn mái tóc đã bạc trắng của ông, mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Bố mẹ tôi qua đời vì tai nạn khi tôi còn nhỏ, chính ông nội vất vả nuôi tôi khôn lớn, cho tôi cuộc sống sung túc.

Thư ký Lý đứng bên cạnh lo lắng không yên:

“Đại tiểu thư, tối nay chủ tịch có một buổi tiệc thương mại, khách mời đều là nhân vật chính trị – thương giới, rất quan trọng với công ty.”

Tôi thu lại cảm xúc, bình thản dặn dò:

“Chuẩn bị váy dạ hội và chuyên viên trang điểm cho tôi.”

Nhưng tôi quên mất… mình đang mang thai.

Váy vừa mặc vào, bụng bầu lộ rõ. Chuyên viên trang điểm đứng bên cạnh nín thở, không dám ngẩng đầu.

Tôi nghiến răng.

Nếu không phải vì quãng thời gian mới bỏ trốn, sợ bị Tạ Tri Hành tìm tới tính sổ, tinh thần luôn căng thẳng cực độ, thì tôi cũng chẳng đến mức mang thai bốn tháng rồi mà vẫn hậu tri hậu giác, mãi không nhận ra kỳ kinh đã lâu không tới.

Bây giờ có nói gì cũng đã muộn.

Cuối cùng tôi chọn một chiếc váy dài màu đỏ, khoác thêm khăn choàng, vừa khéo che được bụng.

Chỉ là tôi không hề biết, tối hôm đó, một tin bùng nổ đã lặng lẽ leo lên hot search.

Chương 3

Trong ph òng bao cao cấp nhất của Hội sở Hãn Hải.

Tối nay Tạ Diễn có chút bực bội.

Anh ta đã mở khóa điện thoại lần thứ mười, khung chat thuộc về Thẩm Mộng Tình vẫn dừng lại ở bốn tháng trước.

Cô chưa bao giờ lâu như vậy không liên lạc với anh ta.

Nữ minh tinh mới ký hợp đồng với công ty – Bạch Tuyết Nhi – cầm ly rư ợu tiến lại gần, giọng nũng nịu:

“Tạ thiếu, em kính anh.”

Xung quanh lập tức hò reo:

“Uống rư ợu giao bôi đi, giao bôi đi!”

Mặt Bạch Tuyết Nhi đỏ bừng vì kích động.

Đám công tử nhà giàu này chơi đủ trò kỳ quái, uống rư ợu giao bôi với họ chẳng qua chỉ là món khai vị.

Tạ Diễn gạt bỏ cơn bực trong lòng.

Đàn bà không thể chiều quen, cứ để cô ta lạnh một thời gian, tự khắc sẽ khóc lóc quay về.

Nghĩ vậy, anh ta nâng ly, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa xấ u xa vừa phóng đãng.

“Muốn kính kiểu gì?”

Bạch Tuyết Nhi vừa định mở miệng.

Một công tử đột nhiên kêu lên:

“Gì thế này? Đại tiểu thư nhà họ Thẩm mang thai rồi? Tạ thiếu, con của anh à?”

Ai cũng biết đại tiểu thư nhà họ Thẩm và Tạ Diễn là thanh mai trúc mã, dây dưa suốt mười năm. Mọi người đều ngầm cho rằng cuối cùng hai người họ sẽ kết hôn.

Tạ Diễn nghe vậy, vẻ bất cần trên mặt lập tức biến mất:

“Cậu nói cái gì?”

Giọng anh ta gần như biến dạng.

Người kia run rẩy đưa điện thoại qua.

Trong video, người phụ nữ mặc váy đỏ bước xuống từ xe sang, vóc dáng xinh đẹp nổi bật. Một cơn gió thổi qua, khăn choàng bay lên, để lộ vòng bụng tròn trịa.

Dòng chú thích phía dưới:

【Đại tiểu thư nhà họ Thẩm sắp có hỷ sự, người đàn ông thần bí ôm mỹ nhân về nhà.】

“Thẩm Mộng Tình, cô dám?!”

Rầm!

Ly rư ợu bị đập nát.

Sắc mặt Tạ Diễn u ám, quai hàm nghiến chặt đến đau nhức.

Anh ta cầm điện thoại, lao thẳng ra ngoài, vừa gọi điện vừa sải bước nhanh xuống hầm xe.

----------
✔️ Muốn đọc FULL truyện cực dễ nè nhaa 👇
🎒 Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
📖 Bước 2: Để lại một Còm Men 567396
Sau đó vào phần bình luận → chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha😘
Tình trạng: Đã hoàn thành

567396

[HOÀN THÀNH] Chị họ xa mở một cửa hàng rau dưới lầu, thấy chị ấy vất vả mưu sinh nơi đất khách quê người, bình thường tô...
24/05/2026

[HOÀN THÀNH] Chị họ xa mở một cửa hàng rau dưới lầu, thấy chị ấy vất vả mưu sinh nơi đất khách quê người, bình thường tôi cũng hay lui tới ủng hộ.

Hôm nay đi mua rau, tiền thiếu đúng ba hào, nụ cười trên mặt chị họ lập tức đông cứng lại.

Con trai bảy tuổi của chị gào toáng lên:

“Đi mua rau mà thiếu tiền, dì xấ u xa! Dì xấ u xa!”

Chị họ nghe vậy chẳng những không ngăn cản, mà còn bắt đầu than vãn ỉ ôi:

“Haiz, bây giờ kiếm tiền khó lắm, ăn còn không ngon. Đừng nói ba hào, đến một hào cũng khó kiếm!”

Sau đó, mẹ chị ấy lại tiếp lời bằng giọng mỉa mai:

“Làm người thì đừng nên tham lam quá, ham cái lợi nhỏ lại thành ra mất lớn! Cháu này, cô nói có đúng không?”

Anh rể đứng phía sau thì cười trộm, còn lén giơ ngón cái với thằng bé.

Còn tôi: “???”

1

Tan làm xong, tôi định ăn tạm gì đó bên ngoài thì phát hiện điện thoại hết pin.

Tôi lục túi xách bên hông, còn mấy đồng lẻ, bèn quyết định đến tiệm rau của chị họ xa dưới lầu mua ít đồ về nhà nấu.

Thấy tôi đến, chị ấy như thường lệ niềm nở chào đón.

Tôi ước chừng số tiền trong tay, chỉ mua vài món đơn giản: một bó rau cải nhỏ, một củ cà rốt, hai quả cà chua và vài cọng ngò.

Khi tính tiền thì thiếu mất ba hào, tôi nghĩ để lần sau trả cũng được.

Nụ cười trên mặt chị họ lập tức cứng đờ.

Tôi rất bất ngờ.

Trước giờ tôi mua rau chưa từng thiếu tiền, chẳng lẽ lần này thiếu ba hào cũng khiến chị ấy khó chịu như vậy sao?

Chắc không đến mức đâu, tôi thầm nghĩ.

Tôi cầm túi rau chuẩn bị rời đi, con trai bảy tuổi của chị đột nhiên hét toáng lên phía sau:

“Đi mua rau mà thiếu tiền, dì xấ u, dì xấ u!”

Tôi sững người.

Chị họ nghe thấy mà không những không ngăn con lại, ngược lại còn chau mày than thở chuyện làm ăn khó khăn:

“Giờ kiếm tiền còn khó hơn ăn cuc ấy, đừng nói ba hào, đến một hào cũng khó kiếm.”

“Nhà mấy người giàu có, chẳng thèm để tâm mấy đồng lẻ này, nhưng với bọn tôi, từng xu từng cắc đều là mồ hôi nước mắt cả đấy!”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Thằng bé bên cạnh vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại câu nói vừa nãy.

Một đứa trẻ nhỏ thế này, nếu không được người lớn xúi giục thì sao có thể nói ra những lời đó?

Nhưng… thật sự đáng để làm ầm lên như vậy sao?

Không bao lâu sau, mẹ chị ấy — cũng là bác họ tôi — bước ra. Bà cau mày, giọng điệu đầy châm chọc:

“Cháu à, mấy đứa tụi bây ngày nào cũng ngồi ph òng máy lạnh, sao biết bọn bác vất vả mưu sinh ngoài này thế nào?”

“Hôm nay cháu thiếu ba hào, ngày mai người khác thiếu ba hào, vậy còn buôn bán gì nữa? Làm người không thể quá tham lam, ham chút lợi nhỏ là thiệt lớn đấy, phúc đức cũng sẽ hao mòn.”

Bác họ càng nói càng hăng, chị họ cũng gật đầu lia lịa phụ họa theo.

Trời đất, nếu người ngoài không biết, còn tưởng tôi nợ nần nhà họ cả chục nghìn tệ, chiếm được món hời to tát lắm không bằng.

Họ còn dùng tiếng địa phương để nói nữa.

Vốn dĩ tôi từng thấy tiếng quê hương rất thân quen, nhưng lúc này nghe vào tai chỉ thấy chối tai và đầy mỉa mai.

Chồng chị họ thì vừa xếp rau hẹ vừa cười trộm phía sau, còn giơ ngón cái với con trai mình.

Tôi: “???”

2

Giờ đang là lúc tan tầm, người đến mua rau rất đông.

Sợ ảnh hưởng xấ u, tôi cố nén giận, giải thích:

“Điện thoại tôi hết pin, ba hào đó để hôm khác tôi trả.”

Lúc này mấy người họ mới dịu đi một chút.

Nhưng đứa bé vẫn không ngừng lặp lại câu “dì xấ u xa” kia.

Chị họ cưng nựng nói với con trai:

“Giỏi quá cơ.”

Tuyệt nhiên không hề ngăn lại.

Tôi cứ tưởng anh rể sẽ bước lên nhắc nhở con.

Ai ngờ anh ta lại móc từ túi ra một cây kẹo mút, dúi cho đứa nhỏ, cười hớn hở bảo:

“Con trai giỏi lắm!”

Tôi lại một lần nữa ch//ết lặng.

Không muốn đôi co thêm, tôi đặt túi rau xuống, định rời đi.

Chị họ bất ngờ túm lấy tay tôi, lườm nguýt nói:

“Em này, rau bị em bóp nát rồi, lát nữa còn bán cho ai được?”

Có khách thấy vậy liền quay đầu đi mua chỗ khác.

Lúc này một đồng nghiệp đi ngang qua, dùng WeChat trả giúp tôi ba hào còn thiếu.

Tôi nghĩ trả xong rồi thì họ chẳng còn gì để nói nữa, nên xách rau định rời đi.

Ai ngờ giọng chị họ lại càng lớn hơn.

Vừa nói, chị ấy vừa nhanh tay dọn lá hành, mặt mày sầm sì:

“Em à, có chuyện này chị nhịn lâu rồi, hôm nay nhân tiện nói luôn, để mọi người phân xử.”

“Như bó hành này đi, lần nào chị chả lặt sạch lá úa mới đưa cho em? Em tự nói đi, thường ngày chị có keo kiệt với em thứ gì chưa?”

Tôi nghĩ ngợi một chút.

Đúng là chị ấy có lặt sạch thật.

Nhưng đó là tôi yêu cầu, và tôi cũng trả giá gấp đôi cho hành chưa lặt.

Công bằng mà nói, chị ấy đúng là từng cho tôi đồ.

Khi thì vài cọng hành, lúc thì một củ tỏi, đôi khi là vài nhánh rau ngò, cũng có khi là bó rau úa đóng túi.

Nhưng lần nào cũng là trong tình huống kiểu gì?

3

Nồi cơm điện tôi mới dùng vài hôm, thấy nó to quá nên tặng cho chị.

Sinh nhật con trai chị, tôi tự tay làm bánh kem bằng kem sữa động vật Anchor, chi phí cũng phải hơn trăm tệ, chưa kể thời gian, tâm huyết, công sức — đều dồn vào cái bánh đó, rồi cũng đem tặng chị.

Máy làm bánh mì, máy nhồi bột chỉ dùng vài lần, quần áo mới mặc vài lần, mỹ phẩm để không, phụ kiện chưa đụng đến — tất cả… tôi đều tặng cho chị ấy.

Tôi thích sự tối giản, nhiều món mua về dùng không bao lâu là bỏ, vậy mấy món đó rốt cuộc về tay ai?

Toàn bộ — đều là cho chị ta.

Nhìn chị ta giờ đứng đó, vừa tỏ vẻ ấm ức vừa không ngừng càm ràm, tôi chỉ thấy nực cười.

Chị họ dọn dẹp xong bó hành, lôi từ dưới quầy ra một quyển sổ rách nát, nhúng đầu ngón tay vào nước bọt rồi đọc vanh vách như đang đọc sổ vàng công đức:

Ngày 10 tháng 6 năm 2023 – tặng một cây hành.

Ngày 16 tháng 6 năm 2023 – tặng một củ tỏi.



Tôi ch//ết sững.

Không buồn đôi co, tôi cầm túi rau chuẩn bị đi.

Anh rể tôi chình ình ngồi chặn ngay cửa trên chiếc ghế nhựa, vắt chân, lấy chân chặn cửa lại, giọng đầy đe dọa:

“Vừa rồi không phải cô làm ầm lên, khách đã bỏ đi chưa? Cô cản trở tôi làm ăn, đưa ba hào là muốn đuổi ăn xin hả?”

Tôi ch//ết lặng.

Làm ầm là ai?

Rõ ràng là chính mấy người lớn tiếng trước, giờ lại trắng đen đảo lộn, ngậm m//áu phun người.

“Cô thế mà cũng đi làm giáo viên à? Cô dạy người ta kiểu gì thế?”

“Cứ nói dân thành phố các người có học thức, có giáo dưỡng, tôi thấy cũng vậy thôi, toàn là giả bộ hồ đồ, điển hình của bọn ‘sói đuôi to’!”

Hắn càng nói càng tức, càng nói càng hăng.

Tôi cười nhạt, đến phát buồn cười thật sự.

Cái tài ăn nói này mà không đi làm luật sư thì đúng là phí của giời.

Người đứng xem ngày một đông, ai cũng bàn ra tán vào.

Nhiều người lại còn nói tôi bắt nạt người tỉnh lẻ.

Có người rút điện thoại ra quay clip.

Sự thật ra sao chẳng còn quan trọng.

Quan trọng là người ta chỉ tin vào điều họ muốn tin.

4

Nghe có người đứng về phía mình, anh rể càng được đà, chỉ tay vào mặt tôi hét lên:

“Tôi nói cho cô biết! Dù chúng tôi nghèo thì cũng có lòng tự trọng!”

Tôi hít một hơi thật sâu, lạnh nhạt nói:

“Chẳng thể nói chuyện tuyết với loài sâu mùa hạ.”

Nghe thấy từ “sâu”, anh ta lập tức nổi đoá:

“Cô dám chửi người hả? Cô mới là sâu, cả nhà cô là sâu!”

Tôi vừa tức vừa buồn cười.

Có những người, dù đã rời khỏi núi rừng nhưng tư duy thì vẫn còn bị giam trong đó.

Chị họ lại lôi sổ ra đòi tính tiếp.

Tôi mặt không cảm xúc, đáp thẳng:

“Thế này đi, lát nữa lên nhà tôi sạc điện thoại xong sẽ chuyển khoản cho chị 100 tệ, coi như kết thúc chuyện này. Còn những thứ tôi tặng mấy người, sao không thấy ghi vào sổ luôn? Nếu đã muốn tính toán, thì tính hết một thể.”

Nghe vậy, mặt anh rể thoáng chốc lộ ra vẻ lúng túng, nhưng chỉ chốc lát sau đã ngẩng đầu lớn giọng:

“Mấy thứ vớ vẩn cô cho toàn là đồ bỏ đi ai mà thèm chứ.”

“Coi tụi tôi là bãi rác à? Dọn rác còn phải tính phí đấy!”

Chị họ cũng đứng bên phụ hoạ, mặt mày cau có, lẩm bẩm không ngớt:

“Đúng đấy, ai mà thèm mấy thứ đấy. Nếu không phải tại cô suốt ngày dúi cho mấy món rách nát đó, tôi đã sắm đồ mới từ lâu rồi. Cả ngày phải mặc đồ cũ của cô, xui xẻo ch//ết đi được!”

Tôi thật sự nghi ngờ mình ăn nhầm thứ gì khiến tai mình hỏng mất rồi.

Cơn giận dâng lên đến đỉnh đầu.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao người ta lại nói:

“Đồ thà đem bỏ còn hơn đưa bừa.”

Bởi vì…

Có những người, không xứng để mình đối xử tốt.

Thật sự không xứng.

5

Hồi xưa, cái cửa hàng rau này là do chính tôi đứng ra giúp họ mở.

Khi đó, vừa hết dịch chưa bao lâu, vợ chồng chị họ dắt theo con nhỏ lên Bắc Kinh tìm việc.

Thấy họ bồng bế con nhỏ, bươn chải nơi đất khách, tôi nghĩ giúp được gì thì giúp.

Người ta vẫn nói mà:

“Từng dầm mưa mới biết cầm dù giúp người khác.”

Huống chi, đó còn là họ hàng xa.

Tôi chạy vạy nhiều nơi, cuối cùng tìm được một căn ph òng nhỏ gần cổng đông trường học, giúp họ mở tiệm rau giá rẻ.

Vì là cửa hàng tiện lợi cho dân cư, họ còn được nhận trợ cấp chính sách, tính ra tiền hỗ trợ gần như đủ bù chi phí thuê mặt bằng.

Lúc mới mở, buôn bán ế ẩm.

Trời đông, tôi tan làm muộn, thấy họ vẫn co ro bày rau ngoài đường, tôi liền nói “Tôi thích rau này lắm” rồi mua hết.

Thực ra toàn là rau úa, chẳng ai thèm mua.

Tôi còn giúp họ quảng bá trong nhóm cư dân chung cư, bày cách bán hàng, từ từ buôn bán cũng khấm khá lên.

Khi ấy, họ vừa khóc vừa nói cảm ơn tôi rối rít, nói lúc gặp hoạn nạn mới thấy ai là người thân.

Nhưng lòng người là thứ dễ đổi thay nhất.

Còn mấy món họ gọi là “đồ bỏ đi”, thực chất là gì?

Quần áo tôi vừa đưa hôm trước, hôm sau chị họ đã mặc.

Bánh kẹo tôi cho, lần nào mua rau chị ấy cũng hỏi:

“Làm thêm ít nữa được không? Thằng bé nhà chị thích lắm.”

Tôi vẫn nghĩ rằng họ biết ai thật lòng tốt với họ.

Thế nên đôi khi mua rau, họ cho thêm tí rau lặt lặt, tôi cũng không chấp.

Để họ đỡ ngại, lần nào tôi cũng cười nói thêm:

“Quần áo này tôi cũng không dùng, chị mặc được thì tốt, tôi cũng đang giảm cân, không ăn được đồ ngọt, cho hai người là giúp tôi đó.”

Thực ra… mấy món đó hoàn toàn còn dùng tốt.

Chỉ là tôi sợ họ thấy ngại, nên cố tình nói nhẹ đi như thế.

Ai ngờ —

họ lại chỉ nghe mỗi phần “đồ bỏ” mà tin là thật.

6

Về đến nhà, tôi cắm sạc điện thoại. Vừa mới khởi động lại máy, WeChat đã vang lên tiếng thông báo.

Là tin nhắn từ chị họ:

“Lúc nãy em nói sẽ chuyển tiền cho chị? Sao giờ vẫn chưa thấy? Nếu em chuyển không tiện thì chị lên nhà lấy nhé.”

Đúng là hết nói nổi.

Một trăm tệ, chẳng đủ để ăn một bữa ra hồn, mà trong mắt chị ấy thì như báu vật vô giá.

Tôi lập tức chuyển khoản, còn kèm theo ghi chú: “Tạm biệt”.

Loại người thế này, tôi thề từ nay tránh xa cho yên thân.

Chuyển xong tiền, tôi xuống nhà đi ăn.

Vừa bước đến khu tập thể thao gần đó, chị họ hùng hổ bước tới.

“Em đã không nhận người thân thì chị đây cũng chẳng cần làm người tốt nữa mà tặng em cái gì. Mấy món không ghi sổ thì thôi, nhưng mấy món ghi sổ em phải trả tiền. Làm văn ph òng mà đến chút tiền đó cũng định quỵt sao?” – chị ta nói lớn, mở cuốn sổ ghi chép cũ rích kia ra, hét toáng lên.

Chị vừa nói vừa liếc về phía mấy người đang tập thể dục xung quanh — đa số là giảng viên trong trường.

Rõ ràng lại muốn giành thế thượng phong đạo đức nữa rồi.

Tôi liếc nhìn cái gọi là “sổ ghi nợ”:

“Hành lá bảy tệ một cân, ngò mười hai tệ, cà chua mười tệ…”

Toàn rau chị cho tôi lúc rẻ nhất, giờ lại tính theo giá cao nhất, đúng là phục chị sát đất.

Chị ta liếc tôi một cái, mặt mày sa sầm:

“Còn mấy thứ rác rưởi em đưa bọn chị, tính phí dọn dẹp là 200 tệ, tổng cộng là 328 tệ 4 hào. Làm tròn luôn, 329 tệ.”

Tôi hơi khựng lại.

Nhìn dòng trạng thái trong WeChat của chị ta, tôi chợt nảy ra một ý.

Tôi ho nhẹ, cố ý nâng giọng:

“Được thôi, vậy thì chị trả lại cái bánh kem em làm đi. Em chỉ cần đúng cái bánh em làm.”

“Còn cái túi COACH em tặng chị nữa.”

Hai món này, chị từng đăng đầy lên trang cá nhân.

Sợ chị ta xóa mất, tôi đã chụp màn hình lưu lại, vừa nãy cũng gửi lại cho chị rồi.

Chị họ chết sững.

----------
✅ Cách đọc full bộ truyện này nè:
✨ Bước 1: Thả vội LIKE bài viết này nhé
🥰 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 565867 vào ô bình luận
Lin sẽ hiện ra khi bạn bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở b**g 🥺💕
Tên truyện: GIÚP NGƯỜI NUÔI SÓI, DẠY CON THÀNH HỌA
Tình trạng: Đã hoàn thành

565867

Address

Bac Giang
220000

Website

https://www.facebook.com/groups/truyennhasen

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minion ngôn tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share