Người An Giang

  • Home
  • Người An Giang

Người An Giang Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Người An Giang, Cinema, .

24/04/2026

Giá xăng dầu 24/4
NGÀY TÀN ĐÃ ĐẾN ⛔⛔⛔

Người con trai đi làm ăn xa ở trên thành phố, mỗi tháng đều gửi tiền về cho anh trai và chị dâu ở nhà chăm sóc mẹ già......
24/04/2026

Người con trai đi làm ăn xa ở trên thành phố, mỗi tháng đều gửi tiền về cho anh trai và chị dâu ở nhà chăm sóc mẹ già... Một ngày, anh về không báo trước để tạo bất ngờ thì sững sờ khi chứng kiến mẹ đang ở trong căn nhà cũ lụp xụp húp cháo loãng... Quá t-ức gi-ận, anh chạy sang nhà anh chị mà không hỏi han gì, thấy cả nhà đang ăn mâm ăn thịnh soạn thì t-ức gi-ận hất t-ung to-é lên rồi chất vấn... Người mẹ già h-oảng h-ốt chạy đến và khóc lóc... Thì ra...
Con đường làng buổi chiều phủ một lớp bụi mỏng, nắng xiên qua hàng tre già tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt đất. Nam bước chậm lại khi chiếc xe vừa dừng ở đầu ngõ. Anh kéo chiếc ba lô đã sờn quai lên vai, trong lòng rộn ràng một niềm vui khó tả. Hơn một năm rồi anh mới về mà không báo trước. Anh muốn tạo bất ngờ cho mẹ, cho anh trai và chị dâu – những người mà mỗi tháng anh đều gửi tiền về, mong họ chăm sóc mẹ chu đáo.
Căn nhà cũ hiện ra sau rặng chuối, mái ngói đã bạc màu. Nam mỉm cười, tưởng tượng cảnh mẹ sẽ mừng rỡ thế nào khi thấy anh đứng trước cửa. Nhưng bước chân anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy cánh cửa gỗ hé mở, bên trong là hình ảnh khiến tim anh thắt lại.
Mẹ anh đang ngồi trên chiếc chõng tre cũ kỹ, trước mặt là một bát cháo loãng đến mức gần như chỉ có nước. Bà cầm chiếc thìa ru-n ru-n, húp từng muỗng nhỏ, gương mặt h-ốc h-ác và xanh xao. Bên cạnh chẳng có ai.
Nam đứng sữ-ng, cảm giác như có ai b-óp ch-ặt lồ-ng ng-ực. Bao nhiêu hình ảnh về những lần anh vất vả làm việc, những đồng tiền chắt chiu gửi về… tất cả bỗng chốc hóa thành nỗi uấ-t ngh-ẹn.
“Mẹ…” – anh gọi khẽ.
Người mẹ giật mình quay lại. Đôi mắt già nua mở to, rồi lập tức đỏ hoe. “Nam… con về khi nào vậy?”
Nam bước nhanh vào, nhìn bát cháo trước mặt mẹ, giọng anh ngh-ẹn lại: “Sao mẹ lại ăn thế này? Anh Hai với chị đâu?”
Người mẹ vội vàng lau nước mắt, lúng túng: “Mẹ… mẹ ăn vậy cho dễ tiêu thôi con… Không có gì đâu…”
Nhưng Nam không còn đủ bình tĩnh để nghe thêm. Anh đặt mạnh ba lô xuống, quay lưng đi thẳng sang nhà anh trai ở cách đó không xa. Mỗi bước chân nện xuống nền đất như dồn nén cơn giận đang bùng lên.
Ngôi nhà của anh trai sáng đèn, tiếng cười nói rôm rả vang ra ngoài. Nam đẩy cửa bước vào, và cảnh tượng trước mắt khiến cơn giận trong anh b-ùng n-ổ. Một mâm cơm đầy ắp thức ăn được bày giữa nhà: cá kho, thịt rang, canh nóng nghi ngút. Anh trai anh, chị dâu và hai đứa nhỏ đang quây quần ăn uống vui vẻ.
Không suy nghĩ thêm, Nam lao đến, hất tung mâm cơm. Bát đĩa vỡ loảng xoảng, thức ăn văng tung tóe khắp nền nhà. Cả gia đình chết lặng.
“Anh chị ăn như vậy, còn mẹ thì ăn cháo loãng trong căn nhà cũ kia à?” – Nam g-ằn giọng, mắt đỏ ng-ầu.
Chị dâu h-oảng h-ốt ôm lấy hai đứa nhỏ. Anh trai đứng bật dậy, mặt tái đi: “Nam, em làm gì vậy?”
“Em hỏi anh làm gì mới đúng!” – Nam hét lên. “Mỗi tháng em gửi tiền về là để mẹ sống như vậy sao? Anh chị không thấy xấu hổ à?”
Không khí trong căn nhà như đông cứng lại. Anh trai định nói gì đó nhưng chưa kịp mở lời thì từ ngoài sân, tiếng bước chân vội vã vang lên.
Người mẹ chạy đến, thở h-ổn h-ển, nước mắt lăn dài trên gương mặt nh-ăn nh-eo. “Nam! Con đừng… đừng nói vậy…”
Nam quay lại, giọng vẫn còn r-un vì gi-ận: “Mẹ còn b-ênh họ nữa sao? Mẹ nhìn xem họ đối xử với mẹ thế nào!”... 👇 👇

24/04/2026

💥💥💥
Dậy nhanh mà xem đi mọi người, giá vàng sao thế này

Duyên lành cho ai thấy ảnh Mẹ QuanÂm luôn gặp nhiều may mắn, bình an🙏🙏🙏
23/04/2026

Duyên lành cho ai thấy ảnh Mẹ QuanÂm luôn gặp nhiều may mắn, bình an
🙏🙏🙏

23/04/2026

📍 CHÍNH THỨC thay đổi lịch chi trả lương hưu tháng 5/2026
ĐÃ RÕ LÝ DO người lao động phải nhận lương hưu trễ 😮😮

23/04/2026

😢😢😢
Hơn 14 tỷ đồng không cứu được NSND Hồng Vân👇👇

Xe ta-ng vừa chở người mấ;/t rời khỏi cổng nhà đi h;/ỏa thi;/êu thì chiếc xe cứu thươ-ng lao theo sau, bác sĩ hét lớn “D...
23/04/2026

Xe ta-ng vừa chở người mấ;/t rời khỏi cổng nhà đi h;/ỏa thi;/êu thì chiếc xe cứu thươ-ng lao theo sau, bác sĩ hét lớn “Dừng lại, có s-ai s-ót lớn rồi!”, ai cũng nghĩ nhầm ca cấp cứu, nhưng rồi đúng 10 phút sau...
Buổi sáng hôm đó, cả dòng họ nhà bà Tư đứng nghiêm trang ti-ễn bi-ệt bà lần cuối. Sau gần một tuần nằm viện không qua khỏi vì tai biế-n nặng, bà được bác sĩ xác nhận đã m-ất lâm sàng, bệnh viện hoàn tất thủ tục, bàn giao th;/i t;/hể về cho gia đình lo hậu sự.
Ta-ng lễ diễn ra suôn sẻ, chỉ còn bước cuối: đưa đi hỏ;/a t;/áng.
Lúc chiếc xe tan-g chầm chậm lăn bánh rời khỏi cổng nhà, tiếng khóc ai o-án vang cả con hẻm nhỏ. Nhưng chưa đầy hai phút sau, một tiếng còi hụ chát chúa vang lên phía sau.
Chiếc xe cứu thương bật đèn, rú còi đuổi sát xe tang, khói bốc mù mịt, bánh rít lên dưới đường nhựa.
Cả gia đình giật mình quay lại.
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng nhảy xuống, tay cầm hồ sơ, vừa chạy vừa hét lớn:
– “DỪNG LẠI! DỪNG NGAY XE TANG LẠI!
CÓ SAI SÓT LỚN RỒI!”
Tài xế xe tan-g nhìn quanh, rồi vẫn tiếp tục chạy. 10 phút sau.
Cả nhà hóa đá khi thấy trong qu-an t-ài.. 👇 👇

23/04/2026

🆘🆘🆘
Giá vàng trưa nay: Lâu rồi mới thấy mức THẤP như vậy 😱👇

23/04/2026

Giá xăng dầu 10h sáng
Ôi đúng là ĐỊNH MỆNH 😰😰😰

Vợ b::ầu song th:;ai nhưng bác sĩ chỉ giao 1 bé, suốt 27 năm họ linh cảm vẫn còn 1 người con thất lạc đâu đây và không 1...
23/04/2026

Vợ b::ầu song th:;ai nhưng bác sĩ chỉ giao 1 bé, suốt 27 năm họ linh cảm vẫn còn 1 người con thất lạc đâu đây và không 1 ngày nào là không tìm con, để hồi lúc biết sự thật về đứa con còn lại khiến ông bà ng::ất ngay tại chỗ...
Đêm mư:a b:ão năm 1997, s:;ấm ch:;ớp rạ:ch ngang bầu trời thị trấn nhỏ miền núi, át đi tiếng g::ào th::ét đ:;au đ:;ớn trong phòng si:;nh của bệnh viện huyện.
Bà Lan nhập viện trong tình trạng ng::uy kị:;ch. Cái th:;ai đ:;;ôi 36 tuần, ngôi ngược, cộng thêm thể trạng bà vốn y:;ếu. Ông Minh, chồng bà, đứng bên ngoài hành lang, hai tay bám chặt vào song sắt cửa sổ, mắt đỏ ngầu nhìn vào cánh cửa đóng kín.
"Cạch". Cửa mở.
Bác sĩ bước ra, mồ hôi đầm đìa, trên tay bế một bọc tã nhỏ xíu. Ông dúi đứ:a b:é vào tay ông Minh, giọng gấp gáp, lạc đi vì căng thẳng: – Một bé trai. Cầm lấy! Vợ anh bị bă:;ng hu:;;yết, chúng tôi phải cấ:;p cứ:;u ngay lập tức. Không được vào!
Chưa kịp để ông Minh hỏi câu nào: "Còn đứa nữa đâu?", cánh cửa phòng m:;ổ đã đóng sầm lại. Bên trong, tiếng máy móc kêu tít tít dồn dập, tiếng y lệnh qu:;;át th;;áo vang lên hỗn lo:;ạn.
Đêm đó là một cơn á::c mộ::ng. Bà Lan được chuyển tuyến gấp lên bệnh viện tỉnh để cầm m:;áu. Trong cơn mê man thập t;;ử nh;ất sin;h, bà vẫn lờ mờ nhớ mình đã nghe thấy hai tiếng khóc chào đời, chứ không phải một. Nhưng khi tỉnh lại sau 3 ngày hô;n m;;ê, bên cạnh bà chỉ có ông Minh và đứa con trai nhỏ - thằng Tùng.
Khi ông Minh quay lại bệnh viện huyện để hỏi về đứa con còn lại, hồ sơ bệ:;nh á:;n ghi vỏn vẹn: "Siêu âm nhầm lẫn, chỉ có một th:;ai nhi". Thời đó, máy móc siêu âm ở huyện còn lạc hậu, chuyện nhầm lẫn bóng nước ối hay nhầm ti:m th::ai không phải hiếm. Bác sĩ đỡ đẻ hôm ấy đã chuyển công tác ngay sau đêm b::ão. Mọi manh mối đi vào ngõ cụt.
Nhưng bà Lan không tin. Suốt 27 năm, chưa một ngày nào bà thôi day dứt. Mỗi lần sinh nhật Tùng, bà đều âm thầm mua hai chiếc bánh kem. Một chiếc để Tùng thổi nến, chiếc còn lại bà mang ra ban công, thắp nến rồi ngồi khóc. Bà bảo: "Mẹ nghe thấy tiếng nó khóc, mẹ cảm nhận được nó đ:;ạp trong bụng. Làm sao mà mất được?"... 👇

23/04/2026

🔥🔥🔥
Giá vàng sáng nay:23/4 Biết thế đừng ôm vàng 😭👇

Mẹ chồng mời 15 khách nhưng chỉ đưa 100 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người ...
23/04/2026

Mẹ chồng mời 15 khách nhưng chỉ đưa 100 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người ...
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một bữa cơm… lại có thể trở thành bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời làm dâu của mình.
Nếu nói về mẹ chồng tôi, người ngoài nhìn vào sẽ bảo bà “khó tính một chút thôi”. Nhưng chỉ có người sống chung mới hiểu, cái “một chút” ấy đôi khi đủ để bóp nghẹt người khác.
Tôi về làm dâu nhà chồng được hơn một năm. Không phải là quá lâu, nhưng cũng đủ để tôi hiểu rằng, trong mắt mẹ chồng, tôi chưa bao giờ là “người nhà” đúng nghĩa. Tôi chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, gia đình bình thường, không có gì nổi bật ngoài việc… lấy được con trai bà.
Chồng tôi hiền, nhưng hiền quá. Anh thương tôi, tôi biết, nhưng mỗi lần có mâu thuẫn giữa tôi và mẹ, anh luôn chọn cách im lặng. Mà sự im lặng ấy… nhiều khi còn đau hơn cả việc đứng về phía mẹ.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, trời nắng oi ả. Tôi vừa dọn dẹp xong nhà cửa thì mẹ chồng gọi từ trong phòng ra, giọng vẫn cái kiểu lạnh tanh quen thuộc:
“Chiều nay nhà có khách.”
Tôi “dạ” một tiếng, nghĩ chắc vài ba người họ hàng thân thiết. Chuyện đó cũng không lạ, vì nhà chồng tôi khá đông họ.
Nhưng câu tiếp theo của bà khiến tôi khựng lại:
“Khoảng mười lăm người. Toàn khách quan trọng. Con đi chợ nấu nướng cho đàng hoàng.”
Tôi hơi choáng, nhưng vẫn gật đầu. Mười lăm người không phải ít, nhưng nếu chuẩn bị kỹ, vẫn xoay xở được.
Tôi đang định hỏi thêm xem nên nấu những món gì thì bà đã rút từ trong túi áo ra một tờ tiền… đặt xuống bàn.
“Mẹ đưa con tiền đi chợ đây.”
Tôi nhìn xuống.
Một tờ… một trăm nghìn.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
“Dạ… mẹ đưa con bao nhiêu ạ?” — tôi hỏi lại, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Một trăm nghìn. Thiếu gì thì tự bù vào. Nhà này đâu phải lúc nào cũng dư dả để mà bày vẽ.”
Tôi chết lặng.
Một trăm nghìn… cho mười lăm người?
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy vô lý.
Tôi định nói, nhưng nhìn ánh mắt của bà, tôi biết — nói cũng vô ích. Với bà, đây không phải là chuyện tiền bạc, mà là một cách thử thách… hoặc đúng hơn, là làm khó tôi.
“Con hiểu rồi ạ.” — tôi nói, nuốt hết những lời định phản kháng xuống cổ họng.
Tôi cầm tờ tiền, bước ra ngoài. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: “Bà muốn mình bẽ mặt.”
---
Tôi đi chợ mà lòng nặng trĩu.
Một trăm nghìn, nếu khéo léo lắm thì chỉ đủ nấu một bữa cơm đơn giản cho 3–4 người. Còn đây là mười lăm người, lại còn “khách quan trọng”.
Tôi đứng giữa khu chợ đông đúc, nhìn quanh mà thấy bất lực.
Nếu tôi không làm gì, thì tối nay tôi sẽ là người bị chê cười. Không chỉ tôi, mà cả gia đình tôi ở quê cũng sẽ bị lôi ra so sánh.
“Mẹ nó dạy kiểu gì mà nấu ăn kém thế.”
“Tưởng lấy được chồng khá giả thì giỏi giang lắm, ai ngờ…”
Tôi gần như nghe thấy trước những lời đó.
Nhưng nếu tôi bỏ tiền túi ra bù vào… thì chẳng khác nào chấp nhận cái cách đối xử này là bình thường.
Tôi đứng lặng rất lâu.
Rồi tôi quyết định.
“Được. Bà muốn thử mình… thì mình cũng không thể để bà muốn làm gì thì làm.” 👇 👇

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người An Giang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your business to be the top-listed Cinema?

Share